Ngay sau đó, tay chân đứt lìa giữa không trung, Trương Tịnh Kỳ biến thành một đống thịt nhầy nhụa máu me.
Cái đầu đó châm ngòi cho tất cả tiếng hét trên quảng trường.
Phần bình luận trong livestream chạy một loạt những từ cảm thán hoảng sợ.
Giây tiếp theo, livestream bị cấm vì lý do máu me bạo lực.
Còn tôi thì ngẩn người nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Trương Tịnh Kỳ nói, khuôn mặt của nó y hệt bức tượng Quan Âm của tôi.
Trong một khoảnh khắc, hàng loạt giả thuyết trào dâng trong tâm trí tôi.
Tôi không nhịn được ôm ngực thở dốc, tim đập loạn xạ vì sợ hãi.
Trương Tịnh Kỳ chết rồi, cảnh sát phong tỏa quảng trường, lòng người trong thành phố hoang mang.
Cái chết của Kiều Phi Phi có thể nói là ngoài ý muốn, nhưng hiện tại Trương Tịnh Kỳ đã chết bất đắc kỳ tử ngay trước mắt vô số cư dân mạng.
Những người tham gia buổi tiệc nhất thời ai nấy đều cảm thấy bất an.
Trong đó bao gồm cả hai cô bạn cùng phòng từng oán trách tôi không cho họ lấy tiền.
Vì họ đều đã tiêu số tiền có được từ tờ vé số đó.
Bạn cùng phòng dẫn những người khác tìm đến ký túc xá khi tôi đã sớm xin nghỉ rời đi từ lâu.
Hiện tại tôi đang quỳ lạy trong chùa Quan Âm ở quê nhà.
Tôi sợ nguy hiểm đến bản thân nên đã chạy về nhà trong đêm, thành tâm quỳ lạy hoàn thành nghi thức, xin được một bức tượng Quan Âm mới.
Bố mẹ thầm vui mừng, vì tượng Quan Âm không phải muốn là có thể lấy được, mà còn phải hoàn thành nghi lễ rút quẻ.
Nếu rút không được, chứng tỏ Quan Âm không nguyện ý đi cùng bạn, bạn chỉ có thể đợi một năm sau mới được quay lại.
Sau khi có được tượng Quan Âm, tôi liền ở lại trong chùa.
Tượng Quan Âm nhỏ không khác gì tượng cũ trước đây của tôi, dáng vẻ tao nhã, khép mắt mỉm cười.
Tôi đặt người ở vị trí dễ thấy nhất ở đầu giường để ngày ngày quỳ lạy.
May mắn là người quả thực không biểu hiện ra bất kỳ sự bất thường nào, tôi cũng cuối cùng có thể yên tâm.
Thế nhưng ngủ đến nửa đêm, tôi lại đột nhiên nghe thấy tiếng tượng Quan Âm vỡ vụn.
Tôi lập tức bật đèn nhìn lên tủ đầu giường, phát hiện bức Quan Âm mới xin sáng nay, vậy mà lại gãy tay rồi!
8
Tôi lập tức đi tìm trụ trì của ngôi chùa.
Từ khi tôi sinh ra, vị đại sư này đã luôn là trụ trì trong chùa.
Ông chỉ liếc nhìn bức Quan Âm gãy tay rồi lập tức nhắm mắt lại: “Mấy ngày này con đừng rời khỏi chùa.
Dù là ai gọi con cũng tuyệt đối không được ra ngoài, đi rồi thì lành ít dữ nhiều.”
Tôi nóng lòng: “Trụ trì, con rõ ràng không hề dùng số tiền từ tờ vé số đó, tại sao Quan Âm của con lại gãy tay?”
Ông nhẹ nhàng vỗ vai tôi, ánh mắt u ám: “Khi mua tờ vé số đó, con đã bỏ ra một nửa số tiền.
Tuy chưa tiêu đến, nhưng trên đó cũng đã vướng vào nhân quả của con rồi.”
“Không sao, con cứ nghe ta ở lại trong chùa, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Lời nói của trụ trì như liều thuốc trấn an, lúc này tôi mới dần ổn định lại tâm lý.
Mấy ngày nay, tôi ăn ngủ đều ở trong chùa, nhưng cầm điện thoại vẫn có thể liên lạc với thế giới bên ngoài.
Thông qua mạng, tôi biết được hai cô bạn cùng phòng và những người khác vẫn đang liều mạng tìm kiếm tung tích của tôi.
Nhưng vô ích, tôi chưa bao giờ tiết lộ địa chỉ nhà mình với họ, giáo viên hướng dẫn đương nhiên cũng sẽ không dễ dàng tiết lộ.
Họ còn chưa kịp tìm thấy tôi thì đã xảy ra chuyện.
Chỉ vài ngày sau, cô bạn cùng phòng đầu tiên chết tại nhà.
Cả người cô ta bị vặn như một sợi thừng treo lơ lửng trên quạt trần, gan và máu không ngừng nhỏ xuống từ cánh quạt.
Bố mẹ cô ta vừa mở cửa phòng đã sợ đến ngất xỉu, hiện vẫn đang cấp cứu trong bệnh viện.
Cô bạn cùng phòng thứ hai biến mất một cách bí ẩn tại nhà.
Sau khi chị gái cô ta báo cảnh sát, cảnh sát tìm kiếm rất lâu cũng không biết người rốt cuộc đã đi đâu.
Cho đến khi chú mèo trong nhà cứ dùng móng vuốt cào vào tấm thảm trong phòng cô ta suốt cả ngày.
Chị gái cô ta cảm thấy có gì đó không ổn, dùng sức lật tấm thảm lên.
Phát hiện dưới tấm thảm còn có một tấm thảm nữa.
Chỉ là đã nhầy nhụa máu me, giữa sàn nhà và tấm thảm kéo ra một dải tơ rất dài, trên sợi tơ còn dính vài chiếc răng.
Chaporia
Bình Luận (0)