“Chị Trương.”
“Ừm.”
“Con người anh ta — không phải đầu óc có vấn đề. Mà là lòng dạ có vấn đề. Đầu óc rất lanh lợi, tính toán rất chi li. Chỉ là toàn dùng để tính kế người khác mà thôi.”
Cô ta đi rồi.
Mẹ của Hồ Đào sau đó có gọi cho mẹ tôi một lần.
Nguyên văn lời mẹ tôi kể lại: “Bà ấy khóc trong điện thoại mười phút. Nói Đào Đào không hiểu chuyện. Nói đều tại bà ấy không dạy dỗ tốt. Nói…”
“Rồi sao nữa mẹ?”
“Mẹ nói với bà ấy một câu. ‘Chị sui, chín mươi sáu vạn. Là con gái tôi dành dụm sáu năm mới mua được. Con trai chị lấy đi cho người phụ nữ khác ở. Hôm nay chị nói với tôi là không dạy dỗ tốt — dạy tốt hay không, không phải bây giờ mới nói. Mà là những việc đã làm trước đây.’”
Mẹ tôi hiếm khi nói một đoạn dài như vậy.
Nói xong bà thở dài.
“Sau này con tìm đối tượng…”
“Mẹ.”
“Được rồi. Không nói nữa.”
Hồ Đào sau đó đã về quê.
Luật sư Phương nói anh ta tìm được một công việc bán hàng ở quê. Lương tháng năm nghìn. Thuê một phòng đơn.
Có một lần tôi gặp chị quản lý ở cổng khu vườn Thúy Hồ.
Chị ấy nói: “Chị Trương, chồng chị — à không, chồng cũ, trước đây có đến tìm ban quản lý. Đòi mật khẩu mới của chị. Chúng tôi không cho.”
“Vâng.”
“Anh ta nói còn đồ ở trong đó.”
“Không còn đâu ạ. Đồ của anh ta em đều gửi về rồi. Gửi thu phí người nhận.”
Chị quản lý nhìn tôi, cười một cái.
11.
Ngày tháng trôi qua rất nhanh.
Dự án của công ty bận rộn hẳn lên. Tôi xin chuyển sang một bộ phận khác. Bộ phận mới xa Vườn Thúy Hồ hơn một chút, nhưng thời gian làm việc tự do hơn.
Căn hộ cho thuê ngắn hạn tôi đã trả. Tôi dọn về Vườn Thúy Hồ.
Ở một mình.
Trong tủ giày ở huyền quan chỉ có giày của tôi.
Trên bàn trà phòng khách chỉ có một chiếc cốc sứ. Màu xanh.
Cái cốc màu hồng kia, tôi đã vứt đi.
Cái sofa — cái sofa màu “xám Morandi” mà anh ta chọn lúc đầu — tôi cũng đã đổi. Đổi thành một cái màu xanh lam đậm.
Lý do rất đơn giản: tôi thích màu xanh lam đậm.
Không phải hờn dỗi. Chỉ đơn giản là tôi thích.
Cuối tuần. Một mình đi chợ mua thức ăn. Một mình nấu hai món. Một mình ngồi ăn ngoài ban công.
Ban công nhìn thẳng ra công viên Thúy Hồ. Đã tháng chín, cây cối ven hồ bắt đầu đổi màu.
Ăn cơm xong. Rửa bát.
Lấy một cuốn sách ra sofa ngồi đọc.
Yên tĩnh.
Sự yên tĩnh này khác với trước đây.
Sự yên tĩnh trước kia là “anh ta không có nhà”.
Sự yên tĩnh bây giờ là “sẽ không có ai đến nữa”.
Sẽ không có ai đổi mật khẩu của tôi. Sẽ không có ai dẫn người khác đến nhà của tôi. Sẽ không có ai lấy nhà của tôi đi sĩ diện. Sẽ không có ai dùng tiền của tôi để nuôi người khác.
Yên tĩnh.
Nhưng không trống rỗng.
12.
Ngày hai mươi tháng chín.
Tôi ngồi trên ban công ở Vườn Thúy Hồ.
Điện thoại reo. Một tin nhắn.
Luật sư Phương: “Giấy chứng nhận ly hôn đã có. Tài liệu có thể đến lấy bất cứ lúc nào.”
Tôi trả lời một chữ “OK”.
Đặt điện thoại xuống.
Lại cầm lên. Mở danh bạ.
Lướt một hồi. Tìm thấy một cái tên.
Không phải Hồ Đào — số của anh ta đã không còn từ lâu.
Là “Mẹ Hồ”.
Tôi nhìn hai giây.
Nhấn xóa.
Xác nhận.
Trong danh bạ không còn người nhà họ Hồ nữa.
Tôi đặt điện thoại lên lan can ban công.
Nhìn ra hồ một lúc.
Hồ rất xanh. Gió không lớn. Có người đang dắt chó đi dạo.
Tôi đứng dậy. Đi vào nhà.
Lấy chìa khóa ra ngoài.
Đi lấy giấy chứng nhận ly hôn.
Cánh cửa đóng lại sau lưng.
Khóa mật khẩu vang lên một tiếng “tít”.
Mật khẩu chỉ mình tôi biết.
Hết
Chaporia
Bình Luận (0)