Có tò mò, có khâm phục, cũng có… không phục.

Người đầu tiên tìm tôi gây chuyện là phó phòng hành chính, Hứa Lâm.

Hai giờ chiều, cô ta chặn tôi ở phòng trà.

“Lục Vy, trưa nay tôi ăn với mấy người, ai cũng bàn tán về cô.”

“Ừ.”

“Tôi có một câu muốn hỏi.”

Hứa Lâm dựa vào máy nước, khoanh tay.

“Nếu cô biết tám thứ tiếng, vậy những dự án xảy ra vấn đề trước đây… cô đều biết lỗi nằm ở đâu, đúng không?”

Tôi không đáp.

“Dự án nước J, thiệt hại tám triệu. Cô rõ ràng hiểu tiếng Nhật, sao không nói?”

“Chị Hứa, chuyện này sếp Thẩm đã—”

“Tôi không hỏi sếp Thẩm.” Giọng cô ta trở nên sắc lạnh, “Tôi hỏi cô. Tám triệu tiền thiệt hại… cô thấy mình không có trách nhiệm sao?”

“Dự án đó tôi không tham gia, tôi chỉ là—”

“Cô chỉ nghe bản ghi, phát hiện vấn đề… rồi chọn im lặng.” Hứa Lâm cắt ngang, giọng sắc như dao. “Lục Vy, cô có biết sau khi dự án đó thất bại, người phụ trách bị giáng liền hai cấp không? Cô biết không?”

Tay tôi lặng lẽ siết lại trong túi áo.

“Người đó tên Trương Vũ, là bạn đại học của em trai tôi. Vì chuyện này, cậu ấy trầm cảm nửa năm, suýt nghỉ việc.”

Giọng Hứa Lâm hạ xuống, nhưng từng chữ đều mang theo oán giận.

“Cô đứng bên cạnh nhìn hết, không nói gì. Giờ lại đứng ra làm người hùng, nhận tăng lương 50%, nhận chức danh trưởng liên lạc. Cô thấy mình vẻ vang lắm sao?”

Tôi đứng im, không thốt nên lời.

Vì những gì cô ta nói… đều là sự thật.

Trước khi rời đi, Hứa Lâm ném lại một câu:

“Cô nợ Trương Vũ một lời xin lỗi.”

Câu nói đó xoáy trong đầu tôi suốt cả đêm.

Sáng hôm sau, tôi tìm đến Trương Vũ.

Cậu ấy làm ở bộ phận logistics, người gầy đi nhiều, quầng mắt thâm rõ.

“Trương Vũ.”

Cậu ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có chút cảnh giác.

“Tôi biết cô. Lục Vy, người biết tám thứ tiếng.”

“Dự án nước J… là lỗi của tôi.”

Tôi nói thẳng.

Biểu cảm của cậu thay đổi.

“Cô nói gì cơ?”

“Hôm đó tôi nghe bản ghi cuộc gọi. Tôi biết phần mềm dịch sai. Khách nói là điều chỉnh thời gian giao hàng, không phải giao ngay. Nhưng tôi không đứng ra.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Kết quả dự án thất bại, trách nhiệm đổ lên đầu cậu. Cậu bị giáng hai cấp.”

Bàn tay Trương Vũ siết chặt rồi buông ra.

“Cô đến tìm tôi… chỉ để nói chuyện này?”

“Không chỉ vậy.”

Tôi lấy ra một tập tài liệu, đặt trước mặt cậu.

“Đây là bản giải trình tôi viết, phân tích rõ lỗi dịch thuật hôm đó. Tôi đã nộp một bản cho sếp Thẩm, đề nghị hủy quyết định kỷ luật và khôi phục chức vụ cho cậu.”

Trương Vũ nhìn chằm chằm vào tập giấy, ngón tay run nhẹ.

“Tại sao?” Giọng cậu khàn đi. “Cô hoàn toàn có thể mặc kệ. Chuyện qua hơn một năm rồi.”

“Vì Hứa Lâm nói đúng. Tôi nợ cậu một lời xin lỗi.”

Trương Vũ im lặng rất lâu.

Rồi cậu đứng dậy, đưa tay ra.

“Xin lỗi, tôi nhận.”

Tôi nắm lấy tay cậu.

Bàn tay cậu lạnh buốt.

“Nhưng sau này,” Trương Vũ nhìn tôi, ánh mắt rất thẳng, “đừng giấu nữa. Cô im lặng, người bị thương không chỉ có mình cô.”

Câu nói đó… nặng hơn tất cả.

Tôi gật đầu.

Buổi chiều, Thẩm Viễn gọi tôi lên văn phòng.

Vừa bước vào, tôi thấy trên bàn là bản in tài liệu tôi vừa nộp.

“Quyết định kỷ luật của Trương Vũ, tôi đã ký hủy.” Ông nói.

“Cảm ơn sếp.”

“Không cần cảm ơn. Em chỉ làm điều nên làm.”

Thẩm Viễn dựa lưng vào ghế, nhìn tôi vài giây.

“Có việc này cần thông báo. Hôm qua tôi đã trực tiếp gặp Tiền Quốc An, ông ấy đồng ý quay lại. Nhưng không phải về phòng tài chính, mà sẽ cùng em phụ trách dự án Alvarez.”

“Thầy Tiền đồng ý ạ?”

“Nguyên văn ông ấy nói: ‘Nếu Lục Vy đã bước ra, tôi cũng không thể lùi lại.’”

Mũi tôi cay xè.

“Dự án sẽ chính thức khởi động vào ngày kia. Phía Fernando tôi đã giải thích rõ. Ông ấy nói, nếu công ty có người như em, ông ấy còn yên tâm hơn. Nhưng có một yêu cầu—”

“Yêu cầu gì?”

“Ông ấy muốn nói chuyện trực tiếp với em. Bằng tiếng Tây Ban Nha. Kiểm tra năng lực.”

Tim tôi khẽ tăng nhịp.

Nhưng không còn sợ hãi.

“Không vấn đề.”

Sáng hôm sau, đúng mười giờ, cuộc gọi đến.

Trong phòng làm việc của Thẩm Viễn, tôi, ông, Lưu Phong, Trần Lam, và Tiền Quốc An—năm người ngồi quanh bàn họp.

Không khí… căng như dây đàn.

Nhưng lần này, tôi không còn trốn nữa.

Tôi… sẵn sàng.

Điện thoại được kết nối, bật loa ngoài.

Giọng Fernando vang lên, chuẩn chất giọng Castile.

“Señorita Lu? Encantado. He oído mucho sobre usted.”

“Cô Lục? Rất hân hạnh. Tôi đã nghe danh cô từ lâu.”

Tôi đáp lại, giọng bình tĩnh.

“Igualmente, señor Fernando. Lamento que las circunstancias de nuestro primer contacto no hayan sido ideales. Espero que podamos establecer una comunicación más fluida a partir de ahora.”

“Rất hân hạnh, thưa ông Fernando. Tôi tiếc vì lần liên hệ đầu tiên của chúng ta chưa thật sự suôn sẻ.

Hy vọng từ bây giờ, việc trao đổi sẽ thuận lợi hơn.”

Trong phòng, tất cả đều nín thở.

Trần Lam há hốc miệng, hoàn toàn không hiểu nội dung, nhưng nhìn sang Tiền Quốc An… ông đang khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên.

Fernando bật cười ở đầu dây bên kia.

Rồi đột ngột, ông tăng tốc độ nói, bắt đầu đi thẳng vào chi tiết dự án.

Chu kỳ cung ứng, điểm phân bổ logistics, phương án tối ưu thuế, mô hình kho bãi nội địa.

Không hề giảm tốc.

Không hề dùng từ đơn giản.

Đây không còn là trò chuyện.

Đây là một bài kiểm tra năng lực thật sự.

Và tôi… đón lấy.

Từng thuật ngữ chuyên ngành.

Từng bước chuyển logic.

Tiền Quốc An ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng bổ sung vài câu. Ba người chúng tôi tạo thành một cuộc đối thoại mượt mà, trơn tru đến đáng sợ.

Cuộc gọi kéo dài bốn mươi hai phút.

Khi ngắt máy, cả phòng im lặng ba giây.

Người lên tiếng đầu tiên là Thẩm Viễn.

“Câu cuối cùng Fernando nói… có ý gì?”

Tiền Quốc An dịch: “Ông ấy nói, ‘Có cô Lục ở đây, tôi rất yên tâm. Tôi sẽ đề xuất với trụ sở mở rộng phạm vi hợp tác.’”

Thẩm Viễn nhìn tôi.

“Mở rộng phạm vi hợp tác. Em biết điều đó có nghĩa gì không?”

Tôi lắc đầu.

“Một trăm triệu… có thể thành hai trăm triệu.”

Lưu Phong đập mạnh bàn: “Quá tốt!”

Trần Lam đỏ hoe mắt.

Tôi ngồi đó, tay cầm bút run nhẹ.

Không phải vì sợ.

Mà vì… đây là lần đầu tiên, tôi dùng năng lực thật của mình, đường đường chính chính làm một việc.

Không ai cướp công.

Không ai coi tôi là công cụ.

Cảm giác đó… không thể diễn tả.

Tháng đầu tiên của dự án, mọi thứ thuận lợi ngoài dự đoán.

Tôi và Tiền Quốc An phối hợp ăn ý. Tôi phụ trách đối ngoại, ông phụ trách kiểm duyệt tài liệu.

Phía Fernando phản hồi cực kỳ tích cực.

Ba cuộc họp video, lần nào đối phương cũng tham gia đúng giờ, hiệu suất trao đổi cao gấp ít nhất năm lần so với trước kia.

Sofia thậm chí còn nhắn riêng cho tôi, nói đây là lần đầu tiên cô ấy cảm thấy làm việc với đối tác Trung Quốc mà không có rào cản ngôn ngữ.

Mọi thứ đều đang đi đúng hướng.

Cho đến tuần thứ năm.

Ba giờ chiều thứ Sáu, tôi nhận được một email nặc danh.

Gửi từ hệ thống nội bộ công ty.

“Lục Vy che giấu năng lực ngôn ngữ suốt ba năm, khiến công ty thiệt hại hơn trăm triệu. Hiện tại không những không bị xử lý, còn được thăng chức tăng lương. Tiêu chuẩn dùng người của công ty ở đâu? Công bằng ở đâu? Đề nghị điều tra nghiêm túc, trả lời cho toàn thể nhân viên.”

Email được gửi đồng loạt cho Thẩm Viễn, trưởng phòng nhân sự, chủ tịch công đoàn và toàn bộ trưởng bộ phận.

Tôi đọc xong, lòng trĩu xuống.

Năm phút sau, nhóm công đoàn nổ tung.

“Các người đọc email chưa?”

“Nói cũng có lý mà, thiệt hại cả trăm triệu, cô ấy không chịu trách nhiệm gì à?”

“Tôi thấy sếp thiên vị rồi.”

“Nếu là tôi giấu giếm kiểu đó, chắc bị đuổi lâu rồi.”

“Chỉ vì bây giờ có giá trị, nên bỏ qua hết?”

Mười phút sau, trưởng phòng nhân sự tìm đến tôi.

“Sếp Thẩm bảo năm giờ lên phòng họp. Công đoàn yêu cầu phản hồi chính thức.”

“Tôi biết rồi.”

“Còn nữa…” bà hạ giọng, “email nặc danh đó… tôi tra được nguồn gửi từ máy tính công cộng của phòng hành chính.”

Tôi không hỏi thêm.

Tôi biết là ai.

Năm giờ chiều, phòng làm việc của Thẩm Viễn.

Số người có mặt nhiều hơn tôi nghĩ.

Thẩm Viễn, trưởng phòng nhân sự, chủ tịch công đoàn Lão Phương, Trần Lam, Lưu Phong… và Hứa Lâm.

Hứa Lâm ngồi ở góc, gương mặt lạnh tanh.

Thẩm Viễn đi thẳng vào vấn đề:

“Về nội dung email nặc danh, hôm nay chúng ta thảo luận chính thức. Lục Vy ở đây, ai có ý kiến thì nói trực tiếp.”

Lão Phương lên tiếng trước:

“Thẩm tổng, công đoàn nhận được rất nhiều phản hồi. Yêu cầu cốt lõi của nhân viên rất rõ — Lục Vy đã che giấu năng lực, dẫn đến tổn thất cho công ty. Vậy trách nhiệm… có cần được xác định hay không?”

Thẩm Viễn gật đầu: “Câu hỏi hợp lý. Lục Vy, em trả lời đi.”

Tôi đứng dậy.

“Thứ nhất, về việc ‘che giấu năng lực’. Khi vào làm, công ty hỏi tôi biết ngôn ngữ nào, tôi trả lời là tiếng Anh. Đó là sự thật. CV cũng chỉ ghi tiếng Anh. Phòng nhân sự có thu bản photo toàn bộ chứng chỉ của tôi theo quy trình chuẩn, nhưng trong ba năm qua… chưa từng có ai xem hoặc hỏi đến.”

Hứa Lâm chen vào: “Cô biết trong hồ sơ có những chứng chỉ đó, thì cô phải chủ động nói ra.”

“Chị Hứa, trong form tuyển dụng có mục ‘kỹ năng’, ghi rõ: vui lòng điền những kỹ năng liên quan đến vị trí ứng tuyển. Tôi ứng tuyển vị trí trợ lý thương mại tiếng Anh. Tiếng Anh là kỹ năng liên quan. Các ngôn ngữ khác là tài nguyên cá nhân của tôi. Công ty không yêu cầu bắt buộc khai báo toàn bộ, nên tôi không có nghĩa vụ phải chủ động công khai.”

Sắc mặt Hứa Lâm khựng lại.

“Nhưng cô biết công ty cần—”

“Tôi biết.” Tôi cắt lời, “Đó là điểm thứ hai tôi muốn nói.”

Tôi nhìn sang Thẩm Viễn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...