“Về việc ‘gây thiệt hại cho công ty’, tôi xin làm rõ. Trong báo cáo của thầy Tiền có một bảng so sánh.”

Tôi mở laptop, chiếu lên màn hình.

“Trong ba năm, tôi đã can thiệp vào mười bảy dự án dưới danh nghĩa ‘trực giác’ hoặc ‘vận may’. Trong mười bảy dự án đó, nhờ cảnh báo sớm hoặc điều chỉnh phương án, số tiền công ty tránh được—”

Tôi chỉ vào con số.

“Bốn mươi tám triệu.”

Phòng họp im phăng phắc.

“Ngược lại, những dự án tôi không can thiệp và dẫn đến thiệt hại thực tế là ba, tổng cộng khoảng mười hai triệu. Trong đó lớn nhất là dự án nước J, tám triệu — việc này tôi đã nhận trách nhiệm, và quyết định kỷ luật đối với Trương Vũ cũng đã được hủy.”

Tôi gập máy lại.

“Nếu tính tổng, ba năm qua, trong khi công ty không hề biết, tôi đã giúp công ty kiếm thêm hoặc giảm lỗ ba mươi sáu triệu.”

“Tôi không nói điều này để nhận công, mà để phản hồi cáo buộc ‘gây thiệt hại hơn trăm triệu’.”

Tôi nhìn thẳng Hứa Lâm.

“Câu chị nói hôm qua — ‘cô thấy mình vẻ vang không’ — chị nói đúng. Tôi không vẻ vang. Nhưng tôi cũng không phải tội nhân.”

Hứa Lâm mấp máy môi, không nói được gì.

Thẩm Viễn nhìn quanh phòng.

“Ai còn câu hỏi?”

Không ai lên tiếng.

Ông đứng dậy.

“Tôi nói một câu cuối. Hành vi của Lục Vy có phải là vi phạm hay không, phòng pháp chế đã đánh giá — không. Cô ấy chưa từng ký bất kỳ thỏa thuận nào yêu cầu khai báo toàn bộ kỹ năng. Đây là lỗ hổng của hệ thống, không phải lỗi của cô ấy.”

“Đương nhiên, lỗ hổng thì sẽ sửa. Từ tháng sau, form khảo sát kỹ năng sẽ đổi thành ‘liệt kê toàn bộ năng lực ngôn ngữ’, không còn giới hạn theo vị trí ứng tuyển.”

“Còn về việc bổ nhiệm và tăng lương của Lục Vy, giữ nguyên.”

Ông nhìn sang Lão Phương.

“Công đoàn nếu còn ý kiến, cứ đi theo quy trình chính thức. Tôi tiếp hết.”

Lão Phương lắc đầu: “Không còn.”

Cuộc họp kết thúc.

Hứa Lâm đi sau cùng.

Khi ngang qua tôi, cô dừng lại một giây.

Tôi tưởng cô sẽ nói gì đó.

Nhưng cô chỉ nhìn tôi, gật nhẹ, rồi rời đi.

Cái gật đầu ấy… không phải thân thiện, cũng không phải ác ý.

Chỉ là một sự im lặng sau khi đã chấp nhận thua.

Sang tháng thứ hai, phía Alvarez chủ động đề nghị mở rộng hợp tác.

Trong cuộc họp video, Fernando nói một đoạn, tôi dịch lại cho toàn bộ lãnh đạo.

“Dựa trên trải nghiệm hợp tác trong hai tháng qua, chúng tôi đã trình phương án nâng cấp lên trụ sở chính. Khung hợp tác ban đầu ba năm một trăm triệu sẽ được điều chỉnh thành ba năm hai trăm bốn mươi triệu. Phần tăng thêm bao gồm hệ thống phân phối tại ba quốc gia Nam Mỹ.”

Bàn tay Thẩm Viễn siết chặt cây bút.

Hai trăm bốn mươi triệu.

Gấp hơn hai lần ban đầu.

Kết thúc cuộc họp, ông gọi riêng tôi vào văn phòng.

“Fernando nói riêng với tôi một chuyện. Ông ấy bảo, lý do trực tiếp khiến trụ sở đồng ý nâng cấp hợp tác… không phải giá, cũng không phải sản phẩm. Là em.”

Tôi khựng lại.

“Nguyên văn ông ấy nói: ‘Công ty các ông có một người có thể giao tiếp bằng tiếng Tây Ban Nha ở cấp độ bản ngữ. Điều đó khiến chúng tôi tin rằng các ông thực sự nghiêm túc với thị trường nước H.’”

Thẩm Viễn đặt bút xuống.

“Lục Vy, em đáng giá bao nhiêu… có lẽ chính em cũng chưa biết.”

Tôi im lặng.

“Nhưng tôi biết.” Ông nói, “Vì vậy tôi thông báo cho em một việc: phía Alvarez đã gửi thư mời. Họ muốn em sang trụ sở nước H vào tháng tới, tham dự hội nghị chiến lược kéo dài hai tuần.”

“Fernando hy vọng em sẽ tham gia với tư cách đại diện công ty, trực tiếp trao đổi với đội ngũ lãnh đạo của họ.”

Tim tôi khẽ chệch một nhịp.

“Trao đổi… hoàn toàn bằng tiếng Tây Ban Nha?”

“Hoàn toàn bằng tiếng Tây Ban Nha.”

“Tôi đi.”

Tôi không hề do dự.

Ba năm trước, tôi sẽ né tránh.

Còn bây giờ… tôi không trốn nữa.

Trước ngày bay sang nước H, Tiền Quốc An hẹn tôi nói chuyện.

Ở quán cà phê dưới tòa nhà công ty.

Ông gọi một ly Americano, tôi chọn latte.

“Em có biết vì sao năm đó tôi rời đại sứ quán không?”

Tôi lắc đầu.

“Lý do giống em.” Ông tháo kính lão, lau nhẹ, “Làm phiên dịch ở đại sứ quán, nhìn thì hào nhoáng. Nhưng thực chất… chỉ là một cái máy biết nói. Tài liệu đi qua tay mình, bí mật đi qua mắt mình, nhưng mình không có quyền quyết định. Công lao là của nhà ngoại giao, sai sót… là của phiên dịch.”

“Tám năm, tôi chịu không nổi. Nên nghỉ. Về học lại tài chính, thi lại từ đầu, lấy chứng chỉ kế toán, vào đây làm kế toán.”

Tôi hỏi: “Thầy có hối hận không?”

“Có.” Ông nói rất thẳng, “Nhất là khi nhìn những dự án hỏng vì ngôn ngữ, tôi cũng đau như em. Nhưng tôi đã chọn im lặng.”

“Tối hôm đó thầy lại đứng ra.”

“Vì sếp Thẩm dùng sai một từ.” Ông cười nhẹ, “Người làm ngôn ngữ có một cái tật… nghe sai ngữ pháp còn khó chịu hơn giẫm phải đinh.

Không nhịn được.”

Tôi cũng bật cười.

“Qua nước H, em sẽ gặp nhiều thử thách. Fernando là người dễ làm việc. Nhưng cấp trên của ông ấy, CEO Ramirez… rất khó.”

“Khó thế nào ạ?”

“Ông ta không tin doanh nghiệp Trung Quốc. Mười năm qua, kiện ba lần, thắng cả ba. Lần này chịu hợp tác, một nửa vì Fernando thuyết phục. Nửa còn lại… là vì tôi gọi cho Fernando, dùng chút quan hệ cũ.”

Tôi đặt ly cà phê xuống.

“Thầy quen Fernando?”

Ông gật đầu: “Bố của cậu ta từng là đại sứ nước H tại nước B những năm 90. Tôi từng phiên dịch cho ông ấy trong nhiều bài phát biểu chính thức. Khi đó Fernando còn trẻ, theo bố đến đại sứ quán ăn cơm vài lần.”

Tôi nhìn ông vài giây.

“Thầy còn giấu bao nhiêu chuyện nữa vậy?”

Ông đeo lại kính, đẩy nhẹ lên sống mũi.

“Đến nước H rồi em sẽ biết.”

Nước H, trụ sở tập đoàn Alvarez, thành phố Santiago.

Ngày đầu tiên tôi đến, Fernando tự mình ra sân bay đón.

“Bienvenida, señorita Lu.”

“Chào mừng cô Lục.”

“Gracias, señor Fernando. Es un placer estar aquí.”

“Cảm ơn ông Fernando. Rất vinh dự được có mặt tại đây.”

Trên đường, ông kể cho tôi rất nhiều.

Cơ cấu công ty, tính cách của ban lãnh đạo… và quan trọng nhất  CEO Ramirez.

“Ramirez từng nói một câu.” Fernando nhìn thẳng con đường phía trước, “Ông ấy bảo: ‘Làm ăn với người Trung Quốc, trở ngại lớn nhất không phải là ngôn ngữ, mà là niềm tin.’”

“Ông ấy không tin chúng ta?”

“Ông ấy không tin ai cả. Nhưng ông ấy tôn trọng năng lực.” Fernando liếc nhìn tôi, “Nếu trong hai tuần em khiến ông ấy thấy được năng lực của mình, dự án sẽ ổn định hoàn toàn. Nếu không”

“Ông ấy sẽ hủy hợp tác?”

“Không. Nhưng ông ấy sẽ cắt quy mô về lại một trăm triệu.”

Một trăm bốn mươi triệu… bốc hơi.

Cổ họng tôi khô lại.

“Chiều mai ba giờ, Ramirez sẽ tham dự lễ khai mạc hội nghị chiến lược. Toàn bộ bằng tiếng Tây Ban Nha. Em có năm phút phát biểu mở đầu.”

“Năm phút?”

“Năm phút là đủ.” Fernando nói, “Ông ấy đánh giá một người… không quá năm phút.”

Đêm đó, tôi không ngủ.

Không phải để học thuộc bài.

Mà để chuẩn bị… một câu hỏi.

Một câu hỏi liên quan đến Tiền Quốc An.

Ba giờ chiều hôm sau.

Tầng cao nhất trụ sở Alvarez.

Ngoài cửa kính là đường chân trời của Santiago, xa xa dãy Andes phủ tuyết trắng.

Ramirez ngồi ở vị trí trung tâm bàn họp.

Hơn bảy mươi tuổi, tóc bạc, sống mũi khoằm, ánh mắt sâu như lưỡi dao.

Bên cạnh ông là sáu lãnh đạo cấp cao.

Fernando ngồi trong đó.

Sofia cũng có mặt.

Cả phòng họp, tôi là gương mặt châu Á duy nhất.

Fernando đứng lên giới thiệu ngắn gọn, rồi nhường lại sân khấu cho tôi.

“Señorita Lu, el escenario es suyo.”

“Cô Lục, sân khấu là của cô.”

Tôi đứng dậy.

Hít một hơi.

Nhìn thẳng vào Ramirez.

“Señor Ramírez, señoras y señores. Antes de hablar de negocios, quiero contarles una historia.”

“Thưa ông Ramirez, thưa quý vị… trước khi nói về kinh doanh, tôi muốn kể một câu chuyện.”

“Thưa ông Ramirez, thưa quý vị. Trước khi nói về hợp tác, tôi muốn kể một câu chuyện.”

Ramirez khẽ nâng mí mắt, biểu cảm vẫn không đổi.

Tôi tiếp tục.

“Ba mươi năm trước, có một phiên dịch trẻ người Trung Quốc làm việc tại đại sứ quán của nước mình trên mảnh đất này. Anh ấy dịch bài phát biểu, tài liệu, các cuộc đàm phán. Anh ấy vô hình… như hầu hết những người làm nghề phiên dịch. Nhưng có một người đã chú ý đến anh ấy.”

Sắc mặt Fernando bắt đầu thay đổi.

“Người đó… là đại sứ Fernando Alvarez  cha của ông.”

Bàn tay Fernando đang cầm bút khựng lại, rồi hạ xuống.

“Vị đại sứ đó đã nói với chàng phiên dịch một câu… mà anh ấy nhớ suốt cả đời.”

Cả phòng họp lặng đi.

Tôi nhìn thẳng vào Ramirez.

Ánh mắt ông đã thay đổi.

Không còn là lạnh lùng.

Mà là… đề phòng.

“‘Ngôn ngữ không phải là công cụ. Ngôn ngữ là cây cầu. Và một cây cầu tốt không chỉ nối hai bờ… mà còn gánh được sức nặng của niềm tin.’”

Tôi dừng lại một nhịp.

“Người phiên dịch đó tên là Tiền Quốc An. Hiện tại ông ấy đang làm việc tại công ty chúng tôi. Và tôi… là đồng nghiệp của ông ấy.”

Fernando bật dậy.

“Trời ơi…”

Ông nhìn tôi, mắt đỏ lên.

“Tiền? Có phải ông Tiền từng ăn cơm cùng cha tôi không?”

“Đúng vậy.”

“Ông ấy… vẫn còn?”

“Ông ấy rất khỏe. Và gửi lời hỏi thăm đến ông.”

Fernando đưa tay lau mắt.

Ramirez vẫn chưa nói gì.

Tôi quay sang ông.

“Thưa ông Ramirez, ông từng nói, trở ngại lớn nhất khi làm ăn với người Trung Quốc không phải là ngôn ngữ… mà là niềm tin.”

“Ông nói đúng.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...