Tống Tuyết của trước kia, biết cười, biết đùa, biết nổi cáu, cũng biết cãi vã với anh.

Tống Tuyết của hiện tại, chỉ còn lại sự bình tĩnh, tĩnh lặng đến mức không gợn một tia sóng.

“Tử Ngang,” Lục Kiến Quân hỏi, “Có phải con… oán trách bố không?”

Lục Tử Ngang không đáp.

Cố Tình kéo kéo tay áo anh.

“Tử Ngang…”

“Bố,” Lục Tử Ngang ngẩng đầu lên, “Có một số chuyện, con muốn nói từ lâu rồi, nhưng chưa có cơ hội.”

Tim Lục Kiến Quân thắt lại.

“Con nói đi.”

“Năm con thi đại học, bố nhớ không?” Lục Tử Ngang nói, “Một tháng trước lúc thi, con áp lực quá, cứ mất ngủ mãi, mẹ đêm nào cũng thức cùng con đến nửa đêm. Sau đó con sốt, nửa đêm mẹ đưa con đến bệnh viện, truyền dịch đến ba giờ sáng. Con gọi điện cho bố, bố bảo đang đi tiếp khách, không dứt ra được.”

Lục Kiến Quân nhớ ra rồi.

Đúng là có chuyện đó.

Hôm đó anh đang đi uống rượu với đối tác.

Con trai gọi điện đến, giọng nói mang theo cả tiếng nức nở.

Nó bảo, bố ơi, con khó chịu.

Nó bảo, bố ơi, bố về được không?

Nó bảo, bố ơi, mẹ một mình không chống đỡ nổi nữa rồi.

Lúc đó anh đã nói gì?

Anh bảo, bố bên này không dứt ra được, con cứ nghe lời mẹ đi.

Sau đó thì cúp máy.

“Sau này con đỗ đại học,” Lục Tử Ngang tiếp tục, “Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ nấu cả một bàn đồ ăn, đợi bố về cùng ăn. Bố về đến nhà lúc mười giờ đêm, người nồng nặc mùi rượu, vừa ngả lưng xuống ghế sofa là ngủ thiếp đi luôn.”

Lục Kiến Quân nhớ lại.

Hôm đó anh vừa ký được một dự án, vui quá nên uống hơi nhiều.

Lúc trở về, con trai và vợ vẫn ngồi bên bàn, đồ ăn đã nguội lạnh ngắt.

Anh vốn định nói một câu xin lỗi, nhưng hơi men bốc lên, liền ngã đầu xuống ngủ.

Hôm sau tỉnh lại, con trai đã đến trường nhập học mất rồi.

“Bốn năm đại học,” Lục Tử Ngang kể tiếp, “Họp phụ huynh, lễ tốt nghiệp, bố chưa từng ló mặt lấy một lần. Mẹ lần nào cũng đi, đi tàu hỏa, chuyển xe khách, một thân một mình. Con hỏi mẹ, bố sao không đến? Mẹ bảo, bố bận.”

Giọng Lục Tử Ngang hơi khàn.

“Bố, con biết bố bận, cũng biết bố vất vả, phải kiếm tiền chống đỡ cái nhà này. Nhưng mẹ không mệt sao? Mẹ phải đi làm, phải lo cho con, còn phải lo toan việc nhà. Ngoài việc đưa tiền ra, bố còn cho cái gì nữa?”

Lục Kiến Quân không trả lời được.

Anh từng cho cái gì?

Từng cho sự bực dọc, cho sự vắng mặt, cho sự thờ ơ.

“Năm kia mẹ làm phẫu thuật,” Lục Tử Ngang nói, “Con đang thực tập ở Thâm Quyến, không về kịp. Con gọi điện cho bố, bảo bố về ở bên mẹ. Bố bảo bố đang ở Tam Á, dự án đang hồi quan trọng, không bỏ đi được. Con bảo, bố, đó là phẫu thuật ung thư vú, là ung thư đấy! Bố bảo, giờ kỹ thuật tốt rồi, không sao đâu.”

Hốc mắt Lục Tử Ngang đỏ hoe.

“Bố, bố có biết con nghe thấy câu đó ở đầu dây bên kia, cảm giác như thế nào không? Con chỉ thấy, bố căn bản chẳng thèm quan tâm đến mẹ, cũng chẳng thèm quan tâm đến con, bố chỉ lo cho bản thân bố thôi.”

“Tử Ngang!” Mẹ Lục nghe không nổi nữa, “Con nói năng với bố thế à?”

“Bà nội, bà đừng xen vào vội.” Lục Tử Ngang hiếm khi cứng rắn, “Những lời này, con kìm nén bao nhiêu năm rồi, hôm nay nhất định phải nói ra.”

Anh nhìn Lục Kiến Quân.

“Bố, mẹ chia phòng ngủ với bố mười tám năm, bố tưởng tại sao? Tại vì bố ngáy to? Tại vì bố ngủ muộn? Không phải. Là vì lòng mẹ đã lạnh rồi, lạnh ngắt rồi, không muốn chen chúc trên cùng một cái giường với bố nữa.”

“Bố lúc nào cũng bảo công việc bận, bận đến mức không lo được cho gia đình, không lo được cho con cái, không lo được cho vợ. Nhưng bố có bao giờ nghĩ, mẹ cũng đi làm, cũng bận, nhưng mẹ chưa bao giờ vứt bỏ cái nhà này.”

“Bố nói bố kiếm tiền là vì cả nhà, nhưng tiền không mua lại được sự bầu bạn, không mua lại được sự quan tâm, càng không đổi lại được tình yêu thương.

Lục Tử Ngang nói xong, thở hắt ra một hơi dài.

Như thể đã trút hết mọi tâm tư đè nén trong lồng ngực ra ngoài.

Phòng bệnh im lặng đến đáng sợ.

Sắc mặt mẹ Lục tái xanh, muốn mở miệng nhưng lại không biết nói gì.

Cố Tình nắm chặt lấy tay Lục Tử Ngang, tiếp thêm can đảm cho anh.

Lục Kiến Quân nằm trên giường bệnh, chỉ thấy lồng ngực cứ từng cơn thắt lại đau nhói.

Không phải đau do bệnh, mà là xót xa.

Hóa ra trong mắt con trai, anh là người cha như thế.

Hóa ra trong mắt vợ, anh là người chồng như thế.

“Tử Ngang,” Lục Kiến Quân khó nhọc lên tiếng, giọng run rẩy, “Xin lỗi con.”

Lục Tử Ngang lắc đầu.

“Bố, bố không cần xin lỗi con. Người bố cần xin lỗi, là mẹ.”

“Bố hiểu.” Lục Kiến Quân nhắm mắt, “Bố đều hiểu cả.”

Chín giờ tối, Lục Tử Ngang đưa Cố Tình về nhà nghỉ.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Lục Kiến Quân và mẹ Lục.

Mẹ Lục ngồi cạnh giường, im lặng hồi lâu.

“Tiểu Quân,” Cuối cùng bà cũng mở lời, “Những lời Tử Ngang nói, con đừng để trong lòng. Trẻ con nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.”

Lục Kiến Quân không đáp lại.

“Những năm qua, con quả thực bận rộn quá mức, nhưng chẳng phải đều vì cái nhà này sao.” Mẹ Lục tiếp lời, “Tống Tuyết nó… chỉ là lắm tâm tư quá. Đàn bà mà, có ai là không chịu uất ức đâu? Nhẫn nhịn một chút là qua thôi.”

“Mẹ,” Lục Kiến Quân mở mắt ra, “Nếu là mẹ, mẹ có nhịn được mười tám năm không?”

Mẹ Lục sững người.

“Mẹ…”

“Mẹ, mẹ cứ nói thật đi.” Lục Kiến Quân nhìn bà, “Nếu là mẹ, hồi đó lúc mẹ phẫu thuật, bố con chạy đi chơi, lúc mẹ mang thai sảy thai bố không có ở đó, lúc mẹ cần bố nhất thì bố luôn vắng nhà, mẹ nhịn được không?”

Mẹ Lục há miệng, không thốt nên lời.

“Mẹ cũng không nhịn được đâu.” Lục Kiến Quân nói thay bà, “Đến mẹ còn không nhịn được, dựa vào đâu mà bắt Tống Tuyết phải nhịn?”

Sắc mặt mẹ Lục thay đổi.

“Tiểu Quân, con nói vậy là ý gì? Con đang trách mẹ à?”

“Con đang tự trách bản thân mình.”

Giọng Lục Kiến Quân nghẹn lại, anh nói từng chữ một.

“Mẹ, hồi con còn trẻ, những lời mẹ nói với con, con đều coi là lẽ đương nhiên. Đàn ông thì phải lăn lộn bên ngoài, phụ nữ ở nhà chăm con quán xuyến việc nhà, đó là thiên kinh địa nghĩa. Ngày nào mẹ cũng rỉ tai con, Tống Tuyết là giáo viên, có nghỉ đông nghỉ hè, có biên chế, có lương, lại còn được ở nhà chăm con, lấy con là nó có phúc. Con nghe nhiều quá, liền cảm thấy nó chịu chút uất ức thì có là gì.”

Anh ngừng lại, lồng ngực cứ nhói từng cơn.

“Nhưng bây giờ nhìn lại, con đó đâu phải lấy vợ, con là tìm một cô bảo mẫu miễn phí, loại làm cả đời không trả lương ấy.”

Mẹ Lục bị câu này làm cho nghẹn họng, không giấu nổi vẻ mất mặt.

“Cái thằng này, sao con có thể nói mẹ con như thế?”

“Con đang nói chính bản thân con.” Lục Kiến Quân nhắm nghiền mắt, “Mẹ, lúc mẹ còn trẻ, mẹ chịu bao nhiêu cực khổ, con biết. Ông ngoại mất sớm, một mình mẹ nuôi nấng cả cậu mợ lớn khôn, trong bụng mẹ đã đinh ninh rằng, con dâu thì cũng phải biết cáng đáng giống như mẹ vậy. Nhưng thời đại khác rồi, con cũng khác rồi. Con không thể tiếp tục lấy tiêu chuẩn của mẹ ra để áp đặt lên Tống Tuyết.”

“Tiêu chuẩn của mẹ thì làm sao?” Giọng mẹ Lục cao vút lên, “Nếu không có mẹ chống đỡ, con có học xong đại học được không? Con có ngày hôm nay không? Nỗi khổ mẹ đã nếm trải, sao con nói nhẹ bẫng thế?”

“Nên con rất biết ơn mẹ.” Lục Kiến Quân nói, “Nhưng con không thể lấy những nỗi khổ mà mẹ từng nếm trải, đem làm tiêu chuẩn để đòi hỏi người khác. Đó không phải là bản lĩnh, đó là ích kỷ.”

Mẹ Lục bị anh chặn họng, môi run rẩy hai cái, nửa ngày mới nặn ra được một câu.

“Con là bệnh đến hồ đồ đầu óc rồi. Sao cái gì cũng vơ vào mình thế? Đang sống yên lành, là do Tống Tuyết nó không biết thân biết phận.”

Lục Kiến Quân không buồn tranh cãi nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...