“Anh hỏi em một lần, em hãy trả lời anh nghiêm túc.” Anh thu lại ánh mắt, quay sang nhìn tôi, “Em có chấp nhận được không?”

Tôi nhìn vào mắt anh.

Trong đôi mắt ấy không có sự lạnh lẽo như lúc đối đầu với Mã Thủ Minh, cũng không có vẻ điềm nhiên như lúc nấu mì xắt rau hàng ngày. Có một thứ mà tôi chưa từng nhìn thấy ở anh.

Đó là sự bất an.

Người đàn ông chưa từng nao núng trước bất kỳ điều gì này, khi hỏi tôi câu đó, lại mang theo sự bất an.

“Hạ Chinh.”

“Ừ.”

“Em mở quán mì 5 năm, điều em sợ nhất không phải là ế khách, không phải người ta đến quậy phá, cũng không phải một mình khiêng vác đồ đạc. Điều em sợ nhất là lúc 2 giờ đêm cái tủ đông bị hỏng, bên ngoài thì mưa to gió lớn, em ngồi chồm hổm dưới đất một mình không biết phải làm sao.”

Anh không nói gì.

“Và rồi cuộc gọi của anh tới. Anh dạy em sửa suốt 40 phút đồng hồ.”

“Sau đó cái tủ đông ấy còn hỏng thêm hai lần nữa.”

“Đúng, và lần nào anh cũng nhấc máy.”

Tôi đặt cần câu xuống bãi cỏ bên cạnh.

“Em không sợ phải đợi anh. Em chỉ sợ có một ngày anh đột nhiên không còn gọi điện thoại tới nữa. Nhưng em cũng sẽ không vì sợ mà nói rằng em không chấp nhận.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Rồi anh tháo sợi dây chuyền mảnh trên cổ mình xuống. Trên dây treo hai thứ, một là thẻ quân nhân, một là vỏ đạn.

Anh gỡ vỏ đạn ra khỏi dây chuyền, đưa cho tôi.

“Đây là vỏ đạn trong lần thực chiến đầu tiên của anh. Giữ lấy nhé.”

Tôi siết chặt trong tay, vẫn còn vương hơi ấm của anh.

“Nếu như quá 6 tháng mà anh không có bất kỳ tin tức gì…”

“Đừng nói nữa.” Tôi ngắt lời anh.

Anh hơi khựng lại.

“Em nói em không sợ rồi. Anh đừng có tự lập di chúc cho mình nữa đi.”

Khóe miệng anh giật giật, là một nụ cười cực kỳ kiềm chế.

“Được.”

Hôm đó chúng tôi câu được ba con cá diếc. Cả buổi Hạ Chinh chỉ câu được đúng một con, hai con còn lại là do tôi mèo mù vớ cá rán câu được.

Trên đường về trời đã tối.

Hạ Chinh lái xe, tôi ngồi ở ghế phụ, tay vẫn luôn nắm chặt chiếc vỏ đạn đó.

Lúc đến quán mì, tôi phát hiện trước cửa đang đỗ một chiếc ô tô.

Là một chiếc xe thương vụ màu đen, không có biển số.

Hạ Chinh đạp phanh, ánh mắt trong nháy mắt trở nên sắc lẹm.

“Em ngồi trong xe đợi, đừng xuống.”

Anh xuống xe, đi vòng qua chỗ chiếc xe thương vụ, gõ gõ cửa kính.

Cửa kính hạ xuống một nửa.

Bên trong có một người đang ngồi.

Mặc vest, tóc ngắn, gương mặt già dặn, tầm ngoài 40 tuổi.

Biểu cảm của Hạ Chinh ngay khoảnh khắc nhìn thấy người này lập tức thay đổi.

Không phải căng thẳng, mà là bất ngờ.

“Thủ trưởng.”

Người trong xe bước xuống.

Ông ta liếc nhìn quán mì, lại liếc nhìn tôi đang ngồi ở ghế phụ, rồi nói với Hạ Chinh một câu.

“Hạ Chinh, nhiệm vụ đẩy lên sớm hơn. Tối nay đi luôn.”

9

Tối nay.

Không phải ngày kia, mà là tối nay.

Ngồi ở ghế phụ, qua lớp kính chắn gió tôi nhìn thấy rõ biểu cảm của Hạ Chinh. Lưng anh thẳng tắp như một cái đinh, chỉ trong nháy mắt, từ một Hạ Chinh nấu mì, chọc tôi cười, giúp tôi đuổi đám đòi nợ thuê, anh biến thành một con người khác.

Một người lính.

Anh ngoái lại nhìn tôi một cái.

Ánh mắt ấy chứa đựng vô vàn điều muốn nói, nhưng anh không thốt ra một chữ nào.

Rồi anh đi lên lầu.

Tốc độ thu dọn đồ đạc của anh nhanh đến kinh người. Lúc tôi bước lên lầu, anh đã sắp xếp xong túi hành lý. Tất cả đồ dùng cá nhân được nhét gọn vào một chiếc túi nhỏ, tổng cộng chưa tới 3 phút.

“Gấp thế sao anh?”

“Mệnh lệnh.”

Anh xách túi hành lý lên, đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt.

Căn phòng sau khi được anh dọn dẹp vẫn luôn sạch sẽ tinh tươm, chăn màn trên giường được gấp vuông vức như miếng đậu phụ.

“Cái đĩa mẻ góc trong bếp nhớ thay đi nhé, dùng dễ đứt tay.” Anh dặn.

“Vâng.”

“Đừng mua bột mì loại cân rời nữa, dễ bị ẩm lắm. Anh lưu sẵn số điện thoại của ba nhà cung cấp vào phần ghi chú điện thoại của em rồi đấy.”

“Vâng.”

“Nguồn hàng đồ kho bên chỗ thím Trương không ổn định lắm, anh hỏi giúp một chỗ uy tín hơn rồi…”

“Hạ Chinh.”

Anh dừng lại, nhìn tôi.

“Đừng nói mấy chuyện này nữa.”

Tôi bước đến trước mặt anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...