“Điện hạ, chàng mau nhìn xem, đây là con của chúng…”

Nửa câu nói của ả đứt nghẹn, biến thành một tiếng thét chói tai. Rõ ràng là ả đã bị dọa sợ bởi hình dạng của đứa bé.

“Sao lại thế này… sao lại thế này…”

Ninh Thư mềm nhũn đầu gối, quỳ rạp xuống đất gào khóc.

Tạ Sùng thấy bộ dạng của ả, rốt cuộc vẫn mềm lòng, bước tới đỡ ả dậy. Ninh Thư thấy vậy lập tức tóm lấy ống tay áo chàng, nước mắt tuôn rơi lã chã.

“Điện hạ, đều tại tỷ tỷ… Tỷ tỷ đánh thiếp, đứa bé biến thành thế này chắc chắn là do tỷ ấy giở trò, điện hạ!”

“Chàng phải làm chủ cho thiếp, điện hạ!”

Tạ Sùng còn chưa kịp đáp lời, Ninh Thư đã ôm đứa bé lao tới chỗ thái y:

“Lý thái y, ngài nhất định có thể làm cho con ta trở lại bình thường đúng không? Ngài y thuật cao minh, chắc chắn sẽ làm được đúng không?”

Lý thái y vội vã quỳ rạp xuống, đầu không dám ngẩng lên.

“Việc này… đứa bé này thiếu mất một chân, cho dù là Đại La thần tiên hạ phàm cũng vô phương cứu chữa.”

Ninh Thư sững người, suýt chút nữa ngất xỉu.

Khi Khâm Thiên Giám vội vã xách vạt áo chạy tới, đập vào mắt chính là cảnh tượng này. Ông ta gần như quỳ sụp xuống ngay lập tức.

Long nhan đại nộ, Hoàng thượng vỗ mạnh một chưởng lên án thư:

“Ngươi mở to mắt ra nhìn cho trẫm! Đây chính là Đế tinh giáng thế mà ngươi nói đó sao?!”

Khâm Thiên Giám phủ phục trên mặt đất, toàn thân run bần bật như cầy sấy.

“Hoàng thượng bớt giận! Hoàng thượng bớt giận…”

“Bớt giận?”

“Ngươi nói cho trẫm biết, cái con quái vật thiếu một chân, mặt mày đầy bớt này, làm sao có thể làm Hoàng đế Đại Chu ta? Làm sao có thể làm chủ nhân thiên hạ này?”

Hoàng hậu đưa tay day trán, quay mặt đi chỗ khác, giọng run rẩy:

“Bổn cung sống ngần này tuổi đầu, chưa từng thấy điềm báo… điềm báo chẳng lành nào thế này.”

Nghe thấy bốn chữ “điềm báo chẳng lành”, sắc mặt Ninh Thư lại trắng bệch thêm mấy phần.

Khâm Thiên Giám mặt mày xám ngoét, trán dập xuống đất đến chảy cả máu:

“Vi thần… vi thần quan sát tinh tượng quả thật không sai, Đế tinh quả thực giáng xuống Đông Cung… Vi thần không dám khi quân phạm thượng đâu bệ hạ!”

“Còn dám giảo biện!”

Lời vừa dứt, trên bầu trời bỗng có từng đàn chim hỷ tước lũ lượt bay đến. Chỉ là chúng không dừng lại ở viện này, mà bay thẳng về phía góc Đông Nam.

Khi mọi người còn đang ngỡ ngàng vì cảnh tượng ấy, thì ma ma thân cận của ta hớn hở chạy tới báo tin.

“Tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ! Thái tử phi của chúng ta sinh rồi, chúc mừng Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương hỷ đắc Hoàng tôn!”

“Hoàng tôn?”

Nghe đến hai chữ này, Hoàng hậu là người đầu tiên đứng phắt dậy.

Ninh Thư không thể tin nổi, trợn tròn mắt ngoái nhìn Khâm Thiên Giám. Lúc này Khâm Thiên Giám làm gì còn vẻ hăng hái tự đắc như đêm thọ yến, ông ta chỉ hận không thể độn thổ chui xuống đất. Trước đây ông ta xem tinh tượng tuy không có công lao gì lớn nhưng cũng chẳng có lỗi lầm, chưa bao giờ sai lệch đến mức hoang đường như ngày hôm nay.

Khi Tạ Sùng và mọi người chạy tới, ta đang bế đứa bé trên tay. Thằng bé giống hệt như kiếp trước, ngay cả nốt chu sa giữa trán cũng y như đúc.

Lúc thằng bé ra đời ở kiếp trước, tường vân cũng rợp trời, hỷ tước cũng đến chầu y như thế. Tất cả mọi người đều gửi gắm kỳ vọng rất lớn vào đứa trẻ này.

Cũng nhờ đứa bé, mối quan hệ giữa ta và Tạ Sùng ở kiếp trước mới hòa hoãn đi nhiều.

Thế nhưng khi đứa trẻ lên ba, Ninh Thư đã rắp tâm dìm chết thằng bé ngay trước mắt ta. Ta vĩnh viễn không quên được cảnh tượng đó, không quên được tiếng thằng bé không ngừng gọi “Nương thân” cho đến khi tắt thở.

Kiếp này, ta đã lợi dụng chuyện tinh tượng để khiến Khâm Thiên Giám lầm tưởng Đế tinh nằm trong bụng Ninh Thư. Chỉ có tâng bốc ả lên thật cao, thì lúc ngã xuống mới càng thêm đau đớn.

Còn hình dạng của đứa bé ả sinh ra, lại nằm ngoài dự liệu của ta.

Hoàng thượng và Hoàng hậu vừa bước vào sân đã thấy hỷ tước đậu kín cả khoảng không, xua đuổi thế nào cũng không chịu bay đi.

Khâm Thiên Giám thấy vậy lập tức bào chữa tìm đường sống:

“Lão thần quả thực tính toán sai lầm, xem ra Đế tinh đích thực là ở trong bụng của Thái tử phi.”

Hoàng hậu lạnh lùng liếc ông ta một cái, vội vàng bước vào tẩm điện.

Ôm đứa cháu đích tôn trắng trẻo mập mạp, vừa thấy người đã toét miệng cười, bao nhiêu mây đen trên mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu nháy mắt quét sạch.

“Trán đứa bé này còn có nốt chu sa, sống động như Phật đà chuyển thế vậy.”

“Quả đúng là như thế.”

Tạ Sùng nhìn mấy cái, lập tức bước đến bên giường ta. Thấy dáng vẻ yếu ớt nhưng vẫn cố mỉm cười với mình của ta, sự áy náy trong chàng dâng lên đến cực điểm.

“Xin lỗi Ninh Ninh, thời gian qua là ta u mê hồ đồ, bỏ mặc nàng.”

“Thế nào? Có đau lắm không?”

Chàng lập tức muốn gọi thái y, nhưng bị ta cản lại.

“A Sùng, tiểu tư nhà thiếp báo tin nói xe ngựa của mẫu thân thiếp rơi xuống vực, chàng có thể sai người đi…”

“Được, ta sẽ sai người đi tra xét ngay.”

Đến chiều, ta đã nhận được tin báo. Chuyện xe ngựa rơi xuống vực là có thật, nhưng giữa đường mẫu thân đã vô tình gặp được Phương trượng chùa Kim Quang, bước xuống xe nên may mắn thoát nạn.

Tường vân và hỷ tước quanh quẩn trên bầu trời Đông Cung suốt ba ngày rồi mới dần tan đi, những lời đồn đại trước kia cũng theo đó mà biến mất sạch sẽ.

Hoàng thượng đích thân ban tên cho đứa trẻ là Tạ Khác. Lấy ý “Khác thủ chính đạo, khắc thiệu ky cừu” – nghĩa là kiên thủ đạo lý vững vàng, kế thừa cơ nghiệp tổ tông.

So với cảnh tượng hân hoan bên này, viện của Ninh Thư vắng lạnh hơn rất nhiều.

Đứa con của ả cầm cự được hai ngày, đến ngày thứ ba thì không qua khỏi.

Ta từng bí mật hỏi Lý thái y nguyên do cớ sự. Lý thái y thở dài hồi lâu mới chịu lên tiếng:

“Ninh Trắc phi vừa mới tiểu sản chưa được bao lâu, lại cậy vào bí dược giang hồ để mang thai lần nữa, làm tổn hại nặng nề đến căn nguyên của thân thể nữ nhân.”

“Lúc trước tới bắt mạch, vi thần đã nhiều lần nhắc nhở Ninh Trắc phi phải cẩn trọng hơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...