Ngay trong ngày hôm đó, thiếu phu nhân đã chuyển ta ra khỏi viện Ngô Đồng.
Không cho ta tiếp tục tới trước mặt thiếu gia hầu hạ nữa.
Sáng hôm sau trời còn chưa sáng hẳn, ta đã tới chính phòng chờ hầu hạ.
Đứng gần một canh giờ, chân cũng tê cứng cả rồi, bên trong mới có động tĩnh.
Kim Thúy đứng trên bậc thềm trợn mắt nhìn ta.
“Đứng chôn chân ở đây làm thần giữ cửa à?”
“Còn không mau cút vào!”
Ta cúi đầu bước vào.
Thiếu phu nhân vừa mới thức dậy.
Không còn ánh nến mập mờ cùng lớp son phấn đậm như đêm qua nữa.
Gương mặt ấy nhợt nhạt khô khan, hai bên cánh mũi còn lấm tấm đầy tàn nhang.
Nàng ta đột ngột kéo ta tới trước mặt, bóp c.h.ặ.t cằm ta.
Trong gương phản chiếu hai gương mặt kề sát nhau.
Một người âm trầm nhạt nhẽo.
Một người mắt hạnh chứa cả hồ nước xuân.
“Biết vì sao ta gọi cái thứ tiện cốt như ngươi tới đây không?”
“Bởi vì ngươi quá chướng mắt!”
“Cái gương mặt này, ta nhìn thêm một lần là buồn nôn thêm một lần!”
Nàng ta mạnh tay hất ta ra.
Ta loạng choạng lùi về sau hai bước, lập tức quỳ xuống, thái độ mềm mỏng cung kính tới cực điểm.
“Nô tỳ ngu dốt, làm bẩn mắt thiếu phu nhân rồi.”
“Xin thiếu phu nhân chỉ dạy, nô tỳ phải làm thế nào mới khiến người vừa lòng?”
Nàng ta rất hài lòng với dáng vẻ thuận phục của ta, chậm rãi đi vòng quanh ta.
“Ngươi biết ở Hầu phủ ta dạy dỗ những kẻ không nghe lời thế nào không?”
“Có một mụ ma ma lắm mồm, dám sau lưng bàn tán chủ t.ử.”
“Ta cho người nung đỏ kìm sắt, đốt cháy mất nửa cái lưỡi của bà ta.”
“Còn có một nha hoàn tay chân không sạch sẽ, lén ăn một đĩa điểm tâm.”
“Ta cho người đè ả xuống, c.h.ặ.t từng ngón tay một.”
“À đúng rồi, còn có một kẻ nữa…”
Nàng ta bỗng ghé sát bên tai ta.
“Giống hệt ngươi, ỷ vào chút nhan sắc, muốn trèo lên giường của phụ thân ta.”
“Ngươi đoán xem sau đó nàng ta thế nào?”
“Ta tìm mấy tên ăn mày bẩn thỉu hôi hám nhất thành Tây, ném nàng ta vào phòng củi…”
“Chậc chậc, tiếng kêu đó kéo dài suốt ba ngày ba đêm vẫn chưa dứt.”
“Đường Y, ngươi muốn thử kiểu nào?”
Toàn thân ta run lên bần bật, dập đầu liên tục.
“Nô tỳ chỉ muốn an phận làm việc, tận tâm hầu hạ thiếu phu nhân, tuyệt đối không dám có nửa phần vọng tưởng.”
“Xin thiếu phu nhân từ bi tha cho nô tỳ một mạng, nô tỳ nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp người.”
Thiếu phu nhân cúi người vỗ nhẹ lên mặt ta, vô cùng hài lòng với sự thức thời ấy.
“Ngươi là tâm can bảo bối của thiếu gia cơ mà.”
“Bổn thiếu phu nhân sao nỡ để ngươi c.h.ế.t chứ?”
“Đương nhiên phải giữ ngươi lại, từ từ dạy dỗ thật tốt.”
“Dạy dỗ tới lúc lưng cũng còng rồi, tay cũng thô ráp.”
“Đứng trước mặt phu quân, hắn nhìn cũng lười nhìn ngươi một cái.”
“Đến lúc đó lại ban thưởng ngươi cho đám nam nhân lêu lổng ngoài phố, chẳng phải là chuyện vui hay sao?”
Nàng ta đứng thẳng dậy, thưởng thức vẻ sợ hãi trên mặt ta.
“Kim Thúy.”
Kim Thúy lập tức bước tới.
“Có nô tỳ.”
“Đi đi, sắp xếp việc cho Đường Y cô nương của chúng ta.”
“Việc bẩn nhất, việc cực nhất đều ném cho nàng ta.”
“Ta muốn xem cái mặt hồ ly đó chống nổi bao lâu.”
Hai mắt Kim Thúy lập tức sáng lên.
“Vâng!”
“Nô tỳ đảm bảo khiến nàng ta bận tới mức ngay cả thời gian khóc cũng không có.”
Ngày đầu tiên, ta bị Kim Thúy dẫn tới phòng giặt y phục.
Trong sân chất đầy ba chậu quần áo lớn, đủ cả xuân hạ thu đông, ít nhất cũng phải mấy chục bộ.
Ta ngồi xổm bên giếng, từng món từng món mà giặt.
Không có bồ kết, vết dầu mỡ không sạch nổi, chỉ có thể dùng sức mà chà.
Mới giặt nửa canh giờ, tay đã tróc hết da.
Máu rỉ ra hòa vào y phục, giặt thế nào cũng không sạch.
Kim Thúy bê ghế ngồi dưới hành lang c.ắ.n hạt dưa.
“Tay làm bằng đậu phụ à?”
“Có chút việc mà cũng chảy m.á.u?”
“Đúng là tiện nhân thích làm bộ làm tịch.”
Đêm đó trở về phòng củi, hai bàn tay ta đã m.á.u thịt be bét.
Bên gối không biết từ lúc nào có thêm một lọ sứ nhỏ.
Mở nắp ra, bên trong là loại ngọc dung cao thượng hạng.
Đến ngày thứ tư, ta lại bị điều tới nhà bếp nhóm lửa.
Trong bếp khói đặc cuồn cuộn, hun đến mức nước mắt chảy không ngừng.
Lửa nóng hun mặt ta nổi lên một tầng mẩn đỏ, tóc cũng cháy mất một mảng.
Kim Thúy đi ngang qua còn bịt mũi cười nhạo.
“Chậc chậc, nhìn bộ dạng này chẳng khác gì ma quỷ.”
Tối hôm ấy, trên bàn lại xuất hiện thêm một lọ dầu dưỡng tóc.
…
Ngày thứ mười, ta quỳ lau sàn đến mức đầu gối bầm tím.
Tối đến, trong chăn xuất hiện thêm một cái lò sưởi nhỏ.
Ngày thứ mười bảy, ta cọ bô cả một ngày trời, đến cả người cũng nhiễm mùi chua thối.
Đêm đó, trên bàn lại có thêm một hũ xà phòng hoa quế.
Đến ngày thứ ba mươi, ngọc dung cao đã dùng hết.
Trong ruột gối có nhét một tờ giấy mỏng.
Tin tức hôm nay nhiều hơn trước một chút.
Buổi chiều, thiếu gia ở trong phòng kéo tay nha hoàn hồi môn tên Hồng Châu của thiếu phu nhân, sờ nắn cổ tay nàng ta hồi lâu.
Thiếu phu nhân nghe thấy động tĩnh liền xông tới, trực tiếp tát thiếu gia một cái.
Còn mắng hắn là giống ngựa đực động d.ụ.c, không quản nổi nửa thân dưới của mình.
Thiếu gia tức tới mức muốn đ.á.n.h trả.
Thiếu phu nhân lại ngẩng cổ tiến sát tới.
“Đánh đi, đ.á.n.h vào đây này!”
“Hôm nay ngươi dám đ.á.n.h, ngày mai phụ thân ta biết được, cả nhà họ Tống các ngươi đều xong đời!”
Thiếu gia tức đến phát run, nhưng cuối cùng vẫn không dám xuống tay.
Dù sao mũ quan trên đầu phụ t.ử nhà họ Tống đều phải dựa vào vị Hầu gia kia chống đỡ.
Ta đưa tờ giấy lại gần ngọn đèn, nhìn nó cháy thành tro bụi.
Thiếu phu nhân vốn đã không xinh đẹp.
Tính tình lại còn ngang ngược.
Một tháng nay, từ lúc ban đầu hai người còn miễn cưỡng giữ thể diện.
Cho tới bây giờ, nói chưa nổi ba câu là đã cãi nhau.
Ta nghĩ, thời cơ chắc cũng tới rồi.
Ngày thứ ba mươi mốt.
Buổi chiều, mặt trời đã ngả về tây.
Ta xách một thùng nước từ bên giếng, lảo đảo đi tới hành lang ở viện phía Tây.
Hôm nay phải lau sạch toàn bộ khe gạch ở dãy hành lang phía Đông.
Mồ hôi men theo tóc mai chảy xuống.
Y phục trên người ướt mất một mảng.
Ta vừa định đứng dậy nghỉ một chút, cùi chỏ lại vô tình va vào thành thùng nước.
Ào một tiếng.
Cả thùng nước đổ hết lên người ta.
Lớp vải ướt sũng dán c.h.ặ.t lên thân thể, làm lộ rõ vòng eo mềm mại.
Ta khẽ kêu lên một tiếng, luống cuống cúi xuống dựng lại thùng nước.
Chaporia
Bình Luận (0)