20px

Ta sai người đem hồng hoa cho nàng.

Rồi lại hối hận.

Nàng tốt như vậy.

Con của nàng, nhất định cũng sẽ tốt như nàng.

Phủ Quốc công rất lớn.

Ta đi rất gấp.

Nha hoàn dần không theo kịp.

Ta càng đi càng nhanh.

Rồi bắt đầu chạy.

Gió hè dính nhớp quấn trên người ta.

Mồ hôi và nước mắt cùng chảy.

Trong viện rất yên tĩnh.

Mọi thứ đều đã kết thúc.

Chỉ còn trong phòng vọng ra vài tiếng rên khe khẽ.

Ta hạ lệnh.

Từ thỉnh an sớm tối đến mọi yến tiệc lớn nhỏ.

Đều không cần nàng hầu hạ.

Ai ai cũng nói ta khoan hòa độ lượng, hậu đãi thiếp thất.

Kỳ thực, ta chỉ là không dám gặp lại nàng.

Phủ Quốc công rất lớn.

Hành lang uốn lượn như nước chảy, chạm trổ tinh xảo.

Lớn đến mức khi ta và nàng gặp lại…

Đã là nhiều năm sau.

Nàng dắt theo một tiểu cô nương lấm lem.

Quỳ xuống cầu ta thu nhận.

Đứa trẻ ngẩng đầu lên.

Con bé có đôi mắt giống hệt nàng.

Phát hiện Thanh Diễn thích đứa trẻ ấy, thật ra không khó.

Từ nhỏ nó lớn lên bên gối lão phu nhân.

Trong lòng dù không thích ai, ngoài mặt vẫn giữ lễ.

Chỉ riêng với Liễu Nguyên Nguyên là khác.

Nó không nói chuyện với nàng.

Không chào hỏi nàng.

Chê nàng cử chỉ đần độn, ngây ngốc.

Chê nàng phẩm vị tầm thường, mặc đỏ đeo xanh.

Nhưng nó thậm chí còn không nhớ nổi muội muội ruột mình thích mặc gì.

Ta nhìn Nguyên Nguyên.

Phải.

Ai có thể không thích nàng chứ.

Nàng không giống Vãn Ý.

Không phải dung mạo khiến người khác kinh diễm.

Nhưng lại khiến người ta không thể rời mắt.

Như viên minh châu phủ bụi.

Chỉ khi lau đi lớp sương mờ bên ngoài, mới thấy được ánh sáng nhuận ngọc bên trong.

Ta sai Muội Nhi để ý hai người.

Trước khi Thanh Diễn nhận rõ lòng mình.

Ta khuyên nó rời phủ đi học xa.

Đợi nó trở về.

Mọi chuyện đã thành định cục.

Ta từng nghĩ.

Chỉ cần giấu đến khi Thanh Diễn thành thân, có lẽ sẽ ổn.

Lâm gia cô nương dịu dàng chu đáo, tài hoa xuất chúng, lại ái mộ nó nhiều năm.

Nó rồi sẽ yên lòng.

Muội Nhi cũng giúp ta.

Con bé vốn thông tuệ.

Nếu là nam t.ử, e rằng còn làm tốt hơn Thanh Diễn.

Nếu nàng là nam t.ử…ta sẽ không gả Nguyên Nguyên cho người khác.

Nhưng rốt cuộc, Thanh Diễn vẫn phát hiện ra.

Dưới mí mắt mình, viên minh châu bị người ta cướp mất.

Khiến nó có phần điên loạn.

Nó từ hôn với Lâm gia.

Trên triều liên tiếp đàn hặc, ép Lục Chiêu bị điều ra ngoài nhậm chức.

Nguyên Nguyên trong đêm tìm đến, muốn đưa Vãn Ý đi.

Thanh Diễn không chịu.

Nó hiểu rất rõ.

Vãn Ý là ràng buộc duy nhất của Nguyên Nguyên tại phủ Quốc công.

Đêm ấy mưa rất lớn.

Tiếng mưa và tiếng mõ gỗ cùng lúc gõ vào lòng ta.

Trước khi xuất giá, mẫu thân từng nói.

Vãn Ý dung mạo quá đẹp.

Phủ Quốc công không phải nơi tốt lành.

Là ta ôm lòng may mắn.

Là ta không nỡ rời nàng.

Chỉ một niệm sai lầm.

Làm lỡ dở cả đời nàng.

Oán qua oán lại.

Kỳ thực, ta chỉ oán chính mình.

Ta đẩy cửa bước ra.

Nghe thấy chính giọng mình nói:

“Để nàng đi.”

Xe ngựa dần khuất.

Mưa cũng tạnh.

Tiếng mõ cũng dừng.

Phật Tổ có tha thứ cho ta không.

Nàng có tha thứ cho ta không.

Năm thứ năm sau khi Lục Chiêu rời đi, Đại Hành hoàng đế băng hà.

Ấu đế đăng cơ.

Khương Thái hậu buông rèm nhiếp chính, áp chế thế gia, nâng đỡ hàn môn.

Lục Chiêu và Nguyên Nguyên ở Thanh Châu có tiếng hiền danh, đều lọt vào mắt Thái hậu.

Từ một huyện lệnh nhỏ bé lên đến châu mục một châu.

Chỉ vỏn vẹn ba năm.

Từ đó, Thanh Diễn càng thêm trầm mặc.

Nó biết, giữa nó và Nguyên Nguyên đã không còn khả năng nào nữa.

Nhưng nó vẫn không cưới vợ.

Ta khuyên mấy lần.

Nó nói.

Sau này sẽ nhận con gái của Muội Nhi làm con thừa tự.

Nay Khương Thái hậu nắm quyền, nữ t.ử cũng có thể thừa kế tước vị.

Vì thế ta không khuyên nữa.

Muội Nhi là do ta một tay nuôi lớn.

Từ nhỏ nàng học Tứ thư Ngũ kinh.

Bảy tuổi làm thơ.

Mười tuổi viết phú.

Năm mười hai tuổi, đám nam hài vào Lộc Sơn thư viện.

Nàng thu xếp hành trang.

Rồi bị chặn lại ngay trước cổng phủ.

Lão phu nhân phạt nàng quỳ từ đường.

Nàng quỳ.

Ta cũng quỳ.

Quỳ vì không biết dạy con.

Quỳ vì do dự không quyết.

Quỳ vì biết rõ nàng là nữ t.ử, vẫn cứ dạy nàng đọc sách, hiểu lễ nghĩa.

Quỳ vì không thể sinh nàng thành nam nhi.

Khiến nàng sinh ra đã thấp hơn người một bậc.

Thanh Diễn nhận thứ nữ của Muội Nhi làm con thừa tự.

Đặt tên Bùi Thanh Hòa.

Năm Thanh Hòa bảy tuổi, chọn nha hoàn hầu cận.

Giữa một đám người lấm lem ở nha hành, nàng chọn người đẹp nhất.

Tiểu cô nương lanh lợi, phủ phục trước mặt nàng.

“Nô tỳ tạ đại ân của cô nương.”

Ta nhìn nàng.

Nhớ đến lần cuối cùng gặp Vãn Ý.

Đêm mưa thấm ướt vạt áo.

Ta luống cuống tháo trâm vòng, nhét vào bọc hành lý của nàng.

Dưới chiếc ô giấy dầu.

Đôi mắt ấy sáng đến kinh người.

“Cô nương.”

Nàng gọi ta.

“Đại ân của cô nương, nô tỳ nguyện kiếp sau kết cỏ ngậm vành báo đáp.”

Ta đứng nhìn nàng rời đi.

Kiếp sau.

Hãy làm một cô nương nhà lành.

Phu thê hòa thuận.

Con cháu đầy đàn.

Bình an vui vẻ.

Thuận lợi một đời.

Đừng bao giờ gặp lại ta nữa.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...