Ngoài trời mưa lất phất. Một cô gái mặc sườn xám màu vàng nhạt, đi giày cao gót đế trắng, khoác một chiếc khăn choàng trên vai, nằm nghiêng trên sofa đọc sách, thỉnh thoảng lại lật trang.

Tôi đến đây đã được hai tháng. Khí hậu ở đây đúng là ẩm ướt hơn, và người dân thích mặc sườn xám, nên tôi cũng nhập gia tùy tục. Tôi không mở văn phòng luật truyền thống mà mở một mô hình kết hợp: Hiệu sách + Cà phê + Văn phòng luật, tên là “Thư Cà”.

Người dân ở đây chuộng lối sống chậm. Hiệu sách kinh doanh khá tốt, mỗi ngày đều có khách đến gọi một ly cà phê, cầm một cuốn sách rồi ngồi lì 3-4 tiếng.

Sau hai tháng, tôi cũng tạo được chút tiếng tăm. Mọi người xung quanh đều biết có một tiệm Thư Cà mà bà chủ vừa là mỹ nữ vừa là luật sư. Tôi nhận một vài vụ án và thấy mình cần tuyển thêm người.

Tôi dán thông báo tuyển dụng, vài ngày sau có người đến ứng tuyển. Trong ba người, tôi chọn một cô gái tên là An An. Cô ấy cũng học luật, biết chủ tiệm là luật sư nên đến xin việc. An An chủ yếu trông coi hiệu sách và hỗ trợ tôi làm án. Lúc không có án, tôi ở hiệu sách, khi có án An An sẽ đi cùng tôi. Trong tiệm còn một nhân viên pha chế phụ trách cà phê và trông tiệm khi tôi vắng mặt.

Ngày tháng cứ thế bình lặng trôi qua, văn phòng luật của tôi cũng dần có tiếng. Mọi người biết tôi từng làm ở công ty luật lớn tại Giang Thành, khi được hỏi tại sao lại chuyển đến đây, tôi vẫn trả lời là để hoàn thành di nguyện của mẹ, nên sau đó không ai hỏi thêm nữa.

— Một năm sau

Tiếng chuông gió trước cửa vang lên “keng”. Tôi nhìn ra ngoài, thấy một nhóm người bước vào.

Có người nói: “Chủ quán ơi, tôi được viện nghiên cứu giới thiệu đến, sách họ hay đọc nằm ở đâu vậy?”

Tôi tùy tiện chỉ tay ra phía sau rồi lại tiếp tục đọc cuốn sách trên tay. Cho đến khi người cuối cùng bước vào, tôi cảm nhận được một ánh nhìn đang dán chặt vào mình. Tôi ngước lên và sững sờ.

Người đó mỉm cười nói: “Sao thế, không nhận ra anh nữa à?”

Tôi cụp mắt, khẽ thở phào một hơi: “Anh, sao anh lại đến đây? Có nhiệm vụ ạ?”

Minh Lai nhìn tôi, ánh mắt chứa đựng những cảm xúc mà tôi không hiểu được.

Trông anh hốc hác hơn nhiều. Anh nói: “Ở đây có một dự án, anh được điều động tạm thời đến đây một thời gian.”

Tôi gật đầu. Anh lại nói: “Nhất Ý, em bây giờ khác trước nhiều quá.”

Tôi đáp: “Cuộc sống ở đây chậm, em đến đây một năm rồi nên cũng dần quen thôi.”

Anh đi vào trong xem sách. Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Minh Thư: 【Sao anh trai cậu lại đến Ôn Thành? Không phải mới kết hôn sao, mà đã đi công tác xa thế này?】

Vài phút sau Minh Thư trả lời: 【Ly hôn rồi, không sống nổi với nhau nữa. Chị Lam cũng ra nước ngoài rồi, hình như không định quay về.】

【Vừa kết hôn xong đã đi công tác, chị Lam nhiều lần hờn dỗi. Lúc đầu anh tớ còn dỗ dành, nhưng sau đó chị ấy càng ngày càng quá đáng, thế là ly hôn.】

【Ly hôn được hai tháng rồi.】

Nửa tiếng sau, cô ấy nhắn thêm một câu: 【Tớ thấy anh tớ chưa từng yêu chị Lam.】

An An chạy lại hỏi: “Chị Nhất Ý, chị quen anh chàng đẹp trai nhất nhóm kia à?”

Tôi gật đầu: “Anh trai bạn thân chị.”

“Hì hì, ồ~~~” An An cười gian xảo rồi rơi vào một luồng suy nghĩ nào đó. Tôi không hiểu nổi mạch não của cô ấy, chắc tại đọc nhiều tiểu thuyết ngôn tình quá nên nhìn ai cũng ra một câu chuyện tình yêu.

Hồi mới quen, cô ấy từng hỏi tôi: “Chị ơi, có phải chị từng bị tổn thương trong tình yêu không? Em cảm giác chị từng yêu một người sâu đậm lắm.”

Tôi không thể tin được, mình ngụy trang bao năm, vậy mà sau khi rời đi lại bị nhìn thấu. Cô ấy nói vì đọc nhiều truyện nên nhìn một cái là biết tôi đang trong trạng thái tương tư, yêu mà không có được, lại còn là kiểu yêu thầm không dám nói.

Tôi sững sờ một lúc, cô ấy cười nói: “Xem ra đúng rồi.” Đến lúc này tôi mới hiểu An An đã nhận ra Minh Lai chính là người tôi thầm yêu.

Tôi đứng dậy pha vài ly cà phê mang ra cho những người ở viện nghiên cứu. Họ nói họ sẽ ở đây ít nhất một năm. Tôi còn thấy một người quen, hình như là người đã dìu Minh Lai về nhà lúc anh say. Anh ta có vẻ không nhận ra tôi, điều này cũng bình thường vì thời gian đã trôi qua lâu, và tôi giờ đã khác xưa. Trước đây tôi là một tinh anh đô thị sắc sảo, giờ là một bà chủ tiệm sách dịu dàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...