“Không giải thích gì sao?” Tôi rõ ràng đã không kìm được tiếng nức nở, vậy mà vẫn gượng cười trao cho anh cơ hội.
“Xin lỗi, vừa rồi… anh cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nữa…” Giang Húc đau khổ ôm lấy đầu.
“Vậy nên, anh muốn nói là anh không cách nào giải thích được, phải không?” Nước mắt tôi cuối cùng cũng rơi xuống, “Giang Húc, anh coi tôi là cái gì?”
“Chúng ta sắp kết hôn rồi cơ mà! Đây là nhà tân hôn của chúng ta cơ mà!”
Tôi có thể chấp nhận việc Giang Húc còn yêu người cũ, tôi có thể chấp nhận việc giữa tôi và cô ta, tôi không phải là người được chọn. Thậm chí tôi có thể chấp nhận việc Giang Húc đưa cô ta vào khách sạn. Nhưng tại sao, tại sao lại vào lúc này? Tại địa điểm này?
Anh đã đập tan tình yêu của tôi, thậm chí đập nát cả linh hồn và nhân cách của tôi. Vậy mà bây giờ, Giang Húc lại nói với tôi rằng tất cả đều là giả, là một sự hiểu lầm?
12
Tôi ngồi lên xe của Giang Húc, nhìn anh ta lấy ra tất cả bằng chứng bày ra trước mặt mình. Anh ta nhìn tôi, nói từng chữ một rằng anh ta không hề ngoại tình. Anh ta từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ đến chuyện nối lại tình xưa với người cũ.
Anh ta thừa nhận đúng là có vài phần thương hại cô ta, vì lý do cô ta ly hôn là do bị bạo hành gia đình. Họ có mười năm tình nghĩa, dù không có duyên làm bạn đời thì vẫn coi như bạn bè. Cho nên khi cô ta tìm đến anh nhờ đi xem giúp căn nhà định thuê, anh đã đồng ý.
Nhưng thật trùng hợp, căn nhà cô ta định thuê lại nằm ngay trong khu chung cư có nhà tân hôn của chúng tôi. Cô ta đề nghị muốn xem qua nhà mới của chúng tôi một chút, Giang Húc do dự một lát nhưng nghĩ tiện đường nên đã đồng ý.
Nhưng chuyện xảy ra sau đó thì anh không có ấn tượng gì mấy. Anh thậm chí chẳng nhớ nổi mình đã ôm ấp cô ta như thế nào. Lúc đó anh luôn nghĩ mình đã phạm sai lầm nên cũng không còn mặt mũi nào cầu xin tôi tha thứ.
Nhưng cách đây không lâu, anh tình cờ phát hiện ra, lý do hôm đó anh mất kiểm soát là vì ngửi phải một loại chất kích thích.
Thực ra, Giang Húc luôn đinh ninh rằng đó chỉ là mùi nước hoa trên người cô người yêu cũ.
Tôi hỏi anh ta: “Làm sao anh phát hiện ra? Chuyện đã qua lâu như vậy rồi.”
“Bạn anh khai trương quán bar, anh qua chung vui một chút thì ngửi thấy mùi đó.” Giang Húc nói xong liền vội vàng giải thích, “Anh thực sự chỉ ghé qua một chút rồi đi ngay.”
Thực tế, tôi không còn bận tâm việc anh ta đi bar hay về nhà nữa. Anh ta cũng chẳng cần phải giải thích với tôi.
“Lúc đó anh có than vãn một câu là mùi nước hoa đó làm người ta nhức đầu, sau khi nghe bạn anh giải thích, anh mới biết đó không phải nước hoa. Ngửi nhiều sẽ khiến con người ta mất kiểm soát.”
“Vì thế Tuệ Tuệ, anh thực sự không hề phản bội em. Anh yêu em là thật, muốn kết hôn với em là thật, từ khi ở bên em anh chưa từng tơ tưởng đến người phụ nữ nào khác.”
Nhìn vẻ mặt khẩn thiết của Giang Húc, lòng tôi có chút gợn sóng nhưng nhanh chóng bình lặng trở lại.
“Giang Húc, tôi rất tiếc, nhưng giờ tôi không thể đồng cảm với tâm trạng của anh được nữa.
”
Gương mặt Giang Húc đờ ra trong giây lát.
“Anh có thể rất để tâm chuyện năm xưa có phải hiểu lầm hay không, rất muốn chứng minh sự trong sạch của mình. Được thôi, tôi chấp nhận lời giải thích này. Rất tiếc vì năm đó đã hiểu lầm anh, tôi xin lỗi anh về chuyện đó.”
“Thế nhưng, tôi đã kết hôn rồi.”
Tôi giơ bàn tay lên, cho anh ta thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Nhắc mới nhớ, Tống Kỳ từng trêu rằng có lẽ chiếc nhẫn này vốn dành cho tôi, vì nó vừa khít với ngón tay tôi một cách hoàn hảo.
“Nhưng em và Tống Kỳ… năm đó hai người kết hôn chỉ vì bốc đồng… hai người không phải thật lòng yêu nhau…”
“Nhưng chồng của tôi hiện tại là Tống Kỳ.”
“Anh có thể đi giải thích với cậu ta!” Giang Húc cuống cuồng cầm điện thoại lên, “Cậu ta muốn tiền, muốn nhà, muốn bất cứ thứ gì anh đều có thể cho…”
“Tôi sẽ không ly hôn với anh ấy.” Tôi nhìn Giang Húc, gằn từng chữ đầy kiên định.
Giang Húc sững sờ nhìn tôi, đáy mắt là một vùng thê lương: “Tuệ Tuệ, em từng nói muốn kết hôn với anh, em từng nói sẽ yêu anh cả đời mà…”
“Tôi đã từng nói. Nhưng xin lỗi anh, Giang Húc, tôi đã nuốt lời rồi.” Tôi khẽ khàng nói, “Tôi yêu Tống Kỳ mất rồi.”
“Hiện tại, tôi chỉ muốn sống trọn đời với anh ấy.”
Toàn thân Giang Húc run rẩy. Tôi không đành lòng mà quay mặt đi chỗ khác. Dù chuyện năm xưa có là hiểu lầm đi nữa, nhưng giờ tôi chỉ yêu Tống Kỳ, tôi sẽ không đáp lại sự mong đợi của Giang Húc.
“Cộc cộc—”
Tôi quay đầu lại, là Tống Kỳ đang đứng cạnh cửa xe, anh cúi người, cười híp mắt nhìn tôi.
13
Việc Giang Húc đến tìm, tôi đã kể cho Tống Kỳ nghe từ trước. Tôi không muốn vì Giang Húc mà tạo ra kẽ hở giữa hai chúng tôi.
“Đã lâu không gặp.” Tống Kỳ thản nhiên mở cửa xe cho tôi, rồi cất lời chào Giang Húc. Anh hoàn toàn không bận tâm đến vẻ đau thương vẫn chưa tan trên mặt anh ta.
“Bọn em vừa mới…” Tôi định giải thích một chút, nhưng Tống Kỳ chỉ lắc đầu.
Anh nắm lấy tay tôi, ngón tay khẽ mơn trớn, rồi lịch sự gật đầu với Giang Húc: “Chuyện cũ không cần nhắc lại nữa, hy vọng sau này anh đừng đến làm phiền vợ tôi.”
Giang Húc nghiến răng nhìn Tống Kỳ, không thốt lên lời nào. Tống Kỳ dắt tay tôi, xoay người rời đi.
“Thực sự không cần em giải thích sao?” Tôi ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi anh.
“Tất nhiên là có chứ, nhưng anh không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt Giang Húc đâu.” Tống Kỳ hừ nhẹ một tiếng, “Về đến nhà, em phải khai báo thành thật với anh từ đầu đến cuối, cuộc đối thoại giữa em và Giang Húc không được thiếu một chữ nào, nghe chưa!”
Tôi bật cười, mạnh mẽ gật đầu: “Vâng!”
Tôi nhớ lại trước kia Tống Kỳ cũng hay hỏi han không chút dấu vết về các đồng nghiệp nam của tôi, lúc đó tôi cứ ngỡ anh tò mò. Giờ nghĩ lại, có lẽ đó không phải tò mò, mà là ghen.
Phía sau không còn động tĩnh gì nữa, tôi nén lại ý định ngoảnh đầu, bước theo dấu chân Tống Kỳ, thẳng tiến về phía trước. Tôi sẽ không vừa đi vừa ngoảnh lại, con người ta chỉ khi không chìm đắm trong quá khứ mới có được tương lai.
Chaporia
Bình Luận (0)