Tôi muốn nói một điều gì đó, giống như những câu thoại của nữ chính trong phim truyền hình — kiểu như anh nhất định phải bình an trở về, em sẽ đợi anh các thứ. Nhưng lời đến cửa miệng lại tắc nghẹn.
Không nói ra được.
Chẳng phải vì sến súa, mà là thực sự không biết phải nói gì.
Anh đứng đó, tay xách túi hành lý, nhìn dáng vẻ của tôi, bỗng vươn bàn tay còn trống ra xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
Lực rất nhẹ.
“Đi làm việc của em đi. Quán mì đừng đóng cửa.”
Rồi anh đi.
Xuống lầu, lên xe, không hề ngoảnh lại.
Động cơ chiếc xe thương vụ gầm lên một tiếng, rồi chiếc xe lăn bánh.
Tôi đứng trước cửa quán, nhìn ánh đèn hậu biến mất vào màn đêm nơi góc phố.
Đèn đường vẫn sáng.
Gió hơi se lạnh.
Tôi siết chặt chiếc vỏ đạn trong tay, quay trở vào quán.
Rửa mặt, đeo tạp dề.
Ngày hôm sau vẫn mở cửa như thường lệ.
Chỉ là trong bếp thiếu đi một người.
Mấy bạn sinh viên đến ăn mì thắc mắc: “Anh đẹp trai đâu rồi chị?”
Tôi đáp: “Đi công tác rồi.”
Ngày lại ngày trôi qua.
Tháng đầu tiên, không có tin tức.
Tháng thứ hai, không có tin tức.
Tháng thứ ba, không có tin tức.
Chuyện buôn bán của quán vẫn khá tốt. Tôi đã đổi sang loại bột mì theo số điện thoại nhà cung cấp Hạ Chinh để lại, thay cái đĩa mẻ góc, thậm chí còn giới thiệu nguồn nhập hàng uy tín mà anh nhắc đến cho thím Trương.
Mỗi đêm sau khi đóng cửa, tôi thường ngồi sau quầy thu ngân, lấy chiếc vỏ đạn đó ra ngắm nghía.
Đến tháng thứ tư, Tần Quốc Đống ghé qua một lần.
Không phải để đòi tiền.
Ông ta đứng trước cửa quán, ngập ngừng hồi lâu mới bước vào, ngồi xuống và gọi một bát mì.
Ăn được hai miếng, ông ta nói: “Tiền nợ bên chỗ Mã Thủ Minh, bố đang trả rồi. Phải bán căn nhà đi, Bằng Phi cũng đi làm thuê rồi.”
Tôi nhìn ông ta, không nói gì.
“Tần Lộc… năm đó lúc bố ra đi, quả thực làm không đúng.”
Ông ta cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
“Bố không mong con tha thứ. Nhưng mộ của mẹ con, bố đã đến thăm rồi.”
Ông ta đứng dậy, đặt 50 tệ lên bàn rồi rời đi.
Bát mì vẫn chưa ăn xong.
Ngày thứ 17 của tháng thứ năm, 11 giờ đêm, tôi đang chuẩn bị tắt đèn lên lầu.
Cửa kính vang lên ba tiếng gõ.
Tim tôi bỗng chốc đập thình thịch.
Qua lớp cửa kính, bên ngoài có một người đang đứng. Áo phông đen, quần đen, bờ vai rộng như một bức tường.
Nhưng anh đã gầy hơn so với 5 tháng trước. Gò má nhô cao hơn, đường nét quai hàm càng thêm góc cạnh. Trên cánh tay trái quấn một thứ gì đó, cộm lên một cục dưới lớp tay áo.
Là băng gạc.
Tôi mở cửa.
Anh đứng ở ngưỡng cửa, tay xách chiếc túi rằn ri, tư thế giống hệt như lúc đứng ở cửa ra ga tàu 5 tháng trước.
Tôi không nói gì.
Anh cũng im lặng.
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có sự mệt mỏi, có sự nhẹ nhõm, và có cả một cảm xúc gì đó rất đỗi nặng nề.
Rồi anh thốt ra hai chữ.
“Anh về rồi.”
Tôi kéo cửa mở toang ra, nghiêng người để anh bước vào.
Vừa vào nhà, anh đặt túi hành lý xuống đất, đi thẳng vào bếp.
Tôi nghe thấy tiếng vòi nước chảy, tiếng xoong chảo va chạm, tiếng bật bếp ga đánh lửa.
Năm phút sau, anh bưng ra một bát mì Dương Xuân.
Giống y hệt bát mì đầu tiên anh nấu cách đây 5 tháng.
Anh đặt bát mì trước mặt tôi, rồi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
“Ăn đi.”
Tôi cầm đũa lên, ăn thử một miếng.
Hương vị y hệt.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Tay anh bị sao vậy?”
“Trầy xước nhẹ.”
“Trầy xước mà phải quấn băng gạc sao?”
Anh lại im lặng, cái biểu cảm “đừng hỏi chuyện này” lại hiện ra.
Tôi quyết định không gặng hỏi nữa.
“Cái đĩa mẻ góc trong quán em thay rồi.”
“Anh thấy rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)