Công viên không đông người lắm. Tiểu An đạp xe đến một khúc cua, phía trước có người đang đi bộ. Tiểu An bóp phanh gấp nhưng không kịp, đầu xe lệch đi, cả người lao nhào về phía trước.
Người kia ngoảnh lại, rảo một bước chân dài, đưa tay đỡ lấy thằng bé một cách chuẩn xác. Động tác vô cùng dứt khoát.
Tôi chạy ào tới. Rồi tôi nhìn thấy khuôn mặt đó. Lục Diễn.
Anh ta đang mặc đồ thể thao, có vẻ như đang chạy bộ buổi sáng.
Tiểu An ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh, ngây người một giây, rồi toét miệng cười. “Là chú bác sĩ!”
Lục Diễn ôm Tiểu An đứng thẳng dậy, kiểm tra xem đầu gối thằng bé có bị trầy xước không. “Không sao, chỉ là lúc bóp phanh bị chệch hướng thôi.” Anh ta thả Tiểu An xuống đất.
Tôi bước tới nắm lấy tay Tiểu An. “Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Chúng tôi đứng đối diện nhau. Xung quanh là tiếng chim hót và tiếng nô đùa của những đứa trẻ khác vọng lại từ xa. Tiểu An nắm tay tôi, rồi lại kéo kéo vạt áo Lục Diễn.
“Chú ơi, chú cũng ra công viên chơi ạ?”
“Ừ, chú chạy bộ.”
“Chú chạy có nhanh không?”
“Cũng bình thường.”
“Mẹ cháu chạy cũng nhanh lắm. Mẹ cháu bảo ngày xưa đi học mẹ toàn chạy hạng nhất thôi.”
Lục Diễn liếc nhìn tôi. “Chú biết.”
Tôi ngồi xổm xuống nói với Tiểu An: “An An, chúng ta đạp xe lên phía trước đi nhé.”
“Nhưng mà chú…”
“Chú phải tiếp tục chạy bộ rồi.”
Tiểu An hơi thất vọng, nhưng vẫn gật đầu: “Cháu chào chú ạ.”
“Chào cháu.” Lục Diễn đáp.
Tiểu An đạp xe đi về phía trước. Tôi đứng yên tại chỗ. Lục Diễn cũng không nhúc nhích.
“Anh vô tình gặp hay là cố ý?”
“Vô tình. Tôi sống ở gần đây.”
Tôi không nói gì.
Anh ta nhìn theo bóng lưng Tiểu An đang đạp xe ngày một xa.
“Dáng vẻ thằng bé lúc đạp xe rất giống tôi hồi nhỏ.”
“Anh không quen nó.”
“Tô Niệm, tôi sẽ không làm phiền cô nữa. Tôi chỉ thỉnh thoảng muốn được đứng nhìn thằng bé từ xa. Cô có thể coi như không biết mà.”
“Tôi không làm được cái việc coi như không biết.”
“Vậy cô muốn tôi phải làm sao? Chuyển đi à?”
Tôi nhìn anh ta. “Lục Diễn, rốt cuộc anh muốn cái gì?”
“Tôi muốn gì, cô thừa hiểu.”
“Anh muốn làm bố nó.”
“Đúng.”
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào việc nó là giọt máu của tôi. Dựa vào việc tôi yêu mẹ của nó. Dựa vào việc suốt năm năm qua không có ngày nào tôi không hối hận vì ngày hôm đó đứng ở cửa phòng khách đã không nói ra câu cần nói.”
Gió thổi qua. Tóc tôi vờn trên má.
“Anh hối hận thì có ích gì? Sự hối hận của anh có lấp đầy được khoảng trống bốn năm không có bố của nó không? Sự hối hận của anh có khiến tôi không còn sợ hãi khi phải bế đứa trẻ đỏ hỏn đang sốt cao đi cấp cứu lúc ba giờ sáng không? Sự hối hận của anh có khiến tôi bớt tuyệt vọng khi vật vã đau đớn mười hai tiếng đồng hồ trong phòng sinh mà không có ai nắm lấy tay mình không?”
Môi anh ta mím chặt thành một đường thẳng. “Không.”
“Vậy thì sự hối hận của anh chẳng đáng một xu.”
Tôi quay lưng bỏ đi. Lần này, anh ta không gọi tôi lại.
Chương 25
Lại một tháng nữa trôi qua.
Công ty tổ chức tiệc cuối năm. Hơn hai trăm nhân viên, bao trọn hội trường của một khách sạn năm sao. Tôi mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ bước lên bục phát biểu. Tiếng vỗ tay bên dưới rào rào.
“Niệm An thành lập ba năm. Năm đầu tiên doanh thu 20 triệu, năm thứ hai 100 triệu, năm nay dự kiến 300 triệu. Mục tiêu năm sau là 500 triệu. Chúng ta không làm công ty phát triển nhanh nhất, nhưng chúng ta sẽ làm công ty có nền tảng vững chắc nhất.”
Phát biểu xong là phần nâng ly chúc mừng. Tôi bưng ly đi từng bàn kính rượu. Khi đến bàn cuối cùng, Lâm Khả kéo tôi lại.
“Ngoài cửa có người tìm cậu.”
Tôi đi ra cửa hội trường. Bạch Chỉ Vi.
Hôm nay cô ta ăn mặc rất xuề xòa, quần jeans giày thể thao, để mặt mộc. Khác một trời một vực với cô con dâu tương lai sành điệu của nhà họ Lục ngày trước.
“Giám đốc Tô, nói chuyện riêng một lát được không?”
Tôi theo cô ta ra hành lang.
“Tôi và Lục Diễn chia tay rồi.”
“Tôi biết. Từ hai tháng trước.”
“Anh ấy chủ động nói chia tay.”
“Tôi cũng biết.”
“Vì bài viết kia. Tôi đã làm chuyện không nên làm.”
Tôi tựa lưng vào tường nhìn cô ta. “Cô đến đây để nói cái này với tôi?”
“Tôi đến để xin lỗi cô.”
“Xin lỗi?”
“Giám đốc Tô — Không, Tô Niệm.” Giọng cô ta trầm xuống. “Tôi ghen tị với cô. Ngay từ lúc biết đến sự tồn tại của cô tôi đã ghen tị. Cô là vợ cũ của Lục Diễn, cô đã sinh cho anh ấy một đứa con. Hai chuyện này, tôi vĩnh viễn không thể so bì được.”
“Bạch Chỉ Vi, đây không phải vấn đề có thể so bì hay không.”
“Tôi biết. Nhưng cảm xúc của con người thì không có tính logic. Tôi từng tưởng rằng chỉ cần đuổi cô đi, phơi bày chuyện đứa bé ra ánh sáng, cô sẽ triệt để biến mất. Kết quả cô không những không biến mất, mà còn ngày càng mạnh mẽ hơn.”
Cô ta cười khổ. “Tôi đã làm một việc ngu ngốc nhất. Không những không đuổi được cô đi, mà còn đẩy Lục Diễn về phía cô.”
“Anh ta không hề bị đẩy về phía tôi.”
“Trái tim anh ấy chưa bao giờ rời bỏ cô. Tô Niệm, cô tin không, tôi ở bên anh ấy hai năm, anh ấy chưa từng dùng ánh mắt như khi nhìn cô để nhìn tôi. Dù chỉ một lần.”
Tôi không nói gì.
“Tôi đến đây không phải cầu xin cô tha thứ. Tôi biết cô sẽ không tha thứ. Tôi chỉ muốn cho cô biết — bài viết là do tôi làm, thủ đoạn rất hèn hạ, tôi thừa nhận. Nếu cô muốn truy cứu trách nhiệm pháp lý, tôi chấp nhận.”
Cô ta rút từ trong túi áo ra một phong bì. “Đây là bức thư xin lỗi tôi viết tay. Cô có thể đọc, hoặc ném đi.”
Cô ta đặt phong bì lên mép bồn hoa bên cạnh. “Tạm biệt, Giám đốc Tô.”
Cô ta quay lưng bước đi.
Tôi nhặt phong bì lên, nhìn lướt qua một cái. Rồi bỏ vào túi áo. Không ném.
Những ngày cận kề cuối năm, một sự kiện lớn đã hạ màn.
Thiết bị chẩn đoán thông minh của Y tế Niệm An đã được chứng nhận FDA. Điều này có nghĩa là sản phẩm của chúng tôi đã đủ điều kiện bước chân vào thị trường Bắc Mỹ.
Trong nước chỉ có ba công ty có được đặc quyền này. Chúng tôi là công ty trẻ nhất.
Vào ngày tin tức được công bố, định giá cổ phần của công ty lao thẳng lên mốc 2.5 tỷ tệ.
Lâm Khả nhìn bảng báo cáo tài chính trong phòng làm việc mà cười phá lên. “Tô Niệm, cậu có biết điều này có ý nghĩa gì không? Cổ phần cá nhân của cậu bây giờ trị giá bao nhiêu?”
“1.5 tỷ.”
“Đúng thế. 1.5 tỷ.”
“Vậy thì đã sao? Nên tăng ca thì vẫn phải tăng ca thôi.”
“Cậu có thể phản ứng phấn khích một chút được không?”
“Phản ứng làm gì? Tiền không phải đích đến, nó chỉ là công cụ.”
Cũng trong ngày hôm đó, một việc khác xảy ra. Công ty Y tế Duệ Khang bị phanh phui làm giả dữ liệu sản phẩm.
Tên Giám đốc kỹ thuật nhảy việc từ công ty tôi, mang theo bằng sáng chế thực chất là phát triển dựa trên nền tảng của Niệm An. Hắn ta đã dùng dữ liệu lâm sàng giả mạo cho sản phẩm mới của Duệ Khang.
Cục Quản lý Dược phẩm Quốc gia vào cuộc điều tra. Duệ Khang phải đình chỉ hoạt động để chỉnh đốn.
Thứ vũ khí mà Tập đoàn Thịnh Hằng từng dùng để ép giá tôi, nay đã triệt để phế bỏ.
Đích thân Lục Đình Viễn gọi điện đến.
“Giám đốc Tô, chuyện của Duệ Khang tôi nghe nói rồi. Lúc trước đem họ ra so sánh là sơ suất của tôi.”
“Lục tổng khách sáo rồi. Thị trường sẽ tự thanh lọc.”
“Với mức định giá hiện tại của Niệm An, tôi có hứng thú đầu tư thêm. Cô có cân nhắc chấp nhận đầu tư chiến lược không?”
“Điều kiện thế nào?”
“500 triệu tệ đổi lấy 15%. Toàn bộ kênh phân phối toàn quốc của Thịnh Hằng sẽ mở cửa hoàn toàn cho Niệm An.”
Đây là một điều kiện cực kỳ hấp dẫn. 500 triệu cùng với kênh phân phối toàn quốc đủ để đưa Niệm An leo lên vị trí số một ngành trong vòng ba năm.
Nhưng nhà đầu tư lại là nhà họ Lục.
“Tôi sẽ suy nghĩ ba ngày.”
Cúp điện thoại. Tôi thực sự đã suy nghĩ trong ba ngày.
Đến ngày thứ tư, tôi gọi lại cho Lục Đình Viễn.
“500 triệu tệ đổi lấy 10%. Kênh phân phối mở cửa hoàn toàn. Nhưng có một điều kiện kèm theo.”
“Điều kiện gì?”
“Nhà họ Lục vĩnh viễn không được can thiệp vào bất kỳ quyết định kinh doanh nào của Y tế Niệm An. Bao gồm nhân sự, tài chính, định hướng chiến lược. Nếu vi phạm một lần, tôi có quyền mua lại toàn bộ cổ phần theo giá gốc.”
Ông ta bật cười. “Cô làm thế là đang đề phòng tôi đấy.”
“Nền tảng của hợp tác chính là ranh giới.”
“Được, thành giao.”
Chương 27
Sau khi thỏa thuận đầu tư được ký kết, tôi đã làm một việc nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Tôi chủ động hẹn gặp Lục Diễn.
Địa điểm là một quán trà yên tĩnh. Anh ta đến rất đúng giờ.
Ba tháng không gặp, anh ta gầy đi một chút. Dưới mắt xuất hiện quầng thâm nhạt.
“Tô Niệm, cô tìm tôi.”
“Có chuyện muốn bàn với anh.”
“Chuyện gì?”
“Tiểu An.”
Nhịp thở của anh ta thay đổi thấy rõ. “Cô bằng lòng cho tôi gặp thằng bé rồi?”
“Có điều kiện.”
“Cô nói đi.”
“Thứ nhất, không được nói cho nó biết anh là bố nó. Ít nhất là bây giờ chưa được nói. Đợi nó lớn hơn một chút, đủ khả năng thấu hiểu những mối quan hệ phức tạp, tôi sẽ tự mình nói với nó.”
“Thứ hai thì sao?”
“Mỗi tháng anh có thể gặp nó hai lần. Thời gian và địa điểm do tôi quyết định. Anh không được tự ý liên lạc với nó, không được đến nhà trẻ của nó, không được nói bất cứ điều gì liên quan đến thân thế trước mặt nó.”
“Thứ ba?”
“Thứ ba, anh không được để bất kỳ ai nhà họ Lục tiếp xúc riêng với nó. Bao gồm cả bố mẹ anh. Nếu họ muốn gặp Tiểu An, phải có sự đồng ý của tôi, và tôi phải có mặt ở đó.”
Anh ta nhìn tôi rất lâu. “Đây là điều kiện của cô.”
“Đúng.”
“Nếu tôi đồng ý tất cả thì sao?”
“Vậy thứ Bảy tuần sau, anh có thể chính thức gặp nó lần đầu tiên.”
Anh ta cúi đầu. Hồi lâu không nói gì. Khi ngẩng lên, hốc mắt lại đỏ ửng.
“Tô Niệm, cảm ơn cô.”
“Đừng cảm ơn tôi. Đây là vì Tiểu An. Quá trình trưởng thành của nó cần có vai trò của một người cha. Nhưng vai trò này là do tôi cho phép, chứ không phải do anh cướp được.”
“Tôi hiểu.”
“Còn một chuyện nữa.”
“Gì cơ?”
“Giữa tôi và anh, đã kết thúc rồi. Đừng vì chuyện của Tiểu An mà ảo tưởng bất cứ điều gì về mối quan hệ giữa hai chúng ta.
”
Anh ta im lặng một chốc. “Được.”
Thứ Bảy tuần sau. Tôi đưa Tiểu An đến một khu vui chơi trong nhà. Lục Diễn đã đợi sẵn ở đó.
Tiểu An vừa thấy anh ta, hai mắt liền sáng rỡ. “Mẹ ơi, là chú đó!”
Thằng bé chạy ào tới. Lục Diễn ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt con. “An An, chào cháu.”
“Cháu chào chú! Hôm nay chú cũng đến chơi ạ?”
“Ừ, chú đến chơi với cháu.”
Tiểu An kéo tay anh ta chạy thẳng về phía nhà bóng. Tôi ngồi trên ghế cạnh đó, lặng lẽ nhìn họ. Lục Diễn cùng Tiểu An trượt cầu trượt, chui ống đường hầm, nhảy trên bạt nhún. Tiếng cười của Tiểu An vang dội khắp khu vui chơi. Thằng bé chưa bao giờ vui đến thế.
Trong những trò chơi ấy, con cuối cùng cũng không còn là “đứa trẻ không có bố” nữa. Dẫu cho con chưa biết người đàn ông đó chính là bố mình. Nhưng niềm vui của con là chân thật.
Hai tiếng sau, Tiểu An chơi mệt, gục đầu trên vai Lục Diễn ngủ gật. Lục Diễn cẩn thận bế thằng bé bước tới.
“Nó ngủ rồi.”
“Đưa cho tôi.” Tôi đưa tay ra đón.
Anh ta nhẹ nhàng đặt Tiểu An vào lòng tôi, bàn tay nán lại trên tóc Tiểu An một giây.
“Tóc nó xoăn tự nhiên.”
“Là di truyền từ anh.”
Nói ra câu đó xong, chính tôi cũng sững người. Bầu không khí im lặng chừng ba giây.
“Tôi đi đây.” Anh ta lùi lại một bước. “Hẹn gặp lại.”
Anh ta quay người bước về phía bãi đỗ xe. Đi được vài bước lại khựng lại. Không quay đầu. Rồi lại tiếp tục bước đi.
Chương 28
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Mỗi tháng gặp nhau hai lần, Lục Diễn chưa từng vi phạm bất kỳ một giao ước nào. Không đến sớm không về muộn, không gặng hỏi không vượt quá giới hạn.
Anh dẫn Tiểu An đi viện bảo tàng công nghệ xem triển lãm robot. Dẫn con đi thủy cung xem cá heo. Dạy con đi xe đạp, anh một tay giữ đuôi xe, chạy bộ theo sau suốt cả một buổi chiều.
Tiểu An bắt đầu gọi anh là “chú Diễn”.
Một hôm trên đường đi khu vui chơi về, Tiểu An ngồi trên xe buông một câu: “Mẹ ơi, chú Diễn trông giống con ghê.”
Tôi nhìn con qua gương chiếu hậu. “Giống ở đâu?”
“Đôi mắt. Với lại chỗ này nữa.” Con chỉ chỉ vào sống mũi của mình.
“Vậy sao? Mẹ không để ý.”
“Mẹ ơi, chú Diễn có phải là bố con không?”
Tay vô lăng của tôi siết chặt lại. “Sao An An lại nghĩ vậy?”
“Bởi vì chú ấy đối xử với con rất tốt. Với lại lúc chú ấy nhìn con, không giống những người chú khác.”
“Không giống chỗ nào?”
“Giống… giống cách mấy người bố trên tivi nhìn con của họ ấy.”
Đứa trẻ bốn tuổi. Chẳng có gì có thể giấu được nó.
“An An, đợi con lớn thêm chút nữa, mẹ sẽ kể cho con nghe tất cả mọi chuyện. Được không con?”
“Vâng ạ.”
Con không gặng hỏi thêm nữa. Nhưng từ đó về sau, mỗi lần gặp Lục Diễn, con đều lén quan sát anh. So sánh chiều dài ngón tay của hai người. So sánh hình dáng đôi tai của hai người.
Có một lần con cầm chiếc gương nhỏ soi vào mặt Lục Diễn nửa ngày trời, rồi lại soi vào mặt mình.
Lục Diễn thấy vậy, không nói tiếng nào. Nhưng khi anh cúi đầu, một giọt nước rơi bộp xuống sàn nhà.
Chương 29
Năm năm sau. Y tế Niệm An chính thức niêm yết trên sàn STAR Market. Giá trị vốn hóa: 5.2 tỷ tệ.
Ngày lên sàn gõ cồng, tôi mặc một bộ vest trắng. Dưới khán đài là hơn hai trăm vị khách mời. Lâm Khả, Luật sư Hứa, toàn bộ ban lãnh đạo và nhân viên nòng cốt của công ty.
Còn có một cậu bé chín tuổi.
Tô An ngồi ở hàng ghế đầu, mặc một bộ vest nhỏ, tóc chải chuốt gọn gàng. Ngồi cạnh thằng bé là Lục Diễn. Hai người trông hệt như đúc ra từ một khuôn. Điểm khác biệt duy nhất là một người 35 tuổi, một người 9 tuổi.
Tiếng cồng vang lên. Tôi đứng trên bục, nhìn xuống dưới. Nhìn thấy rất nhiều khuôn mặt. Nhưng người quan trọng nhất thì chỉ có một. Tiểu An giơ ngón tay cái lên với tôi.
Sau buổi lễ, phóng viên phỏng vấn tôi.
“Tô tổng, từ hai bàn tay trắng đến mức vốn hóa 5 tỷ tệ, điều khó khăn nhất là gì?”
“Điều khó khăn nhất không phải là khởi nghiệp. Mà là vừa khởi nghiệp, vừa nuôi nấng một đứa trẻ trưởng thành.”
“Cảm nhận lớn nhất của chị bây giờ là gì?”
“May mắn. Thật may mắn vì tất cả những kẻ từng muốn tôi từ bỏ đều đã không thành công.”
Buổi tối, tiệc mừng công.
Lâm Khả uống hai ly vang đỏ, bá vai tôi nói: “Tô Niệm, năm đó cậu bước ra khỏi bệnh viện, mặc nguyên bộ đồ bệnh nhân sau khi sinh, ôm Tiểu An đỏ hỏn trong tay, bảo rằng cậu muốn khởi nghiệp. Tớ cứ tưởng cậu điên rồi.”
“Tớ đúng là điên thật. Nhưng chỉ có kẻ điên mới dám làm chuyện điên rồ.”
“Còn bây giờ?”
“Bây giờ không điên nữa. Vì những gì cần chứng minh đều đã chứng minh xong cả rồi.”
“Chứng minh điều gì?”
“Chứng minh Tô Niệm tớ đây không cần bất kỳ ai ban phát cuộc đời cho mình.”
Tan tiệc, tôi đứng đợi xe ở cổng khách sạn. Lục Diễn đi tới.
“Chúc mừng cô.”
“Cảm ơn.”
“Hôm nay Tiểu An rất tự hào. Nó nói với tất cả mọi người rằng, mẹ tôi vừa gõ cồng đấy.”
Tôi bật cười. “Đêm nay thằng bé về với ai?”
“Về với cô. Ngày mai là cuối tuần.”
“Được.”
Anh đón lấy Tiểu An — thằng bé đã lăn ra ngủ trên ghế sofa. Chín tuổi rồi mà vẫn thích ngủ trong vòng tay bố.
Đúng vậy, thằng bé đã biết rồi. Năm ngoái, tôi đã kể cho con nghe. Nghe xong thằng bé im lặng rất lâu, rồi bảo: “Mẹ ơi, mẹ vất vả rồi.”
Chỉ một câu nói. Nặng tựa ngàn lời xin lỗi.
Lục Diễn bế Tiểu An lên xe. Cửa sổ xe hạ xuống.
“Tô Niệm.”
“Hửm?”
“Cô từng nói giữa hai chúng ta đã kết thúc rồi.”
“Ừ.”
“Vậy bây giờ thì sao?”
Tôi nhìn anh. “Bây giờ cũng đã kết thúc rồi.”
Anh gật đầu. “Được. Chỉ cần Tiểu An sống tốt, thế là đủ rồi.”
Chiếc xe lăn bánh. Tôi đứng trước cổng khách sạn, nhìn theo ánh đèn hậu khuất dần vào bóng đêm.
Tô Niệm của năm năm trước, mang theo một đứa trẻ bốn tuổi, 2 giờ sáng vất vưởng lấy số ở phòng cấp cứu.
Tô Niệm của ngày hôm nay, đứng trước cửa công ty trị giá 5.2 tỷ tệ của chính mình, bên cạnh không thiếu thứ gì.
Những kẻ từng cho rằng tôi không đủ tư cách giờ đâu cả rồi?
Lục Đình Viễn bây giờ gặp ai cũng khoe khoang: “Mẹ của cháu nội tôi là Tô Niệm đấy”.
Trịnh Tuệ Phương không bao giờ dám mặc áo khoác lông chồn đến trung tâm thương mại chặn đường tôi nữa. Bà ta bây giờ mỗi tháng đều ngoan ngoãn đến gặp Tiểu An đúng giờ tôi đã hẹn, trước khi gặp còn phải báo cáo xem sẽ mang quà gì đến.
Bạch Chỉ Vi đã rời khỏi thành phố này, nghe nói đi ra nước ngoài du học. Sau đó không bao giờ liên lạc nữa.
Những người đó. Tôi đã sớm quên bẵng rồi.
Chương 30
Mười năm sau. Tiểu An 14 tuổi. Lớp 9. Hạng nhất toàn khối.
Thằng bé chọn thi Olympic Sinh học. Giống bố nó, có thiên phú về y khoa.
Một ngày cuối tuần, tôi đến trường đón con tan học. Nó đi ra từ cổng trường, chiều cao đã ngang vai tôi.
“Mẹ, hôm nay thi thử con đứng nhất trường.”
“Ừ, phong độ bình thường.”
“Phản ứng thế thôi á? Các bạn khác thi được hạng nhất, mẹ các bạn ấy phấn khích đăng cả vòng bạn bè kia kìa.”
“Mẹ của con không giống những bà mẹ khác.”
Nó bật cười. “Đúng rồi, mẹ là Tô Niệm. Chủ tịch Y tế Niệm An. Cậu Tô Niệm xếp hạng 68 trên danh sách Forbes.”
“Con xem cái danh sách đó làm gì?”
“Để xem mẹ con đáng giá bao nhiêu tiền chứ sao.”
“Mẹ con không đáng giá. Công ty của mẹ con mới đáng giá.”
Nó ném cặp xách ra ghế sau. “Mẹ, hôm nay đi ăn lẩu được không?”
“Được. Gọi cả bố con đến nhé?”
“Vâng.”
Nó rút điện thoại nhắn tin cho Lục Diễn. Một phút sau có tin nhắn trả lời.
“Bố bảo được, bố tan làm sẽ qua. Bố còn hỏi có được đưa thêm một người đi cùng không.”
“Ai?”
“Một đồng nghiệp của bố. Hình như là Trưởng khoa mới đến.”
“Nam hay nữ?”
“Mẹ, mẹ để tâm à?”
“Không để tâm.”
Tiểu An toét miệng cười: “Con lừa mẹ đấy, có mỗi mình bố thôi.”
Trong quán lẩu, ba người ngồi quanh một cái bàn. Lục Diễn gắp một đĩa dạ dày bò thả vào nồi. Tiểu An tranh nhau nhúng thịt. Tôi ăn rau.
Mọi chuyện đều vô cùng bình dị.
Những tháng ngày gươm súng sáng loáng, nhấc chân từng bước kinh tâm động phách của mười năm trước, giờ cứ như câu chuyện của một ai khác.
Ăn được một nửa, Tiểu An đặt đũa xuống, nhìn hai chúng tôi.
“Mẹ, Bố, con có một đề nghị.”
“Nói đi.”
“Hai người tái hôn đi.”
Tôi và Lục Diễn đồng loạt dừng đũa.
“Lý do?” Tiểu An nói, “Thứ nhất, mỗi lần con điền đơn, cột phụ huynh toàn phải viết hai địa chỉ. Rất phiền. Thứ hai, hai người mỗi lần gặp nhau rõ ràng rất vui vẻ, chia tay xong lại cố tỏ ra không quan tâm. Rất ấu trĩ. Thứ ba —”
Nó rút từ trong túi áo ra một tờ giấy. Là bức tranh gia đình nó vẽ từ 14 năm trước.
Mẹ tóc dài mặc váy đỏ, Bé ở giữa, bên cạnh vẽ một người mặc áo blouse trắng.
“Thứ ba, từ lúc 4 tuổi con đã muốn chú bác sĩ này làm bố con rồi. Bây giờ chú ấy đã là bố con rồi. Cho nên bức tranh này chỉ thiếu một bước nữa là trọn vẹn thôi.”
Nó đặt bức tranh lên bàn. Nồi lẩu đang sôi sùng sục.
Tôi liếc nhìn Lục Diễn. Anh cũng đang nhìn tôi. Không ai lên tiếng.
Rồi Tiểu An nói thay chúng tôi: “Im lặng tức là đồng ý. Con đi gọi nhân viên phục vụ lấy thêm hai chai bia để ăn mừng đây.”
Thằng bé chạy tót đi. Trên bàn chỉ còn lại hai chúng tôi.
Lục Diễn cầm bức tranh lên. Nhìn rất lâu.
“Tô Niệm.”
“Vâng.”
“Tôi đã đợi mười năm rồi.”
“Tôi biết.”
“Câu trả lời của em đâu?”
Tôi cầm đũa lên, gắp một miếng dạ dày bò anh vừa nhúng xong.
“Dạ dày bò ngon đấy.”
Anh cười. Tôi cũng cười.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn rực rỡ. Những tháng ngày đắng cay, mệt nhọc, tủi thân, cắn răng chống đỡ kia, tất cả đều đã qua rồi.
Không phải vì có ai đó đến cứu rỗi tôi.
Mà là vì chính tôi đã tự đứng vững.
Đứng vững rồi, mới có tư cách để lựa chọn. Lựa chọn tha thứ, hoặc không tha thứ. Lựa chọn chấp nhận, hoặc cự tuyệt. Lựa chọn đi một mình, hoặc để một người đã đợi mình suốt mười năm được sánh bước kề bên.
Tiểu An xách hai chai bia quay lại. “Cạn ly chứ?”
Tôi nâng ly lên. “Cạn ly.”
Ba chiếc ly chạm vào nhau.
Câu chuyện đến đây. Không phải là hồi kết. Mà là sự khởi đầu.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)