“Là tớ có lỗi với cậu! Cậu muốn trừng phạt tớ thế nào cũng được.

Tớ không muốn chết, tớ không muốn chết, tớ không muốn giống như Kiều Phi Phi…”

“Cầu xin cậu cứu tớ với! Chỉ cần cậu cứu tớ, bao nhiêu tiền tớ cũng cho cậu.

Dù là nửa đời còn lại làm thân trâu ngựa cho cậu tớ cũng cam lòng, cầu xin cậu! Tớ không muốn chết đâu, bố mẹ tớ vất vả lắm mới nuôi tớ học đại học, tớ còn chưa kịp đi làm để báo hiếu họ!”

Trương Tịnh Kỳ tưởng rằng tôi sẽ mềm lòng, dù sao tôi cũng nổi tiếng là người có tính cách tốt trong ký túc xá.

Nhưng khi cô ta ngẩng đầu lên, thứ cô ta nhìn thấy lại là ánh mắt lạnh lùng tột độ của tôi.

Tôi lắc đầu: “Tớ không cứu được cậu, tớ đã nói rồi, kẻ nào tiêu tiền từ tờ vé số đó đều sẽ chết.”

Tiểu Thảo mềm lòng: “Hứa Gia, hay là cậu giúp cô ấy đi, dù sao mọi người cũng là bạn cùng phòng mà.”

Tôi vẫn lắc đầu không nói gì.

Trương Tịnh Kỳ khóc đến mức suy sụp, thậm chí suýt chút nữa không thở nổi, sặc sụa vài cái.

Tôi thở dài, ngồi trên ghế nói với cô ta: “Tớ không cứu được cậu, nhưng tớ có thể nói cho cậu biết, nếu cậu gặp phải nó, đừng kinh hoảng thất thố.

Giả vờ như không nhìn thấy, có khả năng sẽ vượt qua được kiếp nạn đầu tiên.”

Tôi làm vậy không phải vì tôi nhân từ, mà là vì tôi cũng tò mò, rốt cuộc thứ đó là cái gì.

Trương Tịnh Kỳ lao đến trước mặt tôi, trong giọng nói đầy vẻ sợ hãi: “Nó là ai? Nó đáng sợ lắm sao?”

“Tớ cũng không biết.”

Tôi lắc đầu, rồi nhìn cô ta đầy ẩn ý: “Đáng sợ đến chết người.”

Tôi chỉ có thể nói với cô ta bấy nhiêu thôi, vì bản thân tôi cũng không rõ ràng lắm.

Nhưng Trương Tịnh Kỳ có suy nghĩ riêng, cô ta cho rằng nơi càng đông người thì dương khí càng vượng.

Cho nên cô ta không ở nhà mà chạy ra quảng trường mở livestream.

Cô ta nói xung quanh có nhiều người, trên mạng cũng có nhiều người, thứ đó sẽ không dám tìm đến.

Đối tượng kết nối livestream của cô ta chính là tôi.

Livestream vừa mở, hàng chục ngàn cư dân mạng lập tức đổ xô vào.

【Hóng, mọi người đoán xem streamer có sống sót qua đêm nay không?】

【Không biết, nhưng người kết nối cùng cô ta là ai vậy?】

【Tôi đi xem qua rồi, hình như là người từng nói kẻ trúng số kia sẽ chết đó.】

【Điên rồi, có chút linh thiêng thật đấy, vé số này có nguyền rủa à?】

【Có khi là có thật đấy?!】

7

Trương Tịnh Kỳ cầm giá đỡ điện thoại, ống kính hướng thẳng về phía mình.

Trên quảng trường không ít người đã nhận ra cô ta, thi nhau chụp ảnh bàn tán.

Nhưng Trương Tịnh Kỳ chẳng có thời gian bận tâm những điều đó.

Cô ta ngồi trên ghế đá quảng trường uống nước, ánh mắt đảo loạn quan sát xung quanh.

Tôi hỏi: “Không có gì bất thường chứ?”

Trương Tịnh Kỳ vừa gật đầu, sau đó lập tức cúi đầu không nói.

Tôi chú ý thấy trong livestream, cơ thể cô ta đột nhiên ngồi thẳng đơ.

Giống như đột nhiên trở nên vô cùng căng thẳng vậy.

Tôi nhạy bén nhận ra điểm này: “Trương Tịnh Kỳ, cậu bị sao thế!”

Cô ta không hề ngẩng đầu lên, nói ra một câu khiến tất cả cư dân mạng trong livestream sởn gai ốc.

“Nó đang ở đối diện tớ.”

Thế nhưng cư dân mạng chẳng nhìn thấy gì cả, chiếc ghế đối diện cô ta rõ ràng là trống không.

Trương Tịnh Kỳ tại chỗ sợ đến phát khóc: “Nó… nó… nó đến rồi! Làm sao bây giờ?!”

Tôi day day ấn đường: “Đừng nhìn nó, tiếp tục việc cậu đang làm đi.”

“Trương Tịnh Kỳ, tớ hỏi cậu, nó trông như thế nào?”

Trương Tịnh Kỳ nghe thấy lời tôi, bàn tay run rẩy cầm ly nước trái cây trên bàn lên uống, kết quả lại tự làm mình sặc một ngụm lớn: “Khụ khụ khụ!”

“Nó… nó có rất nhiều tay, rất cao rất lớn, trên người đầy những tay chân san sát. Thế nhưng, nó… nó quen thuộc quá…”

Tôi vội vàng truy hỏi: “Quen thuộc thế nào?”

Trương Tịnh Kỳ ngẩng đầu đối diện với camera, nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc: “Hứa Gia, khuôn mặt của nó y hệt bức tượng Quan Âm của cậu!”

Giây tiếp theo, đầu Trương Tịnh Kỳ lìa khỏi cổ, cái đầu như quả bóng lăn tót đến bên cạnh bồn hoa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...