“Nhưng niềm tin… không mua được bằng tiền, cũng không ràng buộc được bằng hợp đồng.”

“Niềm tin… được xây bằng con người.”

“Ba mươi năm trước, ông Tiền là cây cầu giữa hai quốc gia.”

“Hôm nay… tôi muốn trở thành cây cầu đó một lần nữa.”

Cả phòng họp chìm vào im lặng.

Mười giây.

Dài như vô tận.

Ramirez chậm rãi cầm bút lên, xoay nhẹ hai vòng.

Rồi ông cất giọng.

“Cô Lục.”

“Vâng.”

“Tôi bảy mươi ba tuổi. Đã đàm phán với người từ bốn mươi hai quốc gia.”

“Nhưng đây là lần đầu tiên… có người khiến tôi không nói được gì chỉ trong chưa đầy năm phút.”

Ông đặt bút xuống.

“Phương án mở rộng hai trăm bốn mươi triệu… được phê duyệt.”

Tin tức truyền về trong nước… là hai giờ sáng.

Thẩm Viễn ngồi trong văn phòng, thức trắng cả đêm.

Khi nhận điện thoại của tôi, nghe xong, ông im lặng năm giây.

Rồi chỉ nói một câu.

“Lục Vy, công ty nợ em… tôi sẽ trả.”

Ngày tôi về nước.

Công ty cử xe riêng ra sân bay đón.

Trần Lam, Lưu Phong, Tiểu Vũ… và Tiền Quốc An đều đứng chờ ở sảnh.

Tiền Quốc An đẩy nhẹ kính, nhìn tôi.

“Thế nào?”

“Ramirez nhờ tôi chuyển lại cho thầy.” Tôi lấy ra một phong thư, đưa cho ông. “Cha của Fernando đã qua đời năm ngoái. Trước khi mất, ông để lại một lá thư cho thầy. Fernando tìm thầy suốt, giờ nhờ tôi mang về.”

Tiền Quốc An nhận lấy.

Ngón tay ông dừng lại trên mép phong thư rất lâu.

Ông không mở.

Chỉ nhẹ nhàng cất vào túi áo trước ngực.

Khẽ vỗ một cái.

“Đi thôi. Về công ty.”

Ngày đầu tiên trở lại.

Thẩm Viễn tổ chức họp toàn công ty.

Hơn hai trăm người ngồi kín hội trường.

Giống hệt đêm tiệc hôm đó.

Nhưng lần này

Không còn ai nhìn tôi bằng ánh mắt hoài nghi nữa.

Chỉ còn lại… một điều duy nhất.

Công nhận.

Thẩm Viễn bước lên sân khấu, không vòng vo.

“Có hai thông báo. Thứ nhất, dự án Alvarez đã chính thức mở rộng lên quy mô hai trăm bốn mươi triệu trong ba năm, hợp đồng đã ký tuần trước.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

“Thứ hai, dự án này từ chỗ bị từ chối đến khi ký được hợp đồng… công lao lớn nhất thuộc về hai người  Tiền Quốc An và Lục Vy.”

Ông nhìn xuống phía dưới.

“Thầy Tiền, đêm tiệc hôm đó đã đứng ra, giúp chúng ta có cơ hội thứ hai. Còn Lục Vy, bài phát biểu năm phút tại nước H… đã trực tiếp thuyết phục CEO bên đó.”

“Tôi đã nói, ai biết tiếng Tây Ban Nha sẽ được tăng lương 59%. Lời hứa này tôi đã thực hiện. Nhưng tôi muốn bổ sung thêm một điều.”

Ông bật màn hình.

Một văn bản hiện lên.

“Từ hôm nay, công ty triển khai ‘chương trình khuyến khích nhân tài ngôn ngữ’. Bất kỳ nhân viên nào vượt qua kiểm định năng lực ngôn ngữ của công ty, tùy theo ngôn ngữ và trình độ, sẽ nhận phụ cấp từ 10% đến 60%.”

“Ngoài ra, mọi đóng góp trong dự án sẽ được phân chia theo khối lượng công việc thực tế. Ghi rõ trong hợp đồng.”

“Ai dám nhận công của người khác… phát hiện là chấm dứt hợp đồng ngay lập tức.”

Ánh mắt ông lướt qua cả hội trường.

Không ai dám lên tiếng.

Sau cuộc họp, Hứa Lâm chặn tôi lại ngoài hành lang.

Tôi tưởng cô sẽ tiếp tục gây khó dễ.

“Lục Vy.”

“Ừ?”

“Email nặc danh đó… là tôi gửi.”

Tôi không nói gì.

“Cô biết từ trước rồi đúng không?”

“Biết.”

Hứa Lâm mím môi.

“Vậy sao cô không tra tôi? Không báo lên sếp Thẩm?”

“Vì những gì cô nói… không hoàn toàn sai.” Tôi nhìn cô, giọng bình tĩnh, “Tôi thực sự nợ Trương Vũ một lời xin lỗi. Nếu không có những lời đó của cô, tôi sẽ không đi tìm cậu ấy, không viết bản giải trình, và cậu ấy cũng sẽ không được minh oan.”

Hứa Lâm khựng lại.

“Vậy là… cô còn phải cảm ơn tôi?”

“Có thể nói vậy.”

Cô ta há miệng, rồi lại thôi.

Quay người rời đi.

Lần này… không còn cái kiểu bỏ đi đầy bực bội nữa.

Năm năm sau.

Tôi đứng trong một tòa nhà văn phòng nhìn ra bến Thượng Hải.

Ánh đèn sông Hoàng Phố lấp lánh như dải ngân hà đổ xuống mặt nước.

Trên bàn là bảng tên:

Lục Vy

Đồng sáng lập kiêm Giám đốc vận hành  Viễn Thần Quốc Tế

Viễn Thần Quốc Tế là công ty tôi và Thẩm Viễn cùng lập ba năm trước.

Tách ra từ bộ phận quốc tế, chuyên về tư vấn thương mại đa ngôn ngữ và quản lý dự án quốc tế.

Năm đầu doanh thu ba mươi triệu.

Năm thứ ba một trăm hai mươi triệu.

Năm nay… dự kiến vượt hai trăm triệu.

Bảy mươi tám nhân sự.

Mười hai ngôn ngữ.

Tiền Quốc An là cố vấn cấp cao, mỗi tuần đến công ty hai ngày, thời gian còn lại viết hồi ký.

Tên sách: “Cây cầu của phiên dịch”.

Đã có ba nhà xuất bản tranh nhau bản quyền.

Trương Vũ rời công ty cũ, gia nhập Viễn Thần, phụ trách quản lý logistics.

Đội của cậu ấy năm ngoái đứng top doanh thu toàn công ty.

Phương Niệm hiện là giám đốc nhân sự.

Cô ấy từng nói một câu khiến tôi nhớ mãi:

“Hồi đó cậu chỉ ghi tiếng Anh trong CV… vì cậu không tin thế giới này.”

“Còn bây giờ?” tôi hỏi.

“Bây giờ… cậu tự tạo ra một thế giới đáng để tin.”

Tôi chỉ cười.

Tháng trước, Fernando sang Thượng Hải công tác.

Chúng tôi cùng ăn một bữa.

Ông mang theo một chai vang năm 1989  thứ mà cha ông cất giữ cả đời.

“Cha tôi từng nói, người phiên dịch Trung Quốc năm đó là người có thiên phú ngôn ngữ xuất sắc nhất ông từng gặp.” Fernando nâng ly, “Nhưng tôi nghĩ… cô là người thứ hai.”

“Tôi cảm ơn. Vậy người thứ nhất?”

“Đương nhiên là thầy Tiền.”

Chúng tôi cụng ly.

Rượu rất ngon.

Mười năm sau.

Một buổi chiều mùa thu.

Tôi nhận được một cuộc gọi.

Mã vùng thành phố N.

“Xin hỏi có phải Lục tổng không ạ?”

“Tôi đây.”

“Tôi là trưởng phòng nhân sự của công ty Lợi Thông. Không biết bà còn nhớ công ty chúng tôi không?”

Lợi Thông.

Nơi đã từng biến tôi thành “phiên dịch miễn phí”, nơi mọi công lao đều thuộc về người khác.

Tôi… nhớ rất rõ.

“Có việc gì?”

“Công ty chúng tôi đang chuyển hướng kinh doanh, cần tư vấn quốc tế. Được biết Viễn Thần Quốc Tế là đơn vị hàng đầu… giám đốc Lâm muốn hẹn bà một buổi trao đổi.”

“Giám đốc Lâm?” Tôi nhướng mày, “Không phải tổng giám đốc Tôn sao?”

“Tổng Tôn nghỉ từ năm năm trước rồi. Sau đó công ty thay ba đời giám đốc, đến năm ngoái mới ổn định lại.”

Tôi tựa lưng vào ghế.

“Vương Lỗi thì sao? Trưởng phòng kinh doanh trước đây.”

Đầu dây bên kia khựng lại một chút.

“Anh Vương… ba năm trước bị sa thải vì chiếm đoạt tiền hoa hồng của khách. Sau đó nghe nói sang một công ty nhỏ, nhưng cũng không trụ được lâu.”

Tôi cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

“Ý định hợp tác với Lợi Thông, vui lòng gửi email chính thức đến hòm thư kinh doanh của công ty chúng tôi. Đội ngũ của tôi sẽ đánh giá, nếu phù hợp sẽ sắp xếp kết nối.”

“Vâng vâng! Cảm ơn Lục tổng rất nhiều!”

Tôi cúp máy.

Ngoài cửa sổ, mùa thu Thượng Hải đẹp đến dịu dàng.

Lá ngô đồng rơi đầy mặt đất, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, vỡ thành từng mảnh vàng rực.

Trên bàn là một bức ảnh.

Ảnh chụp buổi kỷ niệm mười năm thành lập công ty.

Tất cả đứng cạnh nhau.

Thẩm Viễn, Tiền Quốc An, Trần Lam, Lưu Phong, Trương Vũ, Phương Niệm… và những gương mặt mới sau này.

Tôi đứng ở chính giữa.

Cười rất thoải mái.

Bên cạnh bức ảnh là chiếc cúp năm đó.

Màu bạc, đã hơi xỉn theo thời gian.

Trên thân cúp khắc một dòng chữ nhỏ:

“Nhân viên xuất sắc năm: Lục Vy.”

Đó là năm thứ ba tôi giấu đi tám thứ ngôn ngữ.

Cũng là năm cuối cùng tôi giấu.

Điện thoại lại rung.

Tin nhắn của Tiền Quốc An:

“Tiểu Lục, sách của tôi xuất bản rồi. Tôi gửi bản đầu tiên cho em, địa chỉ vẫn như cũ chứ?”

Tôi trả lời: “Vâng ạ.”

Nghĩ một chút, tôi nhắn thêm:

“Thầy nhớ ghi trên bìa  ‘Dành tặng những người phiên dịch từng không dám lên tiếng.’”

Ông gửi lại một icon cười.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mười ba năm trước, trong CV của tôi chỉ có một dòng.

Tiếng Anh, thành thạo.

Còn hôm nay, trên trang chủ của Viễn Thần Quốc Tế, có một câu khác.

“Ngôn ngữ không phải là công cụ. Ngôn ngữ là cầu nối.”

Đó là lời của ông Fernando năm xưa.

Là bài học Tiền Quốc An dạy tôi.

Và cũng là điều… tôi mất mười ba năm mới thật sự hiểu.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...