“Cậu tốt nhất đừng xía mũi vào.”
Hạ Chinh không nói gì, nghiêng người tránh đường, làm tư thế “mời vào”.
Động tác này quá đỗi ung dung, ung dung đến mức khiến Mã Thủ Minh phải do dự.
Những kẻ làm nghề này trực giác rất nhạy bén. Một người đối mặt với ba kẻ đến gây sự, không những không hoảng sợ mà còn mời vào nhà, chỉ có hai khả năng — một là kẻ ngu, hai là kẻ còn tàn nhẫn hơn cả mình.
Hạ Chinh rõ ràng không phải kẻ ngu.
Mã Thủ Minh vẫn bước vào. Hai gã đàn em theo sát phía sau, lúc bước qua cửa còn theo thói quen nhìn ngó xung quanh, đây là thói quen chỉ những kẻ sành sỏi mới có.
Hạ Chinh đóng cửa lại.
Anh đi tới quầy thu ngân, lấy từ trong ngăn kéo ra ba cái cốc, rót ba cốc nước lọc, đẩy đến trước mặt chúng.
“Ngồi đi.”
Mã Thủ Minh không ngồi.
“Không cần khách sáo. Chuyện này rất đơn giản, 45 vạn, trong vòng một tháng, quá hạn không trả, tôi tự mình đến lấy.”
Hạ Chinh nâng cốc nước của mình lên nhấp một ngụm.
“Món nợ này do Triệu Bằng Phi ký, người bảo lãnh là Tần Quốc Đống. Không có bất kỳ quan hệ pháp lý nào với Tần Lộc cả. Mấy người đến nhầm chỗ rồi.”
“Mày nói chuyện luật pháp à?” Mã Thủ Minh cười khẩy, “Ngành của tao không nói luật pháp.”
“Vậy nói cái gì?”
“Nói luật rừng.”
Hạ Chinh đặt cốc xuống, đứng thẳng dậy.
Động tác rất chậm, nhưng sau khi anh đứng lên, bầu không khí trong phòng hoàn toàn thay đổi. Anh cao hơn Mã Thủ Minh quá nửa cái đầu, những đường nét cơ bắp tích tụ từ những năm tháng huấn luyện gian khổ hiện rõ mồn một dưới lớp áo ba lỗ.
Nhưng thứ thực sự khiến người ta bất an không phải là thể hình của anh, mà là ánh mắt.
Thứ ánh mắt tôi từng thấy một lần — khi anh nói câu “đừng hỏi chuyện này”. Nhưng lần đó là sự mệt mỏi.
Còn lần này là sự lạnh lẽo.
Giống như con chim ưng đang nhìn chằm chằm vào con mồi.
“Luật rừng sao?” Giọng anh rất trầm.
Anh vươn tay phải ra, ung dung xoay chiếc cốc trước mặt Mã Thủ Minh nửa vòng, để quai cốc hướng về phía gã.
“Vậy để tao nói cho mày nghe một luật.”
Bàn tay phải của anh đột nhiên dùng lực, ngón trỏ và ngón giữa kẹp chặt mép miệng cốc, cổ tay khẽ xoay, toàn bộ chiếc cốc sứ vỡ nát thành ba mảnh gọn gàng ngay trong tay anh.
Không thừa một chút lực nào, không phát ra âm thanh cường điệu nào, chỉ là sự kiểm soát sức mạnh đạt mức chuẩn xác đến đáng sợ, khiến chiếc cốc sứ men theo đường chịu lực đứt gãy thành ba mảnh sắc lẹm.
Các mảnh vỡ rơi xuống bàn, không một mảnh nào văng ra ngoài mép bàn.
Sắc mặt Mã Thủ Minh biến đổi.
Hai tên đàn em phía sau bất giác lùi lại nửa bước.
Hạ Chinh nhặt những mảnh sứ vỡ trên tay đặt xuống bàn, xếp thành một hàng ngang như đang xếp cờ.
“Luật thứ nhất, quan hệ nợ nần thì tìm đúng con nợ và người bảo lãnh, đừng lôi người không liên quan vào. Luật thứ hai, trước mặt quân nhân, đừng bao giờ nhắc đến từ ‘tự mình đến lấy’. Luật thứ ba…”
Anh ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Mã Thủ Minh.
“Đừng để tao phải nhìn thấy mày lần nữa.”
Không gian im lặng mất chừng 5 giây.
Mã Thủ Minh lùi lại một bước, rồi lại lùi thêm một bước. Khóe miệng gã giật giật, quay lưng bước về phía cửa.
Đi đến cửa, gã khựng lại, không quay đầu.
“Mày thuộc đơn vị nào?”
“Mày không cần phải biết.”
Cửa đóng ập lại.
Chaporia
Bình Luận (0)