23

Ngày đại hôn của ta và Vân Thần, vậy mà lại trùng đúng ngày Tiêu Tế Bạch cùng quận chúa thành thân.

Ta đương nhiên hiểu rõ dụng ý của Tĩnh Vương khi làm vậy.

Chẳng qua là muốn phá tan lời đồn ta bệnh nặng mà chết, tiện thể đánh vào mặt Tiêu Tế Bạch, khiến triều đình và bá tánh nghi kỵ nhân phẩm cùng cách làm người của Nhiếp Chính Vương.

Ta chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Nhưng như vậy cũng tốt.

Ngày đại hôn, người đông mắt tạp, thuận tiện cho ta lần nữa trốn đi.

Ta tuy coi Vân Thần là bằng hữu, nhưng việc thành thân vốn không phải ý nguyện của ta.

Dù hắn đối với ta có tốt đến đâu, tất cả cũng đều xây dựng trên việc hạn chế tự do và tôn nghiêm của ta.

Ngày đại hôn, phủ Tĩnh Vương giăng đèn kết hoa, khách khứa tấp nập.

Vân Thần bị đám công tử thế gia vây lấy mời rượu, khó lòng từ chối.

Ta cũng thay hắn uống mấy chén.

Có lẽ vì lơi lỏng cảnh giác, Vân Thần sai người đưa ta về phòng tân hôn chờ trước, còn hắn tiếp đãi khách khứa.

Ngoài cửa… vậy mà không còn thị vệ canh giữ ta.

Xuân Hoa đã sắp xếp xe ngựa chờ sẵn ngoài phủ.

Ta định vén khăn hỉ.

Nhưng lại nghe thấy cửa bị người đẩy mở, tiếp đó là tiếng bước chân chậm rãi tiến vào.

Ta giật mình.

Bên ngoài còn bao nhiêu khách khứa, sao Vân Thần lại vào sớm như vậy.

Cách lớp khăn hỉ, ta miễn cưỡng nở nụ cười, cố ý thả lỏng đối phương.

“Phu quân, sao lại về sớm như vậy?”

Vân Thần không nói gì.

Tiếng bước chân dừng lại bên bàn.

24

Ta lại thử gọi tên hắn.

“Có phải say rượu rồi không? Ta dìu ngươi nghỉ sớm nhé?”

Đối phương vẫn không đáp.

Ngược lại, ta nghe thấy tiếng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, thong thả mà đều đặn.

Ta cau mày, định đưa tay vén khăn hỉ.

Lại nghe người đối diện lên tiếng.

“Phu thê thế tử ân ái như vậy, thật khiến người ta ngưỡng mộ.”

Ta sững sờ, toàn thân cứng đờ, không dám động đậy.

Tiêu Tế Bạch.

Sao hắn lại xuất hiện ở đây.

Hôm nay hắn cũng thành thân, xuất hiện ở nơi này… còn kịp trở về hôn lễ sao.

Thấy ta không nói gì, giọng nói kia bỗng tiến lại gần vài phần, hiển nhiên người đã đứng ngay trước mặt.

Ta hoàn hồn, vừa định vén khăn hỉ, cổ tay đã bị người nắm chặt.

Giọng hắn lạnh đến mức như bị ép ra từ kẽ răng.

“Công chúa quả là có bản lĩnh.”

“Lừa ta viết tên, bỏ trốn, chưa đầy một tháng đã muốn gả cho người khác.”

Cổ tay bị siết đến đau nhức.

Cơn giận trong lòng ta cũng dâng lên.

“Nhiếp Chính Vương cũng chẳng kém.”

“Hôm nay là đại hôn của ngươi, ta còn chưa kịp chúc ngươi cùng vương phi trăm năm hòa hợp.”

“Sở Nhiêu.”

Hắn lại siết cằm ta, trong giọng nói đè nén lửa giận, ép ta ngẩng đầu lên.

Trước mắt một mảnh đỏ rực, ta không nhìn rõ gì, chỉ mơ hồ thấy đường nét tuấn mỹ của hắn gần trong gang tấc.

25

Hắn áp sát lại.

Bàn tay đặt nơi thắt lưng ta đột nhiên siết chặt.

Khoảng cách giữa chúng ta trong chớp mắt gần đến mức gần như dán sát vào mặt hắn.

“Tiêu Tế Bạch…”

Ta hạ thấp giọng.

“Ngươi không muốn sống nữa sao?”

“Tĩnh Vương vốn đã muốn trừ khử ngươi, ngươi còn dám xuất hiện ở đây?”

“Thì đã sao?”

Hắn cong môi, nụ cười lạnh lẽo.

Ngón tay xuyên qua lớp khăn hỉ, mạnh mẽ miết lên môi ta.

“Son quá đậm.”

Dường như hắn thấy chướng mắt.

Thế mà dùng tay lau sạch toàn bộ son môi của ta.

Ta nổi giận.

“Tiêu Tế Bạch, ta và ngươi đã ký thư hòa ly, từ nay không còn liên quan.”

Bàn tay đặt ở eo ta của hắn lại quen thuộc ấn vào huyệt đạo.

“Ưm…”

Cơ thể lại thành thật hơn lời nói.

Ta vừa không nhịn được phát ra tiếng khẽ, môi vừa hé ra.

Nụ hôn của hắn đã phủ xuống.

Lần này, dù cách lớp khăn hỉ, hắn vẫn cắn mút dữ dội.

Không hề có chút thương tiếc.

Cho đến khi hắn nếm được nước mắt ta, mới khựng lại.

Giọng khàn khàn.

“Thư hòa ly gì? Không thấy.”

“Còn chơi trò vô lại sao.”

Ta quay mặt đi, mũi cay xè.

Hắn lại hôn xuống.

Lần này dịu dàng hơn nhiều.

Sự giam giữ nơi tay cũng dần buông lỏng.

Hắn kéo khăn hỉ của ta xuống.

Hôn lên nước mắt, sống mũi, rồi đến vành tai.

Giọng nói lại mang theo một tia tủi thân.

“Vì sao đột nhiên không cần ta nữa?”

“Là ta làm sai điều gì sao?”

26

Ta có chút trở tay không kịp.

Đã rất lâu rồi ta chưa thấy dáng vẻ như vậy của Tiêu Tế Bạch.

Khi ấy ta còn tưởng hắn vì e ngại uy thế công chúa của ta mà nhún nhường, nên mới chuyện gì cũng thuận theo ta.

Mọi việc đều chiều ý ta, dù ta có hoang đường đến đâu, hắn cũng chỉ lạnh nhạt đáp lại vài câu, lại dễ dàng khuấy động tâm trí ta.

Ngày thường Tiêu Tế Bạch tính tình lãnh đạm, nhưng mỗi khi có điều cầu, lại chẳng khác nào yêu tinh hút tinh khí, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến ta không thể kháng cự.

Chữ “sắc” trước mắt như lưỡi đao, dù ta biết rõ Tiêu Tế Bạch trong cốt tủy chính là một kẻ giả tạo, cũng biết hắn chính là kiếp nạn trong đời ta.

Nhưng ta không thể để hắn mê hoặc thêm nữa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn hắn cũng sẽ làm tròn vai nam chính mà giết ta.

Ta chỉ muốn sống, như vậy có gì sai chứ.

Ta dời ánh mắt.

Nhỏ giọng nói: “Ngươi không sai, là trước kia ta đối với ngươi quá tệ.”

“Những lần tát ngươi, còn có dùng roi đánh ngươi… đều không phải bản ý của ta.”

“Nếu ngươi vẫn chưa nguôi giận, hôm nay ta có thể trả lại hết cho ngươi.”

Ta nhắm mắt, ngoan ngoãn đưa mặt tới.

“Đánh xong chúng ta coi như xong hết.”

“Ngươi cũng mau rời khỏi nơi này đi.”

Ngoài cửa loáng thoáng có tiếng người đến gần.

Ta khẩn trương nói: “Sắp có người tới rồi, Tiêu Tế Bạch…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...