Nhưng Lục Kiến Quân nghe ra được lớp nghĩa khác trong lời cô nói.

Cô không phải đang trấn an anh.

Cô đang nhắc nhở anh, đừng lấy bệnh tật làm cái cớ để cầu xin sự thương hại.

Chín rưỡi, y tá đến đẩy giường.

Tống Tuyết đứng dậy, đi theo giường bệnh ra ngoài.

Mẹ Lục cũng muốn đi theo, nhưng bị Tống Tuyết cản lại.

“Mẹ, mẹ cứ đợi ở đây, bên phòng mổ đông người ồn ào lắm, mẹ lớn tuổi rồi, đừng đi theo chen chúc làm gì.”

Mẹ Lục không vui lắm, nhưng cũng không khăng khăng đòi đi theo.

Phòng mổ nằm ở một tòa nhà khác, đi giữa chừng phải qua một hành lang dài.

Tống Tuyết bước bên cạnh giường, bước chân vững chãi.

Ánh nắng qua cửa sổ hành lang chiếu vào, kéo bóng cô đổ dài ra.

“Tống Tuyết.” Lục Kiến Quân bỗng lên tiếng.

“Hả?”

“Nếu như… nếu như phẫu thuật không suôn sẻ, em hãy…”

“Lục Kiến Quân.” Tống Tuyết dừng lại, nhìn anh, “Đừng nói mấy lời này, anh sẽ khỏi thôi.”

Ánh mắt cô rất bình tĩnh, nhưng Lục Kiến Quân lại nhìn thấy trong đó một tia thiếu kiên nhẫn.

Cô chán ghét những lời như thế này.

Không thích anh dùng bệnh tật để trói buộc cô.

Lục Kiến Quân im bặt.

Đến cửa phòng mổ, y tá ra hiệu người nhà dừng bước.

Tống Tuyết đứng ngoài cửa, nhìn Lục Kiến Quân bị đẩy vào trong.

Giây phút cánh cửa khép lại, Lục Kiến Quân ngoái đầu nhìn một cái.

Tống Tuyết đứng đó, lưng thẳng tắp.

Giống như một cái cây, hứng chịu bao nhiêu trận mưa, vẫn cứ đứng thẳng như vậy.

Ca phẫu thuật kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ.

Lúc Lục Kiến Quân được đẩy ra, thuốc mê vẫn còn tác dụng, người vẫn mơ màng.

Anh nghe thấy bác sĩ đang nói chuyện.

“Ca mổ rất thành công, vị trí đặt stent rất tốt, sau này nghỉ ngơi cho tốt, đừng kích động, đừng làm việc quá sức.”

Tiếp đó là giọng của Tống Tuyết.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Sau đó, anh được đẩy về phòng bệnh.

Đến khi anh tỉnh hẳn, đã là hơn ba giờ chiều.

Tống Tuyết ngồi bên mép giường, đang cầm con dao nhỏ gọt vỏ táo.

Vỏ táo nối liền thành một dải, rủ sang một bên, không hề đứt.

“Tỉnh rồi à?” Tống Tuyết thấy anh mở mắt, “Cảm thấy thế nào?”

“Cũng tàm tạm.” Giọng Lục Kiến Quân hơi khàn, “Tử Ngang đâu?”

“Tối mới đến.” Tống Tuyết thái quả táo thành từng miếng nhỏ, cho vào bát, “Mẹ anh đi ăn cơm rồi, lát nữa sẽ về.”

Lục Kiến Quân nhìn chằm chằm vào quả táo trên tay cô.

Tống Tuyết gọt táo rất khéo, trước kia anh thích ăn táo cô gọt nhất.

Nhưng dường như đã rất lâu rồi anh chưa được ăn.

Lâu đến mức chẳng còn nhớ lần trước là khi nào.

“Muốn ăn không?” Tống Tuyết hỏi.

Lục Kiến Quân gật đầu.

Tống Tuyết dùng tăm cắm một miếng, đưa đến tận tay anh.

Lục Kiến Quân cầm lấy, bỏ vào miệng.

Vị táo rất ngọt.

“Tống Tuyết,” Lục Kiến Quân vừa nhai vừa nói, “Đợi anh xuất viện, chúng ta…”

“Lục Kiến Quân.” Tống Tuyết đặt dao gọt hoa quả xuống, “Đợi anh xuất viện rồi hẵng nói.”

Cô lại dùng câu nói này để chặn anh lại.

Lồng ngực Lục Kiến Quân tức nghẹn.

“Có phải em định đợi anh xuất viện xong, là sẽ đòi ly hôn với anh không?”

Tay gọt táo của Tống Tuyết khựng lại một chút.

Ngay sau đó lại tiếp tục gọt.

“Sao anh lại có suy nghĩ đó?”

“Vì em cảm thấy không cần thiết phải duy trì nữa.” Lục Kiến Quân nói, “Con trai sắp kết hôn rồi, trách nhiệm của em đã làm tròn, có thể rút lui rồi, có đúng không?”

Tống Tuyết không đáp lời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...