Tôi và Phong Duật ôm c.h.ặ.t lấy nhau.
Lặp đi lặp lại câu nói ‘Em yêu anh’.
Từ phòng làm việc đến tận phòng ngủ, chúng tôi cuối cùng cũng đã bộc bạch hết lòng mình với đối phương.
Trắng đêm không ngủ, chúng tôi ôm lấy nhau.
Ước định rằng từ nay về sau, dù xảy ra chuyện gì cũng không được giấu diếm nhau.
“Nếu tối qua em thật sự ký vào đó, thì anh tính sao?”
Phong Duật vùi cái đầu xù xù vào hõm cổ tôi.
“Không biết.”
Tôi khẽ vuốt ve tai anh.
“Không biết ư?”
Phong Duật ngước nhìn tôi.
“Em không thể ký tên được đâu.”
Tôi vừa mới thấy nhẹ lòng, ít nhất thì anh ấy vẫn tin tưởng tôi.
Ai dè giây tiếp theo đã nghe anh nói: “Vì mấy cây b.út có thể viết được trong nhà đều bị anh ném hết rồi.”
“Em có muốn ký cũng không ký được đâu.”
Được, được lắm!
Ai bảo đàn ông không có tâm cơ chứ?
“Thế anh bày đặt mang tờ thỏa thuận ly hôn ra đây làm gì?”
Phong Duật tỉnh bơ.
“Chỉ là muốn dọa em một chút thôi.”
“Ai bảo vợ anh ưu tú thế, ai nhìn cũng thích.”
“Nếu anh không giữ c.h.ặ.t vợ lại, thì tôi mất vợ rồi còn gì!”
Lý lẽ nghe rất hùng hồn.
Chẳng biết anh học được cái lý thuyết vặn vẹo này ở đâu nữa.
Dưới lớp chăn, tay tôi lặng lẽ lần xuống eo Phong Duật.
Các chỗ khác anh đều rất ổn, chỉ riêng phần eo là nhạy cảm nhất.
“Dám dọa em này!”
“Ha ha ha… Vợ ơi, vợ à, anh sai rồi!”
“Còn dám dọa em nữa là anh mất vợ đấy.”
Thấy Phong Duật cầu xin, tôi đắc ý rụt tay lại.
Ai ngờ giây tiếp theo, Phong Duật lật người một cái, nắm lấy thế chủ động về phía mình.
“Vợ à, chúng ta phải công bằng, mỗi người một lần mới đúng chứ!”
26
Tôi mang theo những bức thư, trò chuyện với Tô Duyệt rất nhiều.
Nhắc đến chuyện mất liên lạc năm đó, đôi mắt Tô Duyệt nhuốm màu buồn bã.
“Mẹ tớ bị bệnh, u.n.g t.h.ư.”
“Khi đó tớ phải nghỉ học, theo mẹ chạy chữa khắp nơi, cuối cùng tiền bạc cạn kiệt, nợ nần chồng chất, vậy mà vẫn chỉ có thể mang một hũ tro cốt trở về quê.”
“Sau này khi đã có thể cầm b.út, muốn viết thư kể cho cậu nghe mọi chuyện, không hiểu sao tớ lại chẳng thể viết nổi một chữ nào.”
Tô Duyệt bảo khi đó cô ấy có đi khám Đông y.
Bác sĩ nói tâm mạch của cô ấy bị tổn thương.
Cần phải bồi bổ cẩn thận.
“Sau này có thể viết được vài chữ, gom góp dũng khí gửi thư đi thì lại bị bưu tá báo là không gửi được.”
“Lúc đó tớ cứ nghĩ, có lẽ đến ông trời cũng thấy tớ tồi tệ nên mới muốn thu hồi mối nhân duyên này.”
Nghe cô ấy nói về bản thân như vậy, tôi thấy lòng mình chua xót vô cùng.
“Đó không phải lỗi của cậu, cậu không nên tự trách mình.”
Về sau nữa, chính là việc Tô Duyệt nỗ lực thi vào thành phố nơi tôi ở.
Sau khi tốt nghiệp, do một sự tình cờ mà gặp được Phong Duật, người có nét chữ giống hệt tôi.
“Ban đầu tớ cứ ngỡ Phong Duật là cậu, tớ còn thầm chê một chàng trai sao lại có nét b.út tinh tế như vậy.”
“Thậm chí mấy năm làm trợ lý cho Phong Duật, ánh mắt tớ luôn vô thức bị anh ấy thu hút.”
“Mới đầu không biết tại sao, sau này mới hiểu,”
“Nhưng đã quá muộn rồi.”
Tôi cúi đầu, tâm trí rối bời.
Ánh mắt lướt qua xấp thư dày cộm trong túi xách.
Khi ngẩng đầu nhìn Tô Duyệt lần nữa, cô ấy đang mỉm cười thật rạng rỡ.
“Xin lỗi cậu. Thật ra tớ đã lừa cậu.”
“Mấy dòng bão bình luận đó thực ra đã biến mất từ lâu rồi, những cái sau này cậu và Phong Duật thấy, đều là do tớ gửi.”
Nói xong, chẳng đợi tôi phản ứng.
Tô Duyệt đã chủ động đẩy chiếc thùng giấy bên cạnh về phía tôi.
“Đây đều là những bức thư cậu viết cho tớ.”
Nói đoạn, cô ấy tinh nghịch nháy mắt.
“Còn thư của tớ đâu?”
Chaporia
Bình Luận (0)