“Không.” Tôi đáp, “Ba năm trước, cô mới là người hủy hoại tôi trước.”
Cô ta bị cảnh sát đưa đi.
Vừa bước ra khỏi cổng tòa án, ánh đèn flash từ máy ảnh đã bủa vây lấy tôi.
“Lâm tiểu thư! Xin hỏi cô có hài lòng với kết quả phán quyết không?”
“Lâm tiểu thư! Hiện tại tay của cô đã hồi phục thế nào rồi? Cô còn có thể chơi đàn được không?”
“Lâm tiểu thư! Trên mạng đồn rằng Cố Hoài Thâm mới là kẻ chủ mưu thực sự, cô thấy sao về việc này?”
Tôi dừng lại trước rừng micro.
“Về phần của Cố Hoài Thâm, vụ việc đã được tách ra để xử lý riêng. Hôm nay tôi chỉ khởi kiện hành vi hạ thuốc của Giang Uyển Thanh, và tòa án đã đưa ra phán quyết công minh. Những chuyện khác, pháp luật sẽ đưa ra câu trả lời.”
“Còn tay của cô thì sao? Còn đàn được không?”
Tôi giơ tay trái lên, co duỗi các ngón tay trước ống kính.
“Vài tháng nữa, mọi người sẽ biết thôi.”
Trong đám đông có người vỗ tay.
Tôi không biết ai là người bắt đầu, nhưng tiếng vỗ tay nhanh chóng lan rộng ra khắp nơi.
Vương Vận dìu tôi vượt qua đám đông để lên xe.
“Lâm tiểu thư, cô biết không? Cảnh tượng vừa rồi ngày mai chắc chắn sẽ lên trang nhất của tất cả các mặt báo.”
“Vâng.”
“Còn phía Cố Hoài Thâm—”
“Chuyện của anh ta, bước tiếp theo hãy tính.”
Kết cục của Cố Hoài Thâm đến nhanh hơn tôi tưởng.
Sau khi Giang gia rút vốn, chuỗi cung ứng tài chính của tập đoàn Cố Thị đã hoàn toàn đứt gãy trong vòng hai tháng.
Dự án bất động sản ở Đông Nam Á bị đắp chiếu, các đối tác khởi kiện, ngân hàng siết chặt cho vay.
Giá cổ phiếu đã lao dốc 68% so với thời điểm cao nhất.
Hội đồng quản trị đã bỏ phiếu bãi nhiệm chức danh CEO của anh ta.
Điều chí mạng hơn là cuộc điều tra của cơ quan công an về vụ án cố ý gây thương tích của anh ta cũng đã có kết quả.
Hồ sơ bệnh án năm xưa của tôi tại bệnh viện, phim chụp X-quang, cùng với một đoạn ghi âm trong văn phòng anh ta — đó là đoạn ghi âm tôi đã bí mật dùng điện thoại quay lại năm đó và luôn giữ kín — đã tạo thành một chuỗi chứng cứ hoàn hảo.
Trong đoạn ghi âm, câu nói của anh ta:
“Một người đàn bà không thể chơi đàn thì chẳng còn giá trị lợi dụng gì cả.”
Đã được cơ quan công tố trích dẫn ngay trong bản cáo trạng.
Tòa tuyên án: Cố Hoài Thâm phạm tội cố ý gây thương tích, tuyên phạt 3 năm tù giam.
Không có án treo.
Là 3 năm tù thực thụ.
Ngày tuyên án, Chu Ngọc Lan đứng trước cổng tòa án gào khóc kêu oan.
“Con trai tôi bị con đàn bà họ Lâm kia hại! Cô ta thiết kế bẫy con trai tôi!”
Chẳng một ai thèm đếm xỉa đến bà ta.
Các phóng viên chỉ tập trung chụp ảnh bản án được dán trước cửa tòa.
Khi Đào Nhiên gọi điện cho tôi, giọng cô ấy vẫn còn run rẩy.
“Niệm Niệm, anh ta vào tù rồi.”
“Ừ.
”
“Cậu cảm thấy thế nào?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Cũng bình thường, không có cảm xúc gì đặc biệt.”
“Thật sao?”
“Thật mà.
Ba năm trước khi tưởng như đã mất tất cả, mình từng lập một lời thề.”
“Thề gì cơ?”
“Không phải để trả thù, mà là vì sự công bằng.”
“Công bằng?”
“Anh ta làm tổn thương mình, anh ta phải chịu sự trừng phạt. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Đào Nhiên im lặng một lúc.
“Vậy tiếp theo cậu định làm gì?”
“Tiếp theo, mình sẽ quay lại làm những việc mình nên làm.”
Hai năm sau.
Paris, Nhà hát Champs-Élysées.
Vòng chung kết cuộc thi Piano Quốc tế Chopin lần thứ 12.
Tôi ngồi trong phòng trang điểm ở hậu trường, khoác trên mình bộ lễ phục đen tuyền.
Tay trái gác hờ trên đầu gối.
Năm đầu ngón tay chậm rãi thực hiện các động tác khởi động — từng ngón một đều rất nghe lời, từng ngón một đều tràn đầy sức mạnh.
Tiếng gõ cửa vang lên hai nhịp ngắn gọn.
Đào Nhiên ló đầu vào.
“Niệm Niệm, sắp đến lượt cậu rồi đấy.”
“Bao lâu nữa?”
“Năm phút.”
Tôi đứng dậy, nhìn mình trong gương.
Người trong gương so với năm năm trước đã có chút khác biệt.
Gầy đi đôi chút, nhưng ánh sáng trong đôi mắt đã trở nên vững chãi hơn nhiều.
Vết sẹo trên ngón tay vẫn còn đó, nhưng giờ chỉ là một đường chỉ mờ nhạt, chẳng thể gây trở ngại cho bất cứ điều gì nữa.
“Căng thẳng không?” Đào Nhiên hỏi.
“Không.”
“Cậu không lo chứ mình thì lo sốt vó đây này.”
“Đừng xoắn thế.
Đây cũng chỉ là một cuộc thi thôi mà.”
“Chỉ là một cuộc thi? Hơn hai trăm thí sinh trên toàn thế giới, cuối cùng chỉ có bốn người được đứng trên sân khấu chung kết này. Trong đó có một Lâm Niệm từng bị người ta hạ thuốc phải bỏ giải, bị đánh gãy ngón tay của ba năm trước — thế mà cậu dám bảo chỉ là một cuộc thi sao?”
Tôi vỗ vỗ vai cô ấy: “Giúp mình trông điện thoại nhé.”
Đào Nhiên lật điện thoại của tôi lên, trên màn hình có một tin nhắn chưa đọc.
Người gửi: Thẩm Diễn.
“Anh đang ở hàng ghế thứ ba dưới khán đài. Vị trí y hệt năm năm trước.”
Đào Nhiên đưa điện thoại cho tôi.
Tôi liếc nhìn dòng tin nhắn, khóe môi khẽ nhếch lên.
Năm năm trước, tại Đại sảnh vàng Vienna, anh ngồi ở hàng ghế thứ ba.
Năm năm sau, tại Nhà hát Champs-Élysées Paris, anh vẫn ngồi đúng vị trí đó.
“Đi thôi.”
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, đẩy cửa bước ra ngoài.
Khi ánh đèn sân khấu rọi xuống, tiếng vỗ tay từ phía khán giả ùa tới như triều dâng.
Tôi ngồi xuống trước cây đàn piano.
Những phím đàn đen trắng lặng lẽ đợi chờ tôi.
Tôi nhấc tay trái lên.
Ba ngón tay từng bị đánh gãy nay hạ xuống phím đàn một cách vô cùng vững chãi.
Bản Ballade số 4 của Chopin.
Chaporia
Bình Luận (0)