“Tạ Thế tử ngày ngày đều đi đường vòng để mua đường hồ lô và trâm ngọc cho Thế tử phi, cớ sao phụ hoàng nắm trong tay bách tính bốn bể, lại chẳng thèm bố thí cho chúng ta lấy một mẩu than củi sưởi ấm?”
Tóm lại, qua lời kể của Tranh nhi, Tạ Lâm Châu là một kẻ cực kỳ trọng tình trọng nghĩa, một khi đã nhận định ai, thì cả đời cũng chẳng thay lòng đổi dạ.
Nghĩ tới đây, ta liếc nhìn mớ trang sức lấp lánh.
“Ừm… Chàng mua đi, ta qua bên kia dạo một lát.”
Nói xong, ta vội vã xoay người rời đi.
Tạ Lâm Châu không đi theo, xem ra vẫn đang bận tâm cân nhắc xem nên mua gì tặng cho người trong lòng.
Ta lẻ loi cất bước về phía trước.
Bỗng nhiên, một đám người từ ngoài thành ùa vào, đi thẳng tắp đến trước mặt ta.
Kẻ dẫn đầu, ánh mắt đen thẳm, hắn cưỡi trên lưng ngựa, cao cao tại thượng chằm chằm nhìn ta.
Ta sững sờ.
Lại chính là Bùi Đình.
Dương Châu cách kinh thành ngàn dặm xa xôi.
Cớ sao hắn lại ngự giá thân chinh đến đây?
Lẽ nào Liễu Ngân Chu bên kia đã xảy ra cớ sự gì rồi? Bùi Đình đã phát giác ra chuyện ta giúp Liễu Ngân Chu dối gạt hắn, nên mới đích thân tìm ta hỏi tội?
Nhưng ta nhẩm tính lại ngày tháng, ở kiếp trước vào thời điểm này, hắn vẫn chưa hề ước hẹn gặp mặt Liễu Ngân Chu kia mà.
Tâm trí ta có chút rối bời.
Rồi ngay giây tiếp theo, ta liền thấy Bùi Đình phi thân xuống ngựa, hắn chậm rãi bước đến trước mặt ta, mạnh bạo vươn tay ôm chầm lấy ta vào lòng. Dưới ánh trăng mờ tỏ, thanh âm của hắn khàn đặc, lại mang theo chút phẫn nộ.
“Trẫm còn tưởng người đó là nàng… Nhưng mấy ngày trước ước hẹn gặp gỡ vị cung nữ ấy, mới hay biết nàng đã rời cung. A Ninh, nàng có biết chăng, khi nhìn thấy người đến gặp trẫm không phải là nàng, trẫm chỉ hận không thể xé xác cái ả Ngân Chu kia ra!”
Lồng ngực của hắn vô cùng ấm áp, thế nhưng trái tim ta lại lạnh lẽo thấu xương.
Hóa ra, Bùi Đình quả thực cũng đã sống lại.
14.
Bùi Đình muốn mang ta hồi cung.
Ta không chịu.
“Dựa vào cái gì chứ? Kiếp trước chẳng phải ngài đã nói rằng đời này kiếp này không bao giờ gặp lại sao? Ta đã làm đúng như lời ngài nói, ngài thân mang thiên tử chi tôn, cũng nên nhất ngôn cửu đỉnh.”
Nghe vậy, Bùi Đình khẽ rũ mắt, yết hầu nhấp nhô.
“A Ninh, trẫm hối hận rồi. Nàng chết đi, trẫm chưa từng có lấy một ngày an giấc, Tranh nhi cũng vô cùng nhớ mong nàng.”
Tranh nhi… Đó là cốt nhục của ta.
Nhưng kiếp này, mẹ con ta định sẵn là đã cạn kiệt duyên phận mất rồi.
Ta nghiến răng: “Giả vờ cái gì chứ? Nếu không có cái gật đầu của ngài, ai dám dâng dải lụa trắng ấy đến tận cửa?”
Bùi Đình mím môi: “Trẫm đã nói rồi, trẫm hối hận rồi.”
“Lúc trẫm trọng sinh thì Nguyệt Hoa đã chết, trẫm đến một tiếng hỏi han cũng chẳng buồn cất lời, lẽ nào điều này còn chưa chứng minh được trẫm đã buông bỏ hình bóng nàng ấy rồi sao? Trẫm coi Liễu Ngân Chu như thế thân của nàng, đối đãi với ả cực kỳ kiên nhẫn, muốn cái gì là tìm mọi cách ban thưởng cái đó…”
Nói đến đây, ngữ khí của hắn thoắt cái thay đổi.
“Thế mà nàng lại to gan dám bỏ trốn, đã thế còn dan díu mập mờ cùng Tạ Lâm Châu.”
Ta nhớ đến Tạ Lâm Châu.
Chaporia
Bình Luận (0)