“Nhưng nàng ấy lại quá tin vào lời của Khâm Thiên Giám, vi thần cũng không dám… không dám nói quá trắng trợn.”

Mọi việc diễn ra không khác suy đoán của ta là mấy. Ninh Thư vì chuyện này mà khóc ngất đi ba lần.

Vào cái ngày lâm bồn ấy, ả vốn dĩ định chọc tức ta để ta khó sinh, muốn gán cho ta cái tội danh mưu hại Đế tinh chuyển thế để ta chịu phạt, hoàn toàn thất sủng. Ai ngờ cuối cùng lại rơi vào nông nỗi này.

Hy vọng lúc trước hoàn toàn tan vỡ, bây giờ sống chẳng bằng chết, dĩ nhiên là khó mà gượng qua nổi.

Tạ Sùng từng ghé thăm ả hai lần, nhưng lần nào quay về sắc mặt cũng vô cùng khó coi.

“Nàng ta vì đứa con kia mà thương tâm quá độ, cứ một mực khăng khăng là nàng hãm hại nàng ta, dỗ dành thế nào cũng không được, nghe mà nhức cả đầu.”

Câu nói này khiến toàn thân ta hơi run lên.

Kiếp trước, sau khi Khác nhi chết thảm, ta cũng đã quỳ lạy van xin vô số lần, chỉ mong Tạ Sùng có thể nghiêm trị Ninh Thư.

Thế nhưng, thứ ta nhận lại cũng chỉ là một câu nói y như vậy.

Từ dỗ dành ở bên cạnh lúc ban đầu, dần dà biến thành sự chán ghét phiền phức. Cứ như thể đứa bé chết đi không phải là cốt nhục của chàng vậy.

Sự kiện đó đã khiến ta như tro tàn nguội lạnh. Mãn môn gia tộc họ Ninh bị chém đầu, chính là giọt nước tràn ly cuối cùng đè bẹp ta.

Bây giờ nghĩ lại, cảm giác tuyệt vọng hít thở không thông lúc bấy giờ vẫn còn mồn một. May mắn thay, kiếp này tất cả đều đã thay đổi rồi.

Vào ngày đầy tháng Khác nhi, Ninh Thư rốt cuộc cũng vượt qua được nỗi đau mất con, ả còn đích thân hiến một điệu múa giúp vui ngay giữa yến tiệc.

Nhưng đúng lúc ánh mắt của Tạ Sùng lại một lần nữa dán chặt lên người ả, thì Lý Trắc phi (ái nữ nhà Trấn Quốc Tướng quân) bỗng nhiên ngất xỉu. Thái y đến bắt mạch, lập tức quỳ xuống chúc mừng:

“Trắc phi nương nương đã có hỉ, ngất xỉu chỉ vì dạo gần đây thân thể mỏi mệt, không có gì đáng ngại.”

Lý Trắc phi vui mừng khôn xiết, Tạ Sùng cũng vội vã phân phó người đỡ nàng ấy lui xuống nghỉ ngơi. Yến tiệc lại khôi phục dáng vẻ bình thường, chàng đã sớm vứt bỏ Ninh Thư vừa hiến múa ban nãy ra sau đầu.

Hai tháng tiếp theo, Tạ Sùng không hề bước chân đến chỗ Ninh Thư dù chỉ một lần.

Thấy ả khó lòng trở mình được nữa, ta mới đem gói tuyệt tử dược đã chuẩn bị từ lâu giao cho ma ma thân cận.

“Căn dặn người của chúng ta làm việc cẩn thận, tuyệt đối đừng để bị phát hiện.”

Ma ma lập tức lĩnh mệnh rời đi.

Tuyệt tử dược chỉ là bước đi đầu tiên. Ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ả.

Chỉ là không ngờ, ả lại tự dâng mình vào chỗ chết nhanh đến vậy.

Sau ba tháng thất sủng, ả quả thực ngồi không yên, thế mà dám dùng đến “Mê tình hương”.

Nghe thấy ba chữ này, ta không thể tin nổi, giương mắt nhìn ma ma.

“Thật sao?”

“Thật thưa nương nương, người của chúng ta đích thân giúp ả đến chợ đen mua được, lại còn giữ lại một phần mang về đây.”

Ma ma vừa mở chiếc hộp sắt nhỏ trên tay ra, mùi hương nồng đậm bên trong lập tức lan tỏa, thơm đến mức gay mũi.

Lá gan của ả đúng là to bằng trời, đây chính là cấm dược cơ mà. Nếu làm tổn hại đến long thể của Tạ Sùng, truyền đến tai Hoàng thượng và Hoàng hậu, ả có mấy cái mạng để đền đây?

“Cứ đợi đã, đợi đến khi thời cơ chín muồi.”

Ban đầu, Ninh Thư không dám dùng nhiều, mười bữa nửa tháng mới dám dùng một lần.

Nhưng về sau nếm được vị ngọt, gan ả càng lúc càng lớn. Có khi giữa ban ngày ban mặt, cửa điện của ả cũng đóng chặt.

Ninh Thư được độc sủng, hiển nhiên dẫn đến sự bất mãn của hai vị Trắc phi còn lại.

“Dạo gần đây sắc mặt Thái tử điện hạ vô cùng uất ức, quầng mắt thâm đen, ngay cả tảo triều cũng suýt nữa lỡ canh giờ.”

“Đúng vậy, mỗi lần điện hạ từ chỗ ả ta đi ra, bước chân đều lảo đảo, mặt mũi trắng bệch, giống như… giống như bị hút cạn tinh khí vậy!”

Bọn họ đều phát giác ra điểm bất thường, ta dĩ nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn.

Ta chủ động mời Tạ Sùng cùng đến thỉnh an và dùng ngọ thiện tại chỗ Hoàng hậu, cốt để Hoàng hậu tận mắt nhìn thấy sắc mặt kỳ lạ của chàng.

Quả nhiên Hoàng hậu mở miệng tra hỏi, ta cũng vội vàng tấu theo:

“Gần đây sắc mặt điện hạ đúng là không được tốt, có phải do chính sự quá bận rộn không?”

Tạ Sùng mệt mỏi xoa mi tâm, suy cho cùng vẫn không còn mặt mũi nào nói ra mấy chuyện hoang đường kia, đành hàm hồ qua quýt.

Nhưng Hoàng hậu là ai chứ? Bà đã chứng kiến qua quá nhiều thủ đoạn chốn thâm cung này.

Bà cố ý giữ ta lại, tra hỏi những điểm bất thường dạo gần đây.

“Điện hạ dạo này thường xuyên lưu túc ở chỗ Ninh Trắc phi, nếu nói có gì bất thường, thì thỉnh thoảng giữa ban ngày ban mặt sẽ… Còn lại thì không có gì ạ.”

Nghe đến tên Ninh Thư, Hoàng hậu ghê tởm cau mày.

Kể từ sự việc đứa con quái thai lần trước, Hoàng hậu đối với ả đã chẳng còn chút sắc mặt tốt đẹp nào. Nhìn thấy ả là lại nhớ đến cái thứ sứt môi thiếu chân kia, cho nên bà đã miễn luôn cả việc thỉnh an của ả.

“Con đưa Quế ma ma theo đi, để bà ấy hầu hạ con một thời gian.”

Ta cung kính gật đầu.

Đây đâu phải là phái người hầu hạ ta, rõ ràng là sai người đến Đông Cung điều tra.

Không ngoài dự đoán, chỉ qua hơn một tháng, Quế ma ma đã điều tra rành rẽ vụ việc Mê tình hương.

Ta cố tình tỏ vẻ sợ hãi, đích thân đến xin tội với Hoàng hậu.

Quỳ giữa chính điện Phượng Nghi Cung, trán ta chạm sát đất, giọng điệu run rẩy:

“Nhi thần quản lý nội vụ không nghiêm, lại để Đông Cung xảy ra chuyện ô uế bậc này, cầu xin Mẫu hậu giáng tội.”

Đại điện vắng lặng, hồi lâu sau Hoàng hậu vẫn không lên tiếng.

Quế ma ma thấy thế liền vội vàng bước lên:

“Nương nương, chuyện này cũng không thể trách Thái tử phi được, Thái tử phi tuổi hãy còn trẻ, làm sao biết được mấy thủ đoạn dơ bẩn này.”

“Hơn nữa Thái tử phi mới mang thai cách đây không lâu, thực sự không thể quỳ lâu được đâu ạ.”

Nghe những lời này, Hoàng hậu thở dài, tự tay đỡ ta đứng dậy.

“Mẫu hậu không trách con, ta chỉ lo lắng cho Sùng nhi.”

“Mai này, Phượng vị này sẽ là của con, còn rất nhiều việc phải lo toan về sau nữa, từ nay trở đi, con hãy thường xuyên đến cung Mẫu hậu mà học hỏi thêm.”

“Còn tiện nhân kia, để bổn cung xử lý.”

Tốc độ của Hoàng hậu rất nhanh, ngay trong ngày hôm đó Ninh Thư đã bị giải vào cung.

Sau khi Tạ Sùng biết được chuyện Mê tình hương, càng giận không chỗ phát tiết. Chàng thân là Thái tử đương triều, thế mà lại bị người bên cạnh toan tính hãm hại bằng thủ đoạn hèn hạ.

Chuyện này còn kinh động đến tai Hoàng thượng, chàng bị khiển trách thậm tệ.

Một là trách chàng nhìn người không minh mẫn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...