“Tần Lộc.” Anh ngắt lời tôi, giọng không lớn nhưng vô cùng kiên quyết, “Em không nợ họ bất cứ thứ gì.”

Câu nói này giống như một nhát dao, dứt khoát cắt đứt sợi dây thừng vẫn luôn thít chặt lấy lòng tôi bấy lâu nay.

Trái tim tôi bỗng dưng nhẹ bẫng.

Đêm đó tôi mơ một giấc mơ.

Mơ thấy năm tôi 14 tuổi, ngày Tần Quốc Đống rời đi. Ông ta đeo một chiếc túi du lịch màu đen, đứng trước cửa nhà, nhìn tôi một cái, buông lại câu “sau này hai mẹ con sống cho tốt”.

Trong mơ, tôi đuổi theo, muốn gọi ông ta lại.

Nhưng ông ta đi quá nhanh.

Tôi vươn tay ra, bắt được một cánh tay.

Cánh tay thô ráp, mạnh mẽ và ấm áp.

Không phải của Tần Quốc Đống.

Mà là của Hạ Chinh.

Tôi tỉnh giấc.

Bên ngoài trời vẫn chưa sáng, phòng bên cạnh vang lên tiếng động rất khẽ.

Hạ Chinh đang chống đẩy. Nhịp độ đều đặn như máy đập nhịp, đúng 4 rưỡi sáng, sét đánh cũng không thay đổi.

8

Kỳ nghỉ đã qua một nửa.

Vào ngày thứ mười, trước cửa tiệm đỗ một chiếc xe Jeep quân sự.

Từ trên xe bước xuống là anh chàng đầu trọc hô “chào chị dâu” đầu tiên hôm nọ, Hạ Chinh gọi cậu ta là lão Hứa.

Lão Hứa nhìn thấy tôi, trước tiên cười hắc hắc hai tiếng, sau đó đứng nghiêm chào, “Chị dâu, trong trung đoàn có việc gấp, cần tìm Tiểu đoàn trưởng.”

Hạ Chinh từ bếp bước ra, nhìn thấy lão Hứa, sắc mặt liền thay đổi.

Bọn họ ra ngoài tiệm nói chuyện khoảng 5 phút.

Tôi không nghe được nội dung, nhưng thấy nét mặt Hạ Chinh ngày càng sầm xuống.

Lúc quay vào, Hạ Chinh nhìn tôi im lặng một lúc.

“Sao thế?”

“Cấp trên có nhiệm vụ, bắt anh phải về sớm.”

Tim tôi hẫng đi một nhịp.

“Khi nào đi?”

“Ngày kia.”

Ngày kia.

Nghĩa là anh chỉ còn lại hai ngày.

Chiều hôm đó quán mì đóng cửa sớm.

Hạ Chinh đưa tôi đến một hồ chứa nước ở ngoại ô Hạc Thành.

Chính là cái gọi là “câu cá” — ba năm trước chúng tôi quen nhau trên diễn đàn câu cá cũng là vì trò này.

Anh lấy từ trong xe Jeep ra hai cần câu gấp gọn, đưa cho tôi một cái.

Tôi không biết câu cá, nhưng ngồi trên bãi cỏ ven hồ nhìn mặt nước, bỗng nhiên cảm thấy những đoạn hội thoại trên diễn đàn ba năm trước đều trở nên chân thực.

“Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta chat về chuyện gì không?” Tôi hỏi.

“Nhớ chứ. Em hỏi câu cá diếc dùng mồi gì là tốt nhất.”

“Anh bảo dùng giun đất trộn bột mì.”

“Em bảo em sợ sâu bọ.”

Tôi mỉm cười.

Anh nhìn chăm chăm mặt nước, phao câu bất động.

“Tần Lộc.”

“Vâng.”

“Công việc của anh không thể kể chi tiết được, nhưng em cần phải biết một chuyện — khi anh làm nhiệm vụ rất có thể sẽ mất liên lạc, không phải vài ngày, mà có khi là vài tháng.”

“Em biết.” Trước đây vẫn thường xuyên như vậy mà.

“Nhưng trước đây em không biết anh làm nghề gì, em nghĩ anh là nhân viên kiểm lâm, mất liên lạc em có thể nghĩ là anh ở trong rừng mất sóng. Còn bây giờ em biết rồi, mất liên lạc có ý nghĩa thế nào, chắc em cũng hiểu.”

Điều anh muốn nói là sinh tử.

Tôi im lặng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...