“Mẫu thân, chuyện không phải như vậy…”
“Con im miệng.”
Phu nhân không cho hắn nói tiếp.
Thiếu phu nhân lập tức tiếp lời, ngoài mềm trong cứng.
“Mẫu thân, hôm qua con tức tới mức cả đêm không ngủ nổi, vốn định thu dọn đồ đạc quay về nhà mẹ đẻ.”
“Nhưng mấy nha hoàn bên cạnh mềm lòng, khuyên nhủ suốt cả đêm, con mới miễn cưỡng ở lại.”
“Mẫu thân người nói xem, chuyện này nếu không xử lý nghiêm, sau này con còn uy nghiêm gì nữa?”
“Mặt mũi của phụ thân con biết đặt ở đâu?”
Vừa nhắc tới Hầu phủ phía sau nàng ta, sắc mặt phu nhân lập tức trầm xuống.
Bà hiểu rõ, hôm nay không xử lý ta là không được.
Phu nhân nhìn ta, bàn tay vê Phật châu cũng dừng lại.
“Ta vốn tưởng ngươi là đứa thành thật nên mới để ngươi hầu hạ trong phòng thiếu gia.”
“Không ngờ lại là một con hồ ly tinh.”
“Từ hôm nay trở đi, không cho phép ngươi bước qua cửa nhị môn nữa.”
“Giáng xuống nhà xí cọ bô đi.”
“Như vậy sao được!”
“Chỉ bắt ả tiện tỳ này đi cọ bô thì quá nhẹ cho ả rồi!”
Thiếu phu nhân rõ ràng vẫn chưa hài lòng.
Kim Thúy lập tức phụ họa.
“Đúng vậy đúng vậy!”
“Thiếu phu nhân nhà chúng ta ở nhà là thiên kim kim tôn ngọc quý, nào từng chịu loại uất ức này?”
“Chỉ đi cọ bô thôi thì khác gì gãi ngứa.”
Thiếu phu nhân hừ lạnh một tiếng.
“Kim Thúy nói đúng.”
“Theo con thấy, loại không biết sống c.h.ế.t như ả giữ lại cũng chỉ là tai họa.”
“Chi bằng bán thẳng tới kỹ viện hạ đẳng nhất.”
“Để ả biết quyến rũ chủ t.ử sẽ có kết cục thế nào.”
Kim Thúy vỗ tay hưởng ứng.
“Đúng đúng đúng!”
“Phải cho ả nếm chút đau khổ!”
“Nếu không sau này nha hoàn nào cũng dám nhào lên người thiếu gia, cái phủ này chẳng phải sẽ loạn hết sao?”
Hai chủ tớ kẻ tung người hứng, hận không thể lột da rút gân ta ngay tại chỗ.
Thiếu gia ngồi một bên, sắc mặt âm trầm.
Nhưng từ đầu tới cuối không nói thay ta lấy một câu.
Ta liếc hắn một cái, lòng hoàn toàn lạnh ngắt.
Rõ ràng tối qua hắn còn ôm ta nói hết lời yêu thương.
Vậy mà mới qua vài canh giờ.
Vừa gặp chuyện, hắn lại lập tức co đầu rụt cổ.
Trên giường là rồng.
Xuống giường thành sâu.
Ra ngoài thì như sói, về ổ lại như ch.ó.
Hễ thật sự cần hắn đứng ra gánh chuyện, hắn sẽ là kẻ rụt nhanh hơn bất kỳ ai.
Ta biết, nam nhân trước mắt này đã không thể dựa vào nữa rồi.
Vinh hoa phú quý mà ta muốn…
Chỉ có thể tự mình đưa tay ra giành lấy.
Ta quỳ trên đất, dập đầu với phu nhân một cái.
“Phu nhân, là nô tỳ không biết liêm sỉ, tự mình quyến rũ thiếu gia.”
“Không liên quan gì tới thiếu gia cả.”
Tống Thanh Nhai ngẩn người.
Rõ ràng hắn không ngờ rằng, ngay lúc liên quan tới sống c.h.ế.t thế này…
Điều đầu tiên ta nghĩ tới, vẫn là bảo vệ thanh danh cho hắn.
Ta xoay người, lại dập đầu với hắn một cái.
“Nô tỳ vẫn nhớ, lúc trước thiếu gia từng dạy nô tỳ viết chữ, nắm tay nô tỳ viết từng nét từng nét một.”
“Lúc nô tỳ phát sốt, cũng là thiếu gia nửa đêm cho gọi đại phu.”
“Trong phủ nhiều nha hoàn như vậy, có ai từng được thiếu gia đối đãi như thế đâu?”
“Mạng của nô tỳ là của thiếu gia.”
“Hôm nay liên lụy tới thanh danh của người, chủ t.ử muốn xử trí nô tỳ thế nào, nô tỳ tuyệt không oán hận.”
Giọng ta mang theo tiếng nấc, càng nói lòng càng lạnh.
Quỳ ở nơi này, mạng sống bị treo trên miệng người khác.
Nói không sợ là giả.
Nhưng càng sợ, ngọn lửa trong lòng ta lại càng cháy dữ dội hơn.
Vì sao mạng của ta phải nằm trong tay kẻ khác?
Diệp Thục Dung có thể làm thiếu phu nhân, chẳng qua chỉ vì nàng ta đầu t.h.a.i tốt hơn ta mà thôi.
Ta đâu thua nàng ta chỗ nào?
Con đường này đã đi tới hôm nay rồi.
Lùi một bước là c.h.ế.t.
Tiến một bước còn có đường sống.
Ta không muốn c.h.ế.t.
Ta muốn sống.
Phải sống cho ra dáng một con người!
Ta quay đầu nhìn Diệp Thục Dung đang ngồi kia, vẻ mặt đầy kiêu căng ngang ngược.
“Nô tỳ có một câu đã nghẹn trong lòng rất lâu.”
“Hôm nay cả gan, muốn hỏi thiếu phu nhân một chuyện.”
“Khoảng thời gian thiếu gia bệnh nặng ấy… người ở đâu?”
“Thiếu gia nằm liệt trên giường, không đứng dậy nổi, không cử động được, ngay cả uống một ngụm nước cũng phải có người đút.”
“Suốt một năm đó, nô tỳ ngày đêm túc trực bên cạnh, lau người đút t.h.u.ố.c cho thiếu gia. Mệt tới mức đứng cũng có thể ngủ gật.”
“Nhưng nô tỳ không dám nghỉ.”
“Bởi vì nô tỳ đau lòng cho thiếu gia, hận không thể thay người chịu khổ.”
Nước mắt ta lại rơi xuống.
“Còn thiếu phu nhân lúc đó… người ở đâu?”
Kim Thúy lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào ta mà mắng.
“Ả tiện nhân hạ lưu này!”
“Ngươi còn dám vu oan cho thiếu phu nhân chúng ta?”
“Ngươi là thứ gì chứ?”
“Cũng nhờ thiếu phu nhân rộng lượng không chấp nhặt với ngươi, vậy mà ngươi còn được voi đòi tiên!”
Ta không để ý tới nàng ta, tiếp tục nói:
“Hơn một năm nay, ngày nào người cũng sai người ra ngoài mua vải vóc mới, trang sức mới, tiêu bạc như nước.”
“Ngay cả bên phu nhân người cũng chẳng tận tâm hầu hạ.”
“Người từng nói, đường đường là tiểu thư Hầu phủ, gả cho một phế nhân…Dựa vào đâu còn phải sống cảnh thủ tiết vì hắn?”
Mặt Diệp Thục Dung lập tức đỏ bừng.
“Con tiện tỳ này, ngươi bớt ăn nói hàm hồ đi!”
“Nô tỳ có phải ăn nói hàm hồ hay không, trong lòng phu nhân tự hiểu rõ.”
“Lúc thiếu gia chịu khổ, người tránh thật xa.”
“Đợi tới khi nghe tin thiếu gia đứng dậy được, người mới lập tức quay về.”
“Ngày nào cũng quấn quýt lấy thiếu gia, còn lấy thế lực Hầu phủ ra uy h.i.ế.p, hận không thể trói thiếu gia trong phòng mình.”
“Người ghen ghét vì nô tỳ được thiếu gia sủng ái, tìm đủ mọi cách hành hạ nô tỳ, những điều ấy nô tỳ đều không oán.”
“Nhưng thiếu gia là nam nhân đội trời đạp đất…”
“Không phải món đồ để người tùy ý nhào nặn trong tay.”
“Xin thiếu phu nhân thương xót thiếu gia.”
“Cho dù hôm nay ban c.h.ế.t cho nô tỳ, nô tỳ cũng tuyệt không oán hận!”
Ta ngẩng đầu nhìn thiếu gia.
Hắn ngồi đó, vành mắt đã đỏ lên, nhưng vẫn không hề động đậy.
Ta biết, đã tới lúc phải thêm mồi lửa cuối cùng rồi.
Ta xoay người, dập đầu với phu nhân.
“Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của nô tỳ.”
“Là nô tỳ không biết giữ bổn phận, phá hỏng tình cảm của thiếu gia và thiếu phu nhân.”
“Người muốn g.i.ế.c muốn phạt thế nào, nô tỳ đều không oán trách.”
“Chỉ xin người đừng trách thiếu gia.”
Quỳ lâu như vậy, lại nói nhiều như vậy.
Ta cũng không biết đứa nhỏ trong bụng có chịu nổi không.
Nhưng ta không dám dừng lại.
Một khi dừng lại…
Chính là vạn kiếp bất phục.
Ta đang chờ phu nhân lên tiếng, Kim Thúy lại nhảy ra.
“Phu nhân, người đừng quên thiếu phu nhân nhà chúng ta là đích nữ Hầu phủ!”
“Được nuông chiều như ngọc quý vàng ròng từ bé tới lớn, nào từng chịu uất ức như vậy?”
“Loại hồ ly tinh leo giường này, nặng nhẹ thế nào, trong lòng người phải hiểu rõ chứ!”
Diệp Thục Dung được Kim Thúy cổ vũ, lưng càng thẳng hơn.
Kim Thúy càng nói càng hăng.
“Còn nữa, thiếu phu nhân trong lòng buồn bực, thích mua chút y phục trang sức để giải khuây thì có gì sai?”
“Ngược lại là ả tiện tỳ này, ăn của Tống gia uống của Tống gia, ả lấy đâu ra mặt mũi mà đi nói người khác?”
Diệp Thục Dung bị kích động tới mức cả người căng cứng.
Nàng ta cúi người, túm mạnh cổ áo ta.
“Tiện tỳ!”
“Ngươi thật sự nghĩ mình là thứ gì?”
“Loại dâm phụ ngay cả kỹ viện cũng không thèm nhận, cũng dám lên mặt dạy dỗ bổn thiếu phu nhân?”
Nàng ta giơ tay tát xuống.
Tai ta lập tức ong lên.
Đánh một cái vẫn chưa hả giận, nàng ta trở tay tát thêm một cái nữa.
Ta nghiêng đầu né tránh, thuận thế ngã ngửa ra sau.
Chaporia
Bình Luận (0)