Qua một hồi lâu, Lục Kiến Quân mới lên tiếng.
“Vậy em bảo anh phải làm thế nào, em mới tin?”
Tống Tuyết trầm ngâm suy nghĩ.
“Cứ tẩm bổ cơ thể cho khỏe cái đã.” Cô nói, “Xuất viện xong, đừng có bổ nhào ngay đến công ty, hãy cứ ở nhà một thời gian. Thực hiện răm rắp lời bác sĩ dặn, không rượu chè, không thức đêm, không ăn uống bừa bãi, tái khám đúng hẹn.”
Cô ngừng lại một lát.
“Còn nữa, đừng có lúc nào cũng ra rả mấy câu ‘anh sẽ sửa’ trước mặt em nữa. Em nghe sợ rồi.”
“Thế thì anh không nói nữa.” Lục Kiến Quân gật đầu đáp ứng, “Anh sẽ hành động.”
Tống Tuyết liếc nhìn anh một cái.
“Anh có hành động hay không, em tự có mắt nhìn.” Cô chốt lại.
Khoảnh khắc đó, Lục Kiến Quân chợt cảm thấy, người phụ nữ trước mặt này, không còn là cô gái tuổi đôi mươi, chỉ vì một bó hoa anh tặng mà vui vẻ rạo rực suốt cả ngày nữa.
Cô là một người phụ nữ trung niên đã bị hôn nhân mài giũa ròng rã suốt hai mươi năm trời.
Cô có những phán đoán của riêng mình, có lớp phòng bị của riêng mình.
Cô sẽ không dễ dàng tin vào bất kỳ lời hứa hẹn nào nữa.
Nhưng chỉ cần cô vẫn bằng lòng quan sát, bằng lòng cho anh thêm thời gian, thì mọi chuyện vẫn còn có thể vãn hồi.
Đó là tia hy vọng sống sót duy nhất mà anh có thể bám víu lấy trong cuộc hôn nhân này.
Hai ngày trước khi xuất viện, bác sĩ gọi toàn bộ người nhà vào văn phòng.
“Bệnh nhân phục hồi khá tốt.” Bác sĩ đánh giá, “Vị trí đặt stent lý tưởng, các chỉ số cũng đã ổn định.”
Nói đoạn, bác sĩ liếc nhìn Lục Kiến Quân một cái.
“Thế nhưng, đây mới chỉ là bước khởi đầu.”
“Giai đoạn tới chúng tôi phải phối hợp như thế nào ạ?” Tống Tuyết hỏi.
“Tái khám định kỳ, uống thuốc đúng giờ, đó là những cái cơ bản.” Bác sĩ dặn dò, “Quan trọng nhất là điều chỉnh lối sống và trạng thái tâm lý. Không thể nào duy trì cường độ làm việc vắt kiệt sức như trước đây nữa, cũng phải tuyệt đối tránh việc kìm nén cảm xúc trong thời gian dài.”
Ông ấy nhìn về phía Tống Tuyết.
“Người nhà phải chú ý giao tiếp, động viên, hỗ trợ bệnh nhân nhiều hơn. Nhưng có một điểm cũng tối quan trọng không kém, là tự bản thân gia đình cũng phải chú ý đến cảm xúc của mình, có chuyện gì thì chia sẻ, đừng có cái gì cũng chôn chặt trong lòng.”
Tống Tuyết gật đầu.
“Tôi hiểu rồi.”
Lúc bước ra khỏi văn phòng, hành lang bệnh viện tấp nập người qua lại.
Có người hì hục đẩy xe lăn, có người xách cặp lồng giữ nhiệt, có người sắc mặt trắng bệch đang tựa vào tường thở dốc.
Không khí ngập ngụa mùi thuốc khử trùng hòa quyện với mùi thức ăn bệnh viện.
Lục Kiến Quân ngồi trên băng ghế dài ngoài hành lang, đợi Tống Tuyết quay ra.
Anh đăm đăm nhìn những bệnh nhân đó, bỗng có cảm giác mình như bị ném vào một thế giới dưới lăng kính hiển vi.
Tất cả những đau khổ và yếu đuối đều bị phóng đại lên gấp vạn lần.
Anh nhớ lại mấy năm trước, trong công ty có một cậu đồng nghiệp bị ung thư dạ dày.
Cậu ta bình thường tăng ca bạt mạng nhất, đi nhậu tiếp khách nhiều nhất, mọi người đều chắc mẩm cậu ta khỏe như voi, cày cuốc tốt.
Thế mà cuối cùng lại gục ngã không báo trước.
Anh từng vào viện thăm cậu ta một lần, cậu ta gầy xọp đi, biến dạng cả người.
Lúc đó anh nhìn cũng thấy hãi, nhưng chẳng mấy chốc lại bị guồng quay của dự án tiếp theo cuốn phăng đi.
Chaporia
Bình Luận (0)