Giọng anh rất bình thản khi nói câu đó, không có chút mỹ từ thâm tình nào, nhưng sự kiên định ấy khiến tôi không thể phản bác.

Chiều hôm đó, Hạ Chinh tìm đến nhà Triệu Hâm Hải.

Tôi không biết rốt cuộc họ đã nói những gì.

Chỉ biết một tiếng sau, Hạ Chinh trở về, trong tay cầm một bản hợp đồng thuê nhà mới.

Thời hạn 10 năm, giá thuê 4 vạn 2/năm, không có điều khoản điều chỉnh giá.

Còn đính kèm một bức thư xin lỗi có chữ ký tận tay của Triệu Hâm Hải.

“Ông ta sao lại…”

“Không sao cả. Chỉ là trò chuyện chút về luật pháp, trò chuyện chút về tình hình cái sòng mạt chược của ông ta, và trò chuyện về hậu quả ông ta phải gánh nếu nhận được thư tố cáo thôi.”

Anh kể rất nhẹ nhàng, nhưng tôi để ý thấy trên khớp ngón tay phải của anh có một vết xước đỏ mới.

“Anh đánh ông ta à?”

“Không. Nhà ông ta có nuôi chó, lúc trèo tường vào anh vô tình quẹt trúng.”

“Anh trèo tường?”

“Ông ta không mở cửa, anh đành phải trèo. Đây không phải đánh nhau, đây là đến thăm hỏi.”

Tôi nhìn anh, cạn lời không biết nói gì.

Tối đóng cửa tiệm xong, tôi ngồi thẫn thờ trong quán. Hạ Chinh đang dọn dẹp trong bếp, anh lau chùi bếp ga sạch không tì vết, sạch gấp ba lần tôi bình thường dọn.

“Hạ Chinh.”

“Ừ.”

“Sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”

Anh khóa vòi nước, quay người lại nhìn tôi.

“Em nghĩ tự nhiên anh đối xử tốt với em chắc?”

Tôi ngẫm nghĩ lại, hình như không phải. Ba năm nay anh vẫn luôn như thế, không lằng nhằng, không sướt mướt, nhưng mỗi lần tôi kể gặp rắc rối, anh chỉ hận không thể xuyên qua màn hình điện thoại để giải quyết giúp tôi.

Có lần tủ đông của quán bị hỏng, lúc đó là 2 giờ sáng, qua điện thoại anh dạy tôi cách sửa tạm, chỉ từng bước một, nói rã rát họng 40 phút đồng hồ, mãi cho đến khi tôi sửa xong mới thôi.

Lại có lần tôi bị một tên khách say rượu dọa sợ, khóa chặt cửa không dám ra ngoài, anh đã gọi điện nhờ đồng đội ở Hạc Thành đến giải vây cho tôi.

Anh bảo ở “trên núi” sóng yếu, nhưng mỗi lần tôi xảy ra chuyện, sóng điện thoại của anh lúc nào cũng rất tốt.

“Trước kia em cứ tưởng anh là nhân viên kiểm lâm.” Tôi nói.

“Làm kiểm lâm cũng tốt mà.”

“Rốt cuộc anh từng đánh bao nhiêu trận rồi?”

Anh im lặng một lúc.

“Đừng hỏi chuyện này.”

Ánh mắt anh khi nói câu đó có chút thay đổi, nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh, nhưng tôi đã bắt được khoảnh khắc đó.

Không phải sợ hãi, mà là sự mệt mỏi.

Sự mệt mỏi của một người đã trải qua quá nhiều chuyện nhưng không muốn để ai biết.

Tôi không hỏi nữa.

Ngày thứ ba, quán mì hoạt động bình thường trở lại. Hạ Chinh phụ giúp trong bếp, tốc độ và độ chính xác khi thái rau của anh khiến tôi nghi ngờ trước đây anh từng được huấn luyện chuyên nghiệp.

Sau này anh mới nói, kỹ năng dùng dao của anh tốt là vì anh có thể dùng dao găm rút xương một con cá trong vòng 3 giây.

Tôi không hiểu tại sao rút xương cá lại phải xài tới dao găm, nhưng tôi nghĩ tốt nhất là không nên hỏi.

Buổi trưa có một nhóm sinh viên đại học ghé ăn. Một nam sinh trong số đó có tí men rượu, nhìn thấy tôi liền sáp lại quầy thu ngân buông lời bỡn cợt.

“Cô chủ ơi, số điện thoại của cô là gì? Tối nay mời cô đi ăn nhé.”

Tôi vốn đã quen với những chuyện này, đang định lên tiếng đuổi khéo thì Hạ Chinh từ trong bếp bước ra.

Anh bưng một đĩa mì, đặt mạnh trước mặt cậu nam sinh đó.

“Ăn mì đi.”

Nam sinh kia ngước nhìn anh, có lẽ bị khí thế của anh áp đảo nên rụt cổ lại, cúi gằm mặt xuống ăn.

Đến lúc tính tiền, cậu ta quét mã thanh toán xong, len lén liếc Hạ Chinh một cái, rồi lại nhìn tôi, thì thầm với bạn đi cùng: “Đi thôi đi thôi, bạn trai bà chủ cứ như sát thủ ấy.”

Hạ Chinh nghe thấy, nhưng chẳng có phản ứng gì.

Tuy nhiên, tôi để ý thấy khóe môi anh hơi nhếch lên.

Là đang cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...