“Xin lỗi Minh Nghi, bao năm trôi qua mới có thể liên lạc lại với cậu.”
Tình cảm xưa cũ chẳng liên quan gì đến giới tính, chỉ có tấm chân tình tuôn chảy giữa từng dòng chữ.
Tôi vươn tay ra phía Tô Duyệt.
“Chuyện năm đó, tớ không trách cậu.”
Cái ôm xuyên suốt cả thời thiếu nữ.
Đến tận hôm nay mới thực sự trở thành hiện thực.
Thực ra tôi đã nói dối.
Tôi từng trách cô ấy, cắt đứt liên lạc một phía.
Lúc nào cũng không ngừng đoán già đoán non xem liệu đối phương có gặp chuyện bất trắc gì không.
Cũng không ngừng hồi tưởng.
Liệu có phải mình từng nói câu nào không đúng.
Khiến đối phương tức giận.
Nói chung, năm đầu mới cắt đứt liên lạc, tôi đã nghĩ rất nhiều.
Về sau dần dần mới quen, bắt đầu hướng tầm mắt vào thực tại, cố gắng dùng những tình cảm khác để lấp đầy khoảng trống này.
20
Mới ôm được một lúc.
Phong Duật đã giơ tay ra tách Tô Duyệt ra.
“Đây là vợ tôi, phiền… Xin hãy tự trọng!”
Tôi không nhịn được cười, vươn tay kéo Phong Duật ngồi xuống bên cạnh.
“Hóa ra lúc ghen anh lại như thế này à?”
Trong mắt Phong Duật thoáng qua vẻ tủi thân.
“Vợ đừng chỉ nghe cô ấy nói. Rõ ràng là anh đã thầm yêu em từ thời cấp ba rồi, bao nhiêu năm qua anh không hề thấy khổ, cũng không hề mệt mỏi chút nào.”
“Bởi vì ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy em, anh đã biết, em chính là vợ anh rồi…”
Cô bạn thân bên cạnh huých vào người anh trai mình.
“Anh, nói trọng tâm đi!”
Phong Duật nói những dòng bão bình luận của anh ấy xuất hiện sau khi tôi bỏ rơi anh ấy ở bệnh viện.
“Lúc đó anh không hiểu mấy thứ nam chính nữ chính gì đó bọn chúng nói.”
“Anh chỉ biết mình thầm yêu em nhiều năm, kết hôn ba năm, là nhờ anh cuối cùng cũng cảm hóa được em, sau cơn mưa trời lại sáng.”
“Ai ngờ bọn chúng lại bảo anh không nên yêu em, mà nên yêu người khác.”
“Suýt chút nữa thì anh tức c.h.ế.t, trên đời này làm gì có ai mặt dày đi bôi nhọ thanh danh người khác như thế chứ?”
Tôi thấy vẻ mặt giận dỗi của anh trông rất đáng yêu.
Không nhịn được đưa tay vò vò mái tóc mềm mại của anh.
Ai ngờ Phong Duật lại được đà lấn tới, tiến lại gần ôm chầm lấy tôi.
“Vợ à, em không biết đâu.”
“Khi Tô Duyệt nói với anh là có khả năng em nhìn thấy mấy dòng bão bình luận đó, anh đã sợ thế nào đâu,”
“Chỉ sợ em tin mấy lời nhảm nhí đó mà không cần anh nữa, đến lúc đó anh biết đi đâu mà đòi công bằng đây…”
Nghe vậy tôi thấy chột dạ.
“Thực ra là có tin một chút.”
“……”
“Tại bọn chúng nói cứ như đinh đóng cột ấy, hơn nữa chúng ta kết hôn ba năm rồi mà vẫn chưa…”
Phong Duật đỏ mặt bịt miệng tôi lại.
“Vợ ơi, vợ yêu à,”
“Ở đây đông người, mấy chuyện đó chúng ta về nhà rồi hãy nói có được không?”
21
Lúc ra về, tôi vẫn lưu luyến không nỡ chia tay Tô Duyệt.
Chẳng dám nghĩ những năm tháng cắt đứt liên lạc ấy, cô ấy đã trải qua những gì?
Nhìn bóng dáng cô ấy nhỏ dần trong gương chiếu hậu, tôi không ngừng thở dài.
Phong Duật nghe thấy chỉ cắm cúi đạp chân ga.
“Vợ à, chúng ta sẽ không ly hôn đúng không?”
“Ừm.”
“Vợ à, em cũng sẽ không thích người khác đúng không?”
“……”
Gió thổi bay những lọn tóc của tôi.
Đã nhiều năm trôi qua.
Ánh trăng sáng bước ra từ trong những lá thư.
Đứng trước mặt bạn, đôi mắt đẫm lệ nói lời xin lỗi.
Thử hỏi ai mà chịu nổi chứ?
Tôi không tự chủ được mà hắng giọng.
“Chắc là… Không đâu nhỉ.”
Phong Duật im lặng không nói gì nữa.
Mãi đến lúc xuống xe tôi mới nhìn thấy đôi mắt anh đỏ hoe.
“Đều tại anh không tốt. Vợ à, anh mãi mãi yêu em.”
Nói rồi, người đàn ông bước tới sải bước, một tay bế bổng tôi lên theo kiểu công chúa.
“Đều tại chồng làm sai chuyện, để vợ phải chịu thiệt thòi. Vợ ơi, trừng phạt anh thật mạnh tay có được không?”
22
Lần này người bị ném lên chiếc giường lớn lại là tôi.
Thành quả tập gym của Phong Duật khá tốt, chỉ là da anh trắng quá, cứ véo hay xoa nhẹ một cái là lại đỏ ửng cả một mảng lớn.
Sau khi ăn no uống say.
Tôi nằm bò lên cơ n.g.ự.c vạm vỡ của anh mà vẽ vòng tròn.
“Ba năm qua, anh đã nghĩ gì thế?”
Nói thật nhé, dù lúc mới cưới chớp nhoáng quả thực không có bao nhiêu tình cảm.
Nhưng dẫu sao cũng đã là vợ chồng rồi, là vợ chồng thì thành thật với nhau là điều cơ bản nhất.
Kết quả là tên nhóc này chỉ biết tự mình giận dỗi.
Phong Duật vươn tay bịt kín tai tôi lại.
“……”
Tôi không hài lòng ngẩng đầu lên.
“Lầm bầm cái gì đấy? Em nghe không rõ.”
Phong Duật cười đầy xấu xa, trong mắt thoáng hiện vẻ d.ụ.c vọng, bế xốc tôi lên và thay đổi tư thế.
“Đang nghĩ xem làm thế nào để… Em.”
Được thôi, thực ra mấy anh chàng trầm tính chỉ được cái này thôi.
Trước mặt người khác nhìn thì bình thường.
Nhưng sự tương phản sau lưng người khác mới là tuyệt phẩm!
23
Tô Duyệt đã chuyển đến công ty của tôi, trở thành trợ lý của tôi.
Lúc đầu Phong Duật nhất quyết không đồng ý.
Về sau cũng không hiểu tại sao đột nhiên lại đồng ý.
Cũng kể từ ngày hôm đó, nội dung bão bình luận của tôi đều thay đổi hoàn toàn.
[Đây chính là nữ chính mới sao? Trông xứng đôi với bảo bối Duyệt của chúng ta ghê!!!] [Cái kiểu “ánh trăng sáng” quen biết bao nhiêu năm này rốt cuộc có giá trị ra sao, tôi cũng chẳng muốn nói nhiều nữa, ai hiểu thì tự hiểu nhé!] [Ủng hộ bé yêu lật kèo lên ngôi chính thất! Chỉ muốn xem hai bé thả thính qua lại thôi, hi hi!] [……]Chỉ vài dòng chữ ngắn ngủi thôi cũng đủ khiến mặt tôi nóng bừng.
“Tổng giám đốc Phó? Tổng giám đốc Phó, bản kế hoạch dự án này… Cậu xem qua thế nào ạ?”
“Không được!”
Trong mắt Tô Duyệt tràn đầy sự quan tâm.
“Vâng ạ Tổng giám đốc Phó, tớ sẽ bảo bọn họ chỉnh sửa lại ngay.”
Tôi áy náy ngăn Tô Duyệt lại.
“Xin lỗi Duyệt Duyệt, đưa kế hoạch đây tớ xem nào.”
Dù đã cố hết sức không chú ý đến chúng.
Nhưng tôi vẫn không tránh khỏi bị mắc kẹt vào những lời bàn tán đó.
Sau khi Tô Duyệt rời đi.
Tôi cứ ngẩn người nhìn khung ảnh trên bàn.
Đó là tấm ảnh mà Phong Duật mang đến khi anh ấy rình rang đến công ty để ‘khẳng định chủ quyền’.
Nhớ lại vẻ mặt vênh váo của anh lúc bày ảnh, tôi không nhịn được mà bật cười.
Kể từ lần ấy, Phong Duật từ một người kín tiếng đã trở nên lộ liễu thẳng thừng.
Anh không chỉ chiếm hữu cao, mà còn theo sát tôi từng bước.
Thậm chí còn thuê hẳn một vệ sĩ chuyên nghiệp để túc trực bảo vệ tôi.
Thực ra ai cũng biết, anh thuê là để đề phòng Tô Duyệt đấy thôi.
Chuyện này làm tôi dở khóc dở cười.
Chaporia
Bình Luận (0)