Đến tối, cô đặt hai thiết bị ở hai vị trí khác nhau trong phòng ngủ. Máy đo tiếng ồn đặt trên tủ đầu giường, hướng lên trần. Máy phân tích rung chấn dùng băng dính chuyên dụng dán chặt xuống sàn ở góc phòng – nơi cô nhận thấy rung cảm rõ nhất.
Cô kết nối thiết bị với laptop, mở phần mềm phân tích. Trên màn hình hiện ra hai đường cơ sở phẳng lỳ. Một đường đại diện cho tiếng ồn môi trường (khoảng 20 decibel, mức bình thường của thành phố ban đêm). Một đường đại diện cho rung chấn môi trường (gần như bằng không). Cả căn phòng yên tĩnh như một ngôi mộ.
PHẦN 2: PHÁN QUYẾT
Chu Vân tắt hết đèn, chỉ để lại ánh sáng xanh leo lét từ màn hình laptop. Ánh sáng phản chiếu khuôn mặt cô: bình tĩnh và tập trung. Cô ngồi trên thảm cạnh giường, lưng tựa vào thành giường, như một thợ săn chờ con mồi xuất hiện.
10 giờ. 11 giờ. 12 giờ. Tầng trên không có động tĩnh gì. Chu Vân rất kiên nhẫn. Cô biết đối phương muốn phá hủy nhịp sinh hoạt của cô, khiến cô không thể dự đoán được. Có lẽ đêm nay họ không hành động. Nhưng cô không được lơ là.
Đến 1 giờ rưỡi sáng, khi cơn buồn ngủ ập đến, cô gần như thiếp đi thì… đến rồi! Một rung chấn cực nhẹ nhưng không thể phớt lờ truyền từ sàn nhà lên.
Mắt Chu Vân mở choàng, sắc lẹm như dao. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình. Hai đường cơ sở phẳng lỳ đột nhiên dao động như mặt hồ bị ném đá. Đường màu xanh đại diện cho rung chấn vọt lên một đỉnh cao, sau đó bắt đầu dao động theo chu kỳ cực kỳ quy luật. Cùng lúc đó, đường màu đỏ đại diện cho tiếng ồn cũng leo thang: 25, 30, 35 decibel.
Con số này về luật pháp không tính là gây ô nhiễm tiếng ồn, vì tai người không nhạy với tần số thấp. Đó là lý do Vương Hạc không sợ. Nhưng trước thiết bị chuyên dụng, mọi thứ đều phơi bày. Chu Vân gõ phím nhanh thoăn thoắt, đánh dấu mốc thời gian, ghi chú nguồn gốc và lưu thành văn bản độc lập.
Rung chấn kéo dài khoảng 15 phút rồi dừng lại. Mọi thứ trở lại bình lặng, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác. Nhưng Chu Vân biết không phải. Bằng chứng đã nằm chắc trong tay.
Đây là bản báo cáo thứ nhất. Chu Vân không ngủ, cô ngồi yên trong bóng tối suốt cả đêm như một bức tượng.
Ba ngày tiếp theo, cô lặp lại công việc đó. Ban ngày, cô đóng vai một người bình thường: đi làm, ăn uống, thậm chí xuống lầu đi dạo. Cô muốn kẻ đang âm thầm quan sát thấy một mình cô “vẫn ổn”, khiến họ chủ quan, tưởng rằng chiêu trò của mình không hiệu quả.
Còn ban đêm, cô hóa thân thành chuyên gia phân tích dữ liệu lạnh lùng. Mỗi khi rung chấn vang lên, cô lập tức ghi lại mọi thông số: thời gian, độ dài, tần số, dạng sóng.
Cách quấy rối của Vương Hạc rất “sáng tạo”. Lúc thì cộng hưởng tần số thấp kéo dài, lúc thì gõ nhịp ngắt quãng, thậm chí là mô phỏng tiếng máy giặt vắt khô. Nhưng trên biểu đồ phân tích, tất cả hiện lên là dạng sóng cơ khí có quy luật, không phải âm thanh sinh hoạt tự nhiên như đi lại hay làm rơi đồ.
Đó là “dấu vân tay” của máy móc, là bằng chứng không thể xóa nhòa.
Đêm thứ tư, Chu Vân nhìn folder chứa hơn 30 bản báo cáo dữ liệu độc lập. Cô biết bằng chứng đã đủ. Những báo cáo có mốc thời gian chính xác, không thể làm giả này có sức mạnh hơn mọi lời cáo buộc gào thét. Bây giờ, cô cần chọn một chiến trường phù hợp để kích nổ quả bom này.
Đến Ban quản lý? Đến đồn cảnh sát? Không, tầm nhìn đó quá hẹp. Kết quả cùng lắm chỉ là hòa giải và cảnh cáo, không thể gây tổn thương thực sự cho kẻ lì lợm như Vương Hạc.
Cô muốn gã bị “cái chết xã hội”. Cô muốn gã không bao giờ có thể ngẩng đầu lên được trong tòa nhà này nữa. Ánh mắt cô hướng về nhóm cư dân đã im lặng bấy lâu. Đây mới là chiến trường chính.
Nhưng cô không thể như một bà vợ oán hận, quăng bằng chứng vào nhóm rồi tố cáo. Làm vậy chỉ gây ra một cuộc cãi vã hỗn loạn. Cô cần một cách thông minh hơn, mang tính dẫn dắt hơn. Cô phải đứng trên đỉnh cao đạo đức, phải “sư xuất hữu danh” (có lý do chính đáng để xuất quân).
Một kế hoạch mới hình thành. Bước đầu tiên: biến chuyện này từ “mâu thuẫn cá nhân giữa tôi và Vương Hạc” thành “vấn đề an toàn công cộng của cả tòa nhà”.
Cô mở máy tính, tạo một văn bản với tiêu đề: 《Cảnh báo khẩn cấp và đề xuất an toàn về hiện tượng cộng hưởng cấu trúc không rõ nguyên nhân gần đây tại tòa nhà 6》.
Cô mỉm cười hài lòng. Cô chưa viết tiếp vì cần một “đạo cụ” quan trọng: một thứ khiến tất cả mọi người cảm thấy hoảng sợ, từ đó buộc họ phải coi trọng bản báo cáo này. Cô lên mạng tìm kiếm ba chữ: “Kỹ sư nghiệm thu nhà”.
Chu Vân đặt dịch vụ “Khảo sát nguồn rung chấn và tiếng ồn bất thường” của một đơn vị nghiệm thu uy tín. Cô chọn gói đắt nhất: kỹ sư cao cấp cùng thiết bị đo lường nhập khẩu từ Đức, ra báo cáo có hiệu lực pháp lý. Cô hẹn thời gian là chiều Thứ Bảy – lúc mọi người đều ở nhà và nhạy cảm nhất với môi trường xung quanh.
2 giờ chiều Thứ Bảy, chuông cửa vang lên. Một người đàn ông trung niên mặc đồ bảo hộ xanh, đeo kính, tên là kỹ sư Lưu, cùng một trợ lý trẻ bước vào. Họ mang theo những chiếc vali mật mã màu bạc trông cực kỳ công nghệ.
“Chào cô Chu, chúng tôi đến từ đơn vị nghiệm thu XX.”
Chu Vân gật đầu, dẫn họ vào phòng ngủ chính.
“Kỹ sư Lưu, gần đây tôi cảm thấy sàn nhà, đặc biệt là phòng ngủ này, thường xuyên có những rung chấn không rõ nguyên nhân. Lúc thì u u kéo dài, lúc thì như tiếng gõ. Tôi lo lắng không biết có phải kết cấu tòa nhà gặp vấn đề gì không.”
Cách dùng từ của cô rất bình tĩnh, khách quan, không hề nhắc đến hàng xóm. Cô đặt mình và sự việc vào vị trí một “cư dân lo lắng cho an toàn chung”. Kỹ sư Lưu trở nên nghiêm túc:
“Vấn đề kết cấu thường không rõ ràng thế này, nhưng bất kỳ rung chấn bất thường nào cũng cần được coi trọng.”
Ông mở vali, lấy ra những thiết bị chính xác mà cô không gọi tên được. Chu Vân đưa laptop ra, cho ông xem 30 bản báo cáo cô tự ghi chép. Kỹ sư Lưu ban đầu chỉ liếc qua, nhưng nhanh chóng bị thu hút bởi những biểu đồ sóng chuyên nghiệp. Ông đẩy kính, nhìn sát màn hình:
“Đây là… cô tự ghi lại?”
Chu Vân gật đầu: “Tôi từng làm phân tích dữ liệu nên tự học một chút.” Ánh mắt kỹ sư Lưu thay đổi hoàn toàn, từ thái độ chuyên nghiệp với khách hàng chuyển sang sự tôn trọng giữa những người cùng chuyên môn. Ông biết người phụ nữ này không dễ bị lừa, cô không nói “cảm thấy”, cô nói bằng “dữ liệu”.
“Tôi hiểu rồi. Tiểu Vương, lấy cảm biến rung ba thành phần và đầu thu âm ra đây. Chúng ta làm một đợt thu thập dữ liệu toàn diện.”
Họ lắp đặt cảm biến hình sao dưới sàn và các đầu thu nhạy bén ở bốn góc phòng. Kỹ sư Lưu nhìn màn hình: “Xong rồi, cô Chu, giờ chúng tôi cần sự yên tĩnh tuyệt đối trong 30 phút.”
Chu Vân lặng lẽ ra khỏi phòng, khép hờ cửa. Cô ngồi trên sofa, hai tay đan vào nhau, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Thành bại tại đây. Cô không biết Vương Hạc hôm nay có “lên đồ” không, và cô cũng không thể ám chỉ hay dẫn dụ gã. Cô chỉ có thể chờ đợi phán quyết của số phận.
Thời gian trôi qua. 10 phút… 20 phút… Ngay khi tim cô sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, điện thoại sáng lên. Một tin nhắn WeChat từ “đồng minh” ở tầng 7: [Hắn bắt đầu rồi].
Bốn chữ như sấm đánh ngang tai. Cùng lúc đó, “U u u…” rung chấn quen thuộc lại ập đến.
Trong phòng ngủ, đồng tử kỹ sư Lưu co rụt lại. Ông nhìn chằm chằm màn hình. Đường dữ liệu phẳng lặng đột ngột vọt lên những đỉnh nhọn hung tợn.
“Đến rồi!” Trợ lý reo khẽ.
Kỹ sư Lưu không nói gì, ngón tay gõ phím như một bóng ma. Ông đang bắt sóng, phân tích và khoanh vùng. Tần số rung là 45Hz – một tần số điển hình của motor xoay chiều khi hoạt động. Độ ồn là 38 decibel, tuy không cao nhưng năng lượng tập trung bất thường. Đây không phải âm thanh tự nhiên, không phải sinh hoạt người thường. Đây là máy móc. Là sự gầm rú cơ khí đầy ác ý.
Quan trọng hơn là nguồn gốc. Mô hình định vị âm thanh hiện ra một điểm đỏ rực chính xác ở ngay phía trên. Trần nhà! Nguồn phát ở ngay tầng trên!
Kỹ sư Lưu lộ vẻ thấu hiểu. Trong mười mấy năm làm nghề, ông thấy nhiều chuyện, nhưng dùng thiết bị công nghiệp để tấn công rung chấn kéo dài thế này là lần đầu. Đây không còn là “mâu thuẫn”, đây là “chiến tranh”.
Ông nhìn cánh cửa đóng kín, chợt hiểu tại sao người phụ nữ bình tĩnh đến đáng sợ kia lại chi tiền lớn mời họ đến. Cô không muốn hòa giải, cô muốn một bản “án tuyên”.
Chaporia
Bình Luận (0)