“Cậu cũng nên trả lại cho tớ đi chứ.”

Trên đường ôm thư về nhà.

Tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Cho đến khi giám đốc nhân sự gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

“Tổng giám đốc Phó, thủ tục thôi việc của trợ lý Tô đã được gửi tới chỗ tôi rồi, ý chị thế nào ạ?”

“… Đồng ý đi.”

Sau khi tôi nói xong.

Theo phản xạ, tôi định ngước lên xem Tô Duyệt sẽ nói gì trong bình luận trôi.

Nhưng tầm mắt lại trống trơn, mọi thứ sạch sẽ lạ thường.

“…”

“Vâng, thưa tổng giám đốc Phó.”

Gần như là ngay sau khi cúp máy, điện thoại của Phong Duật gọi đến.

“Vợ ơi! Mấy cái bão bình luận của anh biến mất rồi, của em thì sao?”

“Của em cũng mất rồi.”

Tô Duyệt đã đi rồi, những dòng bình luận trôi gửi gắm tâm ý của cô ấy cũng biến mất theo.

Tôi nhìn dòng người qua lại trên con phố vừa vẫy tay chào tạm biệt cô ấy.

Lòng vẫn chưa thể bình tâm.

27

Một năm sau, tôi và Phong Duật cùng dự đám cưới của cô đàn em.

Cậu thực tập sinh điển trai từng lẽo đẽo chạy theo cô ấy ngày nào, lúc này đang ngồi cùng bàn với người thân của cô dâu, mắt đỏ hoe.

Trong tiệc, Phong Duật nhận ra cậu ta, nghiêng đầu thì thầm với tôi.

“Hồi đó cậu ta chạy ra giữa đường chặn anh không cho đuổi theo em mà khỏe gớm nhỉ.”

“Thế mà chẳng ích gì, đến cả vợ cũng không theo đuổi được…”

“Em nghe thấy đấy nhé!”

Anh chàng điển trai ấy tên là Sài Tang.

Cậu ta lườm Phong Duật một cái đầy ấm ức, rồi lại tiếp tục dán mắt vào cô đàn em và chồng cô ấy.

“Có danh phận thì tính là gì, rồi sẽ có ngày…”

Cậu ta lẩm bẩm điều gì đó mà tôi không nghe rõ.

Ngược lại, Phong Duật bên cạnh nghe xong thì sắc mặt thay đổi.

Anh cúi đầu cắm cúi nghịch điện thoại, chẳng biết đang nhắn tin cho ai nữa.

Đợi đến khi nhắn xong, anh ngẩng đầu lên.

Tôi hỏi anh sao vậy, Phong Duật lại bắt đầu lắc đầu nguầy nguậy.

Anh cứ lảng tránh câu hỏi của tôi.

“Vợ à, có phải em yêu anh nhất đúng không?”

“Vợ à, em nói em sẽ không bao giờ rời xa anh đúng không?”

“Vợ à, anh biết ngay là em thương anh nhất mà, hì hì…”

Tôi vui vẻ đáp lại từng câu một.

Haiz, hết cách.

Chồng mình thì mình phải cưng chiều thôi!

Ngoại truyện

Chiếc máy bay chở Tô Duyệt vừa hạ cánh xuống Cairo.

Điện thoại cô đã nhận được thông báo chuyển khoản từ Phong Duật.

Dưới dãy số không dài dằng dặc là dòng ghi chú:

[Mong giữ lời hứa!]

Tô Duyệt không nhịn được mà bật cười.

Cái người tình địch này rốt cuộc là sợ mình đến mức nào chứ?

Ngay khi cô vừa chủ động bày tỏ ý định rút lui.

Anh đã vội vàng tìm đến ký hợp đồng với cô ấy ngay lập tức.

Lúc chuyển tiền cũng hào phóng đến mức không chớp mắt.

Nội dung hợp đồng chỉ có một điều khoản duy nhất!

Từ nay về sau Tô Duyệt không được tự tiện về nước gặp Phó Minh Nghi.

Lúc đó cô ấy chẳng thèm suy nghĩ mà đặt b.út ký luôn.

Không được về nước gặp à?

Thì đến lúc đó dỗ ngọt Phó Minh Nghi ra nước ngoài không phải là xong sao?

Phong Duật vẫn là đ.á.n.h giá cô ấy quá mức lương thiện rồi.

Tô Duyệt ngẩng đầu lên, ánh nắng ban mai xuyên qua hành lang chiếu lên người cô ấy.

Một ngày mới lại bắt đầu!

-HẾT-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi

🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới

🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...