24

Buổi tối khi về nhà, Phong Duật hiếm khi không có trong bếp.

Tôi gọi tên anh khắp căn biệt thự, chẳng có tiếng trả lời.

Gọi điện thoại, điện thoại của Phong Duật đổ chuông trên ghế sofa ngoài phòng khách.

Trong lòng tôi đột nhiên dấy lên sự bất an.

Cuối cùng, tôi tìm thấy Phong Duật trong góc phòng làm việc.

“Anh làm sao thế?”

Tôi vươn tay bật đèn bàn.

Ánh đèn vàng ấm áp soi rõ những vệt nước mắt trên gương mặt người đàn ông.

“Anh thấy hết rồi.”

Phong Duật vùi đầu vào gối, giọng anh trầm đục.

“Mấy dòng bình luận khen anh và Tô Duyệt đẹp đôi, anh thấy hết rồi.”

Quả nhiên, giống như lúc trước anh sợ tôi thấy những bình luận nói anh không yêu tôi vậy.

Đến hôm nay, trong lòng tôi cũng nảy sinh nỗi sợ hãi.

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt anh.

“Thế nên anh tin là thật sao?”

Phong Duật im lặng gật đầu thật chậm.

Tôi thở dài, thực ra hôm nay Tô Duyệt còn nói với tôi một chuyện.

Cô ấy bảo từ một dòng bình luận, cô ấy biết được rằng.

Chỉ cần tôi và Phong Duật ly hôn.

Tất cả những dòng bình luận kia sẽ biến mất.

Lẽ ra khi biết được cách xóa bỏ bình luận, tôi nên cảm thấy nhẹ nhõm.

Thế nhưng lúc đó tôi lại chẳng thể vui nổi.

Thậm chí, tôi còn mong rằng cách này là do Tô Duyệt bịa ra để lừa tôi.

Nghĩ đến đây, tôi vươn tay muốn xoa tóc Phong Duật.

Nhưng giây tiếp theo.

Anh đột ngột đứng dậy, đi về phía bàn làm việc.

“Đây là thỏa thuận ly hôn anh bảo luật sư soạn sẵn, em… Em có muốn xem qua không?”

Tay vệ sĩ kia quá tận tụy, nghe thấy gì cũng báo cáo với Phong Duật, thế nên anh ấy cũng biết chuyện ly hôn rồi thì bình luận sẽ biến mất.

Tôi không nhận lấy bản thỏa thuận ly hôn, chỉ lặng lẽ nhìn Phong Duật rồi hỏi anh.

“Anh chắc chứ?”

Mắt Phong Duật đỏ hoe, cứ lắc đầu liên tục.

“Nhưng mà, anh muốn em được hạnh phúc.”

Đúng thế, nếu cứ có người lặp đi lặp lại nói với bạn rằng.

Sau khi rời bỏ bạn đời, anh ấy/cô ấy sẽ sống rất hạnh phúc.

Một người hay hai người nói thì có lẽ bạn sẽ bỏ ngoài tai.

Nhưng nếu là mười người, trăm người nói thì sao?

Nếu là hàng nghìn, hàng vạn người nói thì sao?

Tôi hiểu Phong Duật, cũng hiểu chính bản thân mình lúc trước.

Vì vậy, tôi vươn tay cầm lấy bản thỏa thuận ly hôn, rồi tiện tay nhét nó vào máy hủy giấy.

“Phong Duật, xin lỗi anh, thực ra có những lời em nên nói với anh từ sớm. Em yêu anh.”

25

Tô Duyệt chỉ là dấu vết thuộc về thời thiếu nữ của tôi.

Mà giờ đây, tôi có thể khẳng định chắc chắn, người tôi yêu là Phong Duật.

Cùng với tiếng máy hủy giấy kêu rè rè liên tục.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...