“Tĩnh Vương đối với Ký quốc ta hận thấu xương, sao có thể đồng ý để ngươi cưới ta?”

Một lát sau.

Vân Thần tháo miếng ngọc bội mang dấu hiệu tông tộc ở bên hông, đặt lên bàn.

Giống như đã hạ quyết tâm.

“Vậy thì sao?”

“Tiểu gia ta thích nàng, nàng cứ gả là được.”

“Không làm thế tử Tĩnh Vương này nữa cũng chẳng sao.”

Hắn cong môi, ánh mắt rực rỡ như xuân hoa.

“Dù sao trong nhà cũng đâu chỉ có mình ta hiếu thuận.”

Trái tim ta khẽ run lên.

Nhưng ta vẫn từ chối.

Ánh mắt Vân Thần hơi đỏ, mang theo vài phần tức giận.

“Không phải nàng vẫn còn nghĩ đến Tiêu Tế Bạch chứ?”

Ta không lên tiếng.

Hắn lại ném một tấm thiệp đỏ xuống bàn.

“Ngày nàng rời khỏi Ký quốc thứ ba, hắn đã tuyên cáo thiên hạ rằng Trường công chúa Thanh Dương nhiễm bệnh qua đời.”

“Chưa đầy một tháng, hắn đã bắt đầu rầm rộ chuẩn bị cưới vị Thanh Hà quận chúa kia.”

“Sở Nhiêu, bên cạnh nàng không chỉ có một mình Tiêu Tế Bạch.”

Hắn nắm lấy tay ta, cẩn thận hôn lên.

“Nàng cũng thử nhìn ta một lần, được không?”

Ta còn chưa kịp phản ứng.

Tiêu Tế Bạch… sắp cưới Ninh Dao rồi sao.

21

Cảm giác đau âm ỉ từ sâu trong tim lan dần ra.

Tiêu Tế Bạch… hóa ra thật sự chán ghét ta đến vậy.

Năm ta năm tuổi, xuyên vào thân thể này.

Ta từng nghĩ, mình thật sự sẽ trở thành một Trưởng công chúa sống trong nhung lụa, vô lo vô nghĩ cả đời.

Bề ngoài tưởng như hưởng hết vinh hoa sủng ái.

Nhưng thực chất mỗi ngày đều nhìn mẫu hậu, trước mặt người khác cao quý hiển hách, sau lưng lại bị phụ hoàng hành hạ đến cùng cực.

Phụ hoàng còn nói, ông đã ban cho mẫu hậu vị trí Hoàng hậu tôn quý nhất, bà còn bất mãn điều gì nữa.

Nhưng ta là người xuyên không, ta biết… mẫu hậu cũng chỉ là vai nữ phụ pháo hôi.

Bởi vì phụ hoàng đem cái chết của người mình yêu sâu sắc đổ lên đầu mẫu hậu.

Trước mặt người đời, ông cùng mẫu hậu diễn vai đế hậu ân ái.

Nhưng mỗi khi đêm khuya tĩnh mịch, ta luôn nghe thấy từ tẩm điện của mẫu hậu truyền ra tiếng kêu gào xé lòng và những tiếng rên đau đớn.

Cho đến năm ta bảy tuổi, mẫu hậu không thể chịu đựng thêm nữa.

Bà không phải người xuyên không, cũng không hiểu cái gì là nữ phụ, nữ chính.

Bà không hiểu vì sao người mình từng ái mộ thuở thiếu niên, sau khi đêm xuống lại biến thành ác quỷ điên loạn đáng sợ như vậy.

Bà chỉ nhớ, năm ấy tại yến hội du viên, vị thiếu niên phong nhã kia đã dịu dàng gỡ cánh hoa hải đường dính trên tóc bà.

Đến khi thiếu niên ấy cưới bà.

Bà tưởng rằng mình đã đạt được điều mong muốn, được trời cao ưu ái.

Nhưng đến chết cũng không biết… sau đại hôn, hắn điên cuồng trả thù bà, chỉ vì bà thay cho người muội muội bệnh yếu kia gả vào hoàng thất.

Ta vẫn còn nhớ ngày đó, mẫu hậu dịu dàng xoa mặt ta, bảo ta nhắm mắt lại đếm vài chục tiếng.

Sau đó, ta tìm mãi không thấy bà.

Đến khi tìm được… bà đã treo mình trên xà nhà.

Khuôn mặt mỹ lệ, đoan trang, từ ái ấy… trong chớp mắt trở nên đáng sợ đến vậy.

Ta ngất đi, sốt li bì nhiều ngày.

Sau khi mẫu hậu chết, ta vốn tưởng phụ hoàng sẽ vui mừng.

Nhưng kỳ lạ thay, ông lại càng trở nên điên cuồng bạo lệ hơn.

Mẫu hậu đã hạ táng được mấy ngày, ông lại sai người đào thi thể bà lên, đặt trong tẩm điện của mình.

Khi đó ta nghĩ, có lẽ ông thật sự hận mẫu hậu đến tận xương tủy, ngay cả sau khi chết cũng không chịu cho bà giữ lại một thân thể nguyên vẹn.

22

Sau đó, chính là sự dây dưa của hoàng đệ Sở Tân, khiến ta ngày đêm bất an, không thể ngủ yên.

Ta nhìn triều đại này, trong tay Sở gia từng bước từ hưng thịnh đi đến suy vong.

Cũng biết rõ Sở gia đại thế sắp sụp đổ.

Vì vậy, khi nhặt được Tiêu Tế Bạch bị trọng thương bên bờ sông, ta biết rõ việc hắn gặp ta cũng là sắp đặt có ý.

Nhưng ta vẫn không nhịn được mà đưa hắn về.

Cẩn thận che giấu thân phận cho hắn, không để người khác phát hiện.

Ta biết hắn đối với ta ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí mỗi lần ở bên nhau… có lẽ đều là tính toán kỹ càng.

Nhưng ta vẫn không thể kháng cự sự hấp dẫn của hắn.

Có lẽ trong xương tủy ta cũng chảy thứ huyết mạch tồi tệ của Sở gia.

Mọi thứ đều bắt đầu từ một lần thấy sắc mà động tâm.

Mà giờ đây, ta và Tiêu Tế Bạch cuối cùng cũng đã hoàn toàn kết thúc.

Đường ai nấy đi.

Hắn cũng sắp cưới người mình yêu.

Ta từ tận đáy lòng chúc phúc cho hắn.

Vài ngày sau, Vân Thần lại hớn hở chạy đến báo với ta, nói rằng Tĩnh Vương đã đồng ý chuyện của chúng ta.

“A Nhiêu, phụ vương ta vậy mà lại đồng ý rồi, chúng ta thành thân được không?”

Gò má hắn sưng đỏ, nhưng vẫn nắm chặt tay ta, rõ ràng là vừa bị đánh.

Ta không nỡ, lấy hòm thuốc ra bôi thuốc cho hắn.

“Vân Thần, ta đã nói với ngươi rồi.”

Ánh mắt hắn lóe lên, lần nữa nắm lại tay ta.

Mà lần này, trong đáy mắt lộ ra thứ cố chấp khiến ta có chút sợ hãi.

“Phụ vương ta nói… thiệp hôn đã phát đi rồi.”

“E rằng lúc này Tiêu Tế Bạch đã nhận được.”

“A Nhiêu, hắn đã không cần nàng nữa, nàng còn nhớ hắn làm gì?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...