“Hẳn là Thánh thượng thương xót lão gia nhà thiếp ngày thường cần mẫn, lại biết nữ nhi sắp gả vào Tướng quân phủ, nên mới phái Hoàng Hậu nương nương đến ban ân hạ thọ!”
“Nhưng nương nương à, con nha đầu Thanh Nghiên này tính tình ương ngạnh không biết đại thể, người ngàn vạn lần đừng để nó mạo phạm đến người.”
Trịnh di nương vừa nói vừa định đứng dậy, bất chấp ánh mắt nháy tới cháy cả mắt của Ôn Thế An, bà ta kéo Ôn Liên Nhi tiến lên:
“Đây là Liên nhi nhà chúng ta! Tương lai gả vào Tướng quân phủ chính là đương gia chủ mẫu!”
“Ngày sau kiểu gì chẳng phải tiến cung bái kiến người, Liên nhi, còn không mau thỉnh an Hoàng Hậu nương nương!”
Ôn Liên Nhi quả nhiên kế thừa trọn vẹn thói làm trò của Trịnh di nương, và cả sự ngu xuẩn của bà ta nữa.
Thấy Hoàng Hậu nắm tay ta, ả cũng muốn ở trước mặt mọi người ganh đua cao thấp. Liền nở nụ cười, giả vờ ngây thơ:
“Liên nhi thỉnh an Hoàng Hậu di…”
Chữ “di” còn chưa kịp thốt ra hết, trên mặt đã ăn trọn một cái tát trời giáng của một thái giám:
“To gan! Ngươi là thứ gì! Mà dám trèo cao nhận họ hàng với Hoàng Hậu nương nương!”
Từ nhỏ đến lớn chưa từng bị ai động vào một sợi tóc, Ôn Liên Nhi ôm mặt, lập tức tủi thân rơi nước mắt.
Ngay sau đó lại bị bồi thêm mấy cái tát:
“Nương nương ban thưởng cái tát! Ngươi còn dám khóc?! Là cảm thấy nương nương để ngươi chịu ấm ức sao?!”
Ôn Liên Nhi còn định lên tiếng cãi lại, lập tức bị Tiêu Hành bịt miệng kéo sát vào người quỳ rạp xuống:
“Thần Tiêu Hành, thay thê tử đa tạ Hoàng Hậu nương nương dạy dỗ!”
Trịnh di nương không hiểu mô tê gì, còn tưởng Hoàng Hậu không biết thân phận mẹ con bà ta:
“Nương nương hiểu lầm rồi, chẳng phải người đến dự yến tiệc của Ôn gia sao? Thiếp và Liên nhi đều là người Ôn gia…”
Lời chưa dứt, bà ta cũng bị hai người tả hữu giữ chặt, ăn liên tiếp mấy cái tát:
“Trước mặt nương nương! Ai cho phép ngươi tự tiện mở miệng!”
Thấy Trịnh di nương vẫn còn muốn nói, Ôn Thế An sợ bóng sợ gió vội vàng giáng thêm một cái tát vào mặt ả:
“Trước mặt nương nương! Một tiện thiếp như ngươi làm gì có tư cách mở lời!”
Đến lúc này, Hoàng Hậu nương nương mới lạnh lùng hừ một tiếng:
“Ra là Ôn đại nhân vẫn biết ả chỉ là một di nương cơ đấy.”
“Bổn cung còn tưởng Ôn đại nhân đã phế bỏ phát thê, nâng con ả hát tuồng này lên làm chính thất rồi chứ!”
Trước mặt bá quan văn võ, Hoàng Hậu dõng dạc nói:
“Hôm nay ta quả thật đến dự gia yến.”
“Nhưng không phải gia yến của Ôn gia, ta tới đây là vì muốn dự thọ yến của người tỷ muội kết nghĩa kim lan của ta – Trương Như Cẩm!”
Hoàng Hậu nắm chặt lấy tay mẫu thân ta:
“Nếu không nhờ Thanh Nghiên mang lời nhắn đến, kẻ ngốc nghếch nhà muội còn định nhẫn nhịn đến bao giờ!”
Thời thiếu nữ, Hoàng Hậu thích du sơn ngoạn thủy, vô tình quen biết nương ta rồi trở thành tỷ muội khăn tay. Khi ta còn nhỏ, ta vẫn thường cùng nương vào cung vấn an.
Nhưng sau này, vì không muốn những chuyện quan trường vụn vặt của phụ thân làm khó Hoàng Hậu, mẫu thân ta dần ít đi lại, chỉ nói dối với phụ thân rằng bà không còn được Hoàng Hậu ân sủng nữa.
Nhưng kiếp trước, sau khi ta và mẫu thân lần lượt qua đời, Hoàng Hậu đã từng sai người âm thầm điều tra, chỉ tiếc là không có bằng chứng xác thực, không thể giải oan cho chúng ta.
Do đó, sau khi trùng sinh, ta lập tức mang ngọc bội Hoàng Hậu ban năm xưa, trắng đêm tiến cung cầu kiến.
Ôn Liên Nhi và Trịnh di nương tự cho rằng có Tiêu, Ôn hai nhà làm chỗ dựa.
Nhưng thiên hạ này, đến cuối cùng vẫn là thiên hạ của Hoàng thất.
Dưới sự thúc giục của Ôn Thế An, Trịnh di nương vội vàng dập đầu nhận tội:
“Nương nương thứ tội! Nương nương không biết đấy thôi, tỷ tỷ tính tình lười biếng, không thạo việc quản gia bề thế, tiện thiếp cũng chỉ vì quen bề san sẻ gánh nặng với chủ mẫu, mới nhất thời mất chừng mực…”
Chuyện đến nước này rồi, ả vẫn không quên giẫm đạp mẹ con ta một cước.
Hoàng Hậu nương nương chằm chằm nhìn cây trâm vàng trên đầu ả:
“Vị di nương này chia sẻ gánh nặng cũng thật vất vả quá, chia sẻ thế nào mà đội luôn cả cây trâm vàng bổn cung ban cho Như Cẩm lên đầu mình thế này!”
Ta cố tình sai người về lấy trâm vàng, chính là đợi thời khắc này.
Cho Hoàng Hậu nương nương một cái cớ để phát tác.
Thái giám bước tới giật phăng cây kim trâm, khiến búi tóc của Trịnh di nương sổ tung xõa xượi.
Trịnh di nương rơm rớm nước mắt, còn định giở thói mếu máo diễn kịch đáng thương, nhưng cái tát vung lên của thái giám khiến ả nuốt nghẹn hơi thở, sợ hãi rụt cổ lại.
Hoàng Hậu dùng ánh mắt bễ nghễ nhìn Ôn Thế An đang run lẩy bẩy dập đầu dưới đất:
“Nghe nói Ôn đại nhân hễ ra ngoài dự tiệc tùng là lại dẫn vị di nương này theo.”
“Sủng thiếp diệt thê đến nhường này, nếu chuyện truyền đến tai Hoàng thượng, e rằng ngay cả con đường quan lộ của Ôn đại nhân cũng sẽ bị liên lụy đấy!”
Ôn Thế An vội vàng dập đầu như giã tỏi:
“Hoàng Hậu nương nương giáo huấn chí lý, vi thần nhất thời bị tiện thiếp làm cho mờ mắt, bạc đãi Như Cẩm, nay thần sẽ đón phu nhân hồi phủ, sau này nhất định tương kính như tân.”
Ông ta ngẩng mặt, ánh mắt tràn ngập vẻ van xin:
“Như Cẩm, phu thê chúng ta nửa đời người có chuyện gì mà không thể bỏ qua cho nhau.”
“Huống hồ Thanh Nghiên còn chưa vào Tướng quân phủ, nếu phụ mẫu bất hòa, Thanh Nghiên cũng sẽ bị nhà chồng khinh rẻ.”
“Như Cẩm, nàng theo ta về nhà đi…”
Ta lập tức cao giọng:
“Nếu hôn sự của con phải dùng phần đời ngậm đắng nuốt cay còn lại của nương để đổi lấy!”
“Vậy Thanh Nghiên thà cả đời không gả, ở góa phụng dưỡng mẫu thân!”
Trên mặt Hoàng Hậu lộ tia tán thưởng, mẫu thân cũng cảm nhận được sức mạnh từ cái siết tay của ta:
“Phải! Nếu ta tiếp tục nhẫn nhục, chỉ khiến Thanh Nghiên nghĩ rằng phu thê giữa thế gian vốn dĩ là thế.”
“Ta không muốn con bé giống ta, hết nhịn rồi lại nhẫn, phí hoài một kiếp người!”
“Ôn Thế An! Ta muốn hòa ly với ông!”
Có Hoàng Hậu nương nương đứng ra làm chủ, Ôn Thế An tự biết đuối lý, không dám dây dưa thêm.
Đành cắn răng viết hưu thư hòa ly ngay tại trận.
Còn các vị quý nữ trong kinh thành nghe tin Hoàng Hậu nương nương đích thân giá lâm thọ yến của ta, dĩ nhiên tranh nhau đến tham dự.
Hai mươi bàn tiệc dự tính ban đầu không đủ, phải mở thêm mấy bàn nữa.
Ta biết bọn họ đến dự tiệc là nể mặt Hoàng Hậu, nhưng đời này kiếp này ta đã nhìn thấu, nếu biết mượn lực đả lực, vạn vật đều có thể mặc ta sai khiến.
Nể mặt ai không quan trọng, quan trọng là có thể đạt được mục đích của ta là được.
Giữa yến tiệc, Tiêu Hành nhìn ta cùng các thiên kim quý nữ ngâm thơ xướng họa, đầu hồ giải đố, ánh mắt hắn bất giác ngẩn ngơ.
Kiếp trước sau khi gả vào Tướng quân phủ, ta bị quy củ của nhà chồng trói buộc chân tay, ngày ngày vừa mệt mỏi ứng phó với mẹ chồng lại vừa lo lắng cho mẫu thân, lấy đâu ra khoảnh khắc tỏa sáng rực rỡ thế này.
Hắn đột nhiên cảm thấy hai đời gắn bó, đây dường như là lần đầu tiên hắn thực sự nhìn thấu ta.
Trái ngược hoàn toàn là Ôn Liên Nhi bên cạnh hắn, thân phận thứ nữ chẳng ai thèm ngó ngàng. Ngâm thơ xướng họa đến vần điệu cũng chẳng biết, ngay cả những trò tiêu khiển cũng mù tịt, chỗ nào cũng toát ra khí tức ngu xuẩn, thấy sinh thần của ta có nhiều người đến chúc mừng như vậy, ánh mắt ghen ghét của ả tưởng chừng như tràn cả ra ngoài.
Chaporia
Bình Luận (0)