Lúc ngẩng đầu lên, vừa khéo đụng phải ánh mắt của Tống Thanh Nhai cách đó không xa.
Trong tay hắn còn cầm đĩa thức ăn cho cá, giữa chân mày vẫn mang theo vẻ mệt mỏi sau cơn say.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy ta, ánh mắt hắn lập tức biến thành kinh diễm.
Ta vội vàng cúi đầu, đưa tay nhặt chiếc thùng bị lật.
“Nô tỳ thỉnh an thiếu gia…”
“Nô tỳ đi ngay đây…”
Ta chống tay xuống đất muốn đứng dậy, đầu gối lại mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống lần nữa.
Thiếu gia bước nhanh tới, cúi người đỡ lấy cánh tay ta.
“Là nàng ta phạt ngươi làm những việc này?”
Ta c.ắ.n môi, cố gắng nhịn không để nước mắt rơi xuống.
“Nô tỳ không sao, thiếu gia.”
“Nô tỳ không đau.”
“Thiếu phu nhân muốn nô tỳ học quy củ, đó là điều nô tỳ nên chịu.”
“Nô tỳ da dày thịt thô, quỳ vài ngày là ổn thôi.”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, yết hầu khẽ động.
“Đường Y.”
“Ngươi có hận ta không?”
Ta lắc đầu, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.
“Nô tỳ không hận.”
“Thiếu gia có nỗi khổ của thiếu gia, nô tỳ hiểu mà.”
Mắt ta đỏ hoe, lại miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Thiếu gia mau đi đi, cá chắc đói rồi.”
“Nô tỳ không sao đâu.”
“Đợi nô tỳ khỏe lại, còn phải gắp táo cho thiếu gia nữa.”
Khoảnh khắc câu ấy vừa thốt ra, ánh mắt hắn lập tức thay đổi.
Ta nghĩ, hắn chắc hẳn đã nhớ tới những đêm triền miên trước kia.
Ngay giây tiếp theo, chiếc đĩa thức ăn cho cá trong tay hắn bị ném mạnh xuống đất.
Tống Thanh Nhai cúi người, bế bổng ta lên.
“Tiểu yêu tinh, giờ còn biết chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t rồi?”
Ta co người trong lòng hắn, giọng mang theo tiếng nức nở.
“Nô tỳ không có…”
“Nô tỳ chỉ là… nhớ người thôi.”
Cánh tay hắn lập tức siết c.h.ặ.t.
Đúng lúc hắn chuẩn bị bước đi, phía sau bỗng vang lên một tiếng quát lạnh.
“Đứng lại cho ta!”
Thiếu phu nhân hùng hổ đi tới, phía sau còn có Kim Thúy đi theo.
“Phu quân định đưa nha hoàn của ta đi đâu?”
Giọng thiếu gia lạnh nhạt.
“Nàng ta quỳ hỏng chân rồi, ta đưa nàng ta về nghỉ.”
Thiếu phu nhân cười lạnh.
“Trong viện của ta không thể nghỉ sao?”
“Nhất định phải để phu quân đích thân ôm đi?”
Thiếu gia nhìn gương mặt nhạt nhẽo trước mắt.
Lại cúi đầu ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người ta.
Hắn gần như đã nhịn không nổi nữa.
“Tránh ra!”
Kim Thúy lập tức bước lên thêm dầu vào lửa.
“Thiếu phu nhân người thấy chưa, nô tỳ cố tình đày nàng ta tới viện hẻo lánh nhất, vậy mà nàng ta vẫn có thể quyến rũ được thiếu gia.”
“Ôi trời ơi cô gia tốt của nô tỳ, người đừng trách nô tỳ nói khó nghe.”
“Thiếu phu nhân nhà chúng ta ở Hầu phủ trước giờ luôn là chủ t.ử nói một không ai dám nói hai.”
“Người mau thả con hồ ly tinh này xuống đi, kẻo lại làm tổn hại hòa khí phu thê.”
Nghe tới đó, thiếu phu nhân càng ưỡn thẳng lưng hơn.
“Tống Thanh Nhai, ngươi đừng quên ta là nữ nhi của ai.”
“Hôm nay ngươi dám ôm nàng ta bước ra khỏi viện này…”
“Ngày mai ta sẽ để phụ thân biết, ở Tống gia ta đã chịu những uất ức gì!”
Sắc mặt Tống Thanh Nhai hơi đổi.
Bước chân cũng chần chừ lại.
Ta nép trong lòng hắn, nhẹ nhàng kéo tay áo hắn.
“Thiếu gia, thả nô tỳ xuống đi.”
“Thiếu phu nhân nói đúng.”
“Đắc tội Diệp Hầu gia, chúng ta không gánh nổi đâu.”
“Nô tỳ không sao, quỳ thêm vài ngày nữa cũng quen thôi.”
Thiếu gia cúi đầu nhìn ta.
Sự đau lòng trong mắt hắn gần như sắp tràn ra ngoài.
Hắn ngẩng cằm, lạnh lùng nhìn thiếu phu nhân.
“Lúc bổn thiếu gia sa cơ thất thế, ngươi chạy còn nhanh hơn ai hết.”
“Bây giờ ta đứng dậy được rồi, ngươi lại muốn quản?”
Ánh mắt hắn đảo từ trên xuống dưới người thiếu phu nhân, bật cười khinh miệt.
“Ngươi tự soi lại mình xem.”
“Từ trên xuống dưới có chỗ nào khiến người khác vừa mắt nổi không?”
“Ban đêm bổn thiếu gia phải tắt đèn mới xuống miệng nổi.”
Thiếu phu nhân tức đến run cả người, chỉ tay vào hắn giậm chân.
“Được!”
“Các người cứ đợi đấy!”
…
Thiếu gia ôm ta sải bước rời đi.
Trời còn chưa tối hẳn, màn giường đã buông xuống hết lần này tới lần khác.
Lúc hắn đè lên người ta, ta cẩn thận che bụng mình, không để hắn ép xuống quá mạnh.
Đây chính là bảo bối của ta.
Vở kịch lớn phía sau, tất cả đều phải trông cậy vào nó.
Đêm đã khuya, trong phòng dần yên tĩnh lại.
Ta nhìn màn đêm dày đặc ngoài cửa sổ, nhỏ giọng dò hỏi:
“Thiếu gia, người nên quay về rồi.”
“Lỡ thiếu phu nhân chờ sốt ruột thì không hay.”
Hắn kéo ta vào lòng, giọng nói đầy mệt mỏi.
“Đường Y, ngươi có biết những ngày này gia sống thế nào không?”
“Mỗi lần bước vào phòng của nàng ta, gia đều phải nhắm mắt, tưởng tượng nàng ta là ngươi…”
“Có như vậy mới làm nổi chuyện đó.”
Ta áp mặt lên n.g.ự.c hắn, cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm.
Một nam nhân nếu ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào chính thê của mình…
Vậy trong mắt hắn, chính thê chẳng qua chỉ là một pho tượng Bồ Tát được cung phụng mà thôi.
Nhưng cố tình, Diệp Thục Dung lại còn là một pho tượng Bồ Tát dữ tợn.
Chuyện đã tới nước này rồi, chỉ làm một di nương thì có ý nghĩa gì nữa?
Đã muốn cược, vậy phải cược hẳn một danh phận kế thất.
Sáng hôm sau, ta đang hầu hạ thiếu gia thay y phục thì Triệu ma ma tới.
“Thiếu gia, Đường Y cô nương, phu nhân cho gọi.”
Tối qua thiếu gia ôm ta nghênh ngang rời đi, cả phủ đã sớm đồn ầm lên.
Tính tình của Diệp Thục Dung như vậy, bị mất mặt trước bao người, nếu không làm loạn mới là chuyện lạ.
Đến chính viện, phu nhân vẫn ngồi trên tháp vê chuỗi Phật châu.
Thiếu phu nhân ngồi bên cạnh, cầm khăn chấm khóe mắt.
“Mẫu thân nhất định phải làm chủ cho con dâu.”
Phu nhân thở dài.
“Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Kim Thúy lập tức quỳ lên trước, cái miệng nhanh hơn bất kỳ ai.
“Bẩm phu nhân, hôm qua Đường Y phạm lỗi, bị thiếu phu nhân phạt lau sàn.”
“Ai ngờ nàng ta không biết an phận, vừa thấy thiếu gia đi ngang qua đã lập tức nhào tới.”
“Cái dáng hồ ly tinh ấy, đến nô tỳ nhìn còn thấy chướng mắt.”
Thiếu gia ho khẽ một tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)