20px

Chân vừa vấp một cái, cả người đã ngã vào lòng Tống Thanh Nhai.

“A…”

“Nô tỳ… đau bụng quá…”

Diệp Thục Dung đã đỏ cả mắt, còn muốn lao tới xé đ.á.n.h.

Thiếu gia giơ tay chắn trước mặt ta, bị nàng ta cào một vệt dài trên mu bàn tay.

“Tống Thanh Nhai! Ngươi còn muốn che chở cho ả?”

Diệp Thục Dung thét lên ch.ói tai.

Ta không cho hắn cơ hội mở miệng, ôm bụng run rẩy.

“Thiếu gia… nô tỳ đau quá…”

“Nô tỳ có phải sắp c.h.ế.t rồi không…”

Tống Thanh Nhai cúi đầu nhìn ta, cuối cùng cũng thật sự hoảng hốt.

“Đường Y!”

“Ngươi đừng dọa gia!”

“Có gia ở đây, ngươi sẽ không c.h.ế.t đâu!”

Hắn bế ngang ta lên, quay sang đám nha hoàn gào lớn.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”

“Mau đi gọi đại phu!”

Lúc đặt ta lên giường, tay hắn run dữ dội.

Đại phu gần như lăn bò chạy vào, bị Tống Thanh Nhai túm cổ áo kéo mạnh tới trước giường.

“Mau chữa cho nàng!”

“Nếu nàng xảy ra chuyện, gia lột da ngươi!”

Đại phu sợ tới mức mặt trắng bệch, run rẩy đặt tay lên cổ tay ta.

Một lát sau, sắc mặt ông ta bỗng vui hẳn lên, quay người chắp tay.

“Chúc mừng phu nhân, chúc mừng thiếu gia.”

“Vị cô nương này có hỉ rồi.”

Bàn tay vê Phật châu của phu nhân khựng lại.

“Ngươi nói cái gì?”

“Thật sự có t.h.a.i rồi?”

Đại phu gật đầu.

“Mạch tượng rất rõ ràng, tuyệt đối không sai.”

“Chỉ là vừa rồi động t.h.a.i khí, phải tĩnh dưỡng thật tốt, không thể tiếp tục bị kinh sợ nữa.”

Phu nhân liên tục niệm mấy tiếng A Di Đà Phật, cả khuôn mặt đầy nếp nhăn đều cười tới giãn ra.

“Tổ tông phù hộ!”

“Tống gia chúng ta cuối cùng cũng có cháu rồi!”

Tống Thanh Nhai lúc này mới hoàn hồn, kích động siết c.h.ặ.t t.a.y ta.

“Đường Y, nàng nghe thấy chưa!”

“Nàng m.a.n.g t.h.a.i con của chúng ta rồi!”

“Ta sắp được làm cha rồi!”

Nước mắt ta lại trào ra.

“Nô tỳ chỉ là một nha hoàn thấp hèn…”

“Nào xứng sinh con cho thiếu gia.”

“Đứa nhỏ này… tới không đúng lúc…”

“Hồ đồ!”

Hắn cắt ngang lời ta, tay càng nắm c.h.ặ.t hơn.

“Đây là con của gia! Quý giá lắm đấy.”

Tống Thanh Nhai đột nhiên ngẩng đầu.

“Mẫu thân, Đường Y đã mang thai.”

“Nàng ấy không thể tiếp tục làm nha hoàn không danh không phận nữa rồi.”

“Ta muốn nâng nàng ấy làm di nương.”

“Ngay bây giờ.”

Phu nhân khẽ gật đầu.

“Đứa nhỏ này là huyết mạch của Tống gia, không ai được phép khinh thường.”

“Sau này con cứ yên tâm làm di nương, sinh cho Tống gia một đứa bé bụ bẫm mới là chuyện đứng đắn.”

Tống Thanh Nhai quay sang nhìn ta.

“Đường Y, nàng nghe thấy chưa?”

“Sau này nàng chính là di nương rồi.”

“Gia sẽ không để nàng rời đi nữa.”

Ta định chống người dậy tạ ơn, lại bị hắn ấn trở xuống.

Ba người bên giường hòa thuận vui vẻ, bầu không khí vô cùng êm ấm.

Đúng lúc ấy, cửa phòng bị đẩy mạnh ra.

“Hay lắm! Hay lắm! Hay lắm!”

“Các người cả nhà hòa thuận vui vẻ, coi ta như đã c.h.ế.t rồi phải không?”

Diệp Thục Dung đầy mặt tức giận, trừng mắt nhìn Tống Thanh Nhai.

Lần này, Tống Thanh Nhai cuối cùng cũng đứng chắn trước mặt ta.

“Nàng còn chưa làm loạn đủ sao?”

“Làm chính thê mà không hiền đức, không biết quản lý hậu viện, suốt ngày điên điên khùng khùng như mụ đàn bà chanh chua!”

Diệp Thục Dung trợn trừng mắt.

“Ngươi… ngươi dám mắng ta là mụ đàn bà chanh chua?”

Ngay cả kiên nhẫn của phu nhân lúc này cũng đã cạn sạch.

“Thục Dung, con là chủ mẫu của Tống gia, phải có khí độ của chủ mẫu.”

“Đường Y m.a.n.g t.h.a.

i cốt nhục của Tống gia, con không chăm sóc thì thôi, còn ở đây làm ầm ĩ.”

“Truyền ra ngoài còn ra thể thống gì nữa?”

Diệp Thục Dung tức tới run cả người, xắn tay áo định lao tới đ.á.n.h nhau.

Kim Thúy nhanh tay giữ nàng ta lại, quay đầu lớn tiếng quát chúng ta.

“Hay lắm!”

“Các người hợp nhau bắt nạt thiếu phu nhân nhà chúng ta, thật sự cho rằng người Hầu phủ dễ chọc sao?”

Vừa nhắc tới Hầu phủ, đầu óc Diệp Thục Dung lập tức tỉnh táo lại.

“Được!”

“Ta lập tức quay về nói với phụ thân, xem Tống gia các người định giải thích thế nào!”

Trong phòng lập tức trở nên hỗn loạn.

Kim Thúy liếc nhìn ta một cái rồi nhanh ch.óng đuổi theo.

Ta co người trên tháp, đầy mặt lo lắng.

“Nếu thiếu phu nhân thật sự quay về cáo trạng, liệu có liên lụy tới người và lão gia không?”

Tống Thanh Nhai cười lạnh.

“Nàng ta lấy gì mà cáo?”

“Ghen tuông, hai năm không sinh được con.”

“Thất xuất nàng ta đã phạm tới hai điều.”

“Cho dù phụ thân nàng ta là Hầu gia, cũng chẳng có chỗ nào để nói lý.”

“Nàng chỉ cần yên tâm dưỡng thai, những chuyện khác đã có gia lo.”

Ta gật đầu.

Nhưng trong lòng còn hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Phu nhân và Tống Thanh Nhai không phải thật lòng muốn làm chủ cho ta.

Bọn họ chỉ mượn khối thịt trong bụng ta để trút cơn tức đã nhịn quá lâu mà thôi.

Ta được nâng làm di nương, có viện riêng của mình.

Tống Thanh Nhai biết trước kia ta thân thiết với Thu Nhi, cố ý điều nàng ấy tới chăm sóc ta.

Thu Nhi miệng kín, đầu óc cũng lanh lợi.

Mẫu thân nàng ta là ma ma quản sự bên cạnh phu nhân, bên đó có chút động tĩnh gì, Thu Nhi đều có thể nhanh ch.óng truyền tin cho ta.

Nửa tháng này, ta sống vô cùng thoải mái.

Ngày nào cũng ngủ tới lúc tự tỉnh.

Dùng xong điểm tâm sáng thì ra sân phơi nắng.

Để Thu Nhi ngồi bên cạnh đọc thoại bản cho ta nghe.

Nào là tài t.ử giai nhân, tư định chung thân.

Nào là thư sinh nghèo sa cơ, sau này thi đỗ Trạng nguyên quay về cưới tiểu thư.

Nghe tới đó ta liền bật cười.

Đám nữ nhân si tình ấy, ai nấy đều ngồi chờ nam nhân tới cứu mình.

Nhưng chờ tới cuối cùng, đa phần chỉ là kẻ phụ bạc.

Ta không học theo bọn họ.

Diệp Thục Dung đã quay về nhà mẹ đẻ nửa tháng rồi.

Chiều hôm ấy, Thu Nhi từ ngoài trở về, mang theo đầy bụng tin tức.

Sau khi quay về Hầu phủ, Diệp Thục Dung thêm mắm dặm muối khóc lóc suốt mấy ngày.

Diệp Hầu gia tức tới mức đập bàn, nói muốn đích thân tới Tống gia hỏi tội.

Nhưng không biết ai đã đem chuyện này truyền ra ngoài.

Hàng xóm láng giềng đều biết nữ nhi Diệp gia ngang ngược ghen tuông, ức h.i.ế.p hạ nhân.

Ngay cả đám ăn mày ngoài phố cũng bịa ra đồng d.a.o, vừa gõ bát vừa hát:

“Nữ nhi Hầu phủ Diệp thị, uy phong chẳng khác bá vương.”

“Phu quân liệt giường không chăm sóc, đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân như đ.á.n.h ch.ó.”

“Thiếu phu nhân, đừng quá ngông cuồng.”

“Chuyện xấu của ngươi khắp thành đều biết.”

“Về nhà mẹ đẻ tìm cha, cha ngươi cũng mất sạch mặt mũi.”

“Trường An nghìn vạn người, cả thành cười rụng cả răng.”

Khúc đồng d.a.o ấy truyền đi khắp nơi.

Ngay cả hoàng thượng cũng nghe thấy.

Nghe nói có mấy vị đại nhân lúc thượng triều vô tình ngân nga vài câu, khiến Diệp Hầu gia tức tới xanh cả mặt.

Đừng nói tới chuyện giúp nữ nhi trút giận.

Mấy ngày nay ra ngoài ông ta còn phải cụp đuôi mà đi.

Kim Thúy gửi tin tới nói, sau khi biết phụ thân không chịu chống lưng cho mình, tính tình Diệp Thục Dung ngày càng tệ hơn.

Không đập đồ thì cũng đ.á.n.h c.h.ử.i hạ nhân.

Làm cả Hầu phủ ngày nào cũng gà ch.ó không yên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...