Ả kéo tay áo Tiêu Hành:
“Sau này đến sinh thần của ta, Tướng quân cũng phải tổ chức cho ta một trận linh đình!”
“Phải náo nhiệt gấp trăm lần Ôn Thanh Nghiên mới được!”
Tiêu Hành ậm ừ qua loa, nhưng thừa lúc không ai chú ý, hắn lại chặn đường ta ở chốn vắng người.
“Ôn Thanh Nghiên, những gì nàng muốn ta thấy ta đã thấy rõ cả rồi.”
“Nàng hao tâm tổn trí như vậy, chẳng qua cũng chỉ muốn ta nhìn thấy giá trị của nàng.”
“Nay ta đã thấy hết rồi.”
Trên đời này lại có loại người vô liêm sỉ đến vậy sao, ta nhất thời cạn lời, chỉ biết cười lạnh,
Hắn thế mà lại ảo tưởng rằng mình đoán trúng tim đen của ta:
“Ta biết nàng tốn bao tâm cơ cướp công của Liên nhi là vì muốn trèo cao gả vào Tướng quân phủ ta.”
“Chuyện từ hôn giữa phố ngày đó chỉ là những lời dỗi hờn nhất thời.”
“Nàng bỏ công thỉnh mời Hoàng Hậu nương nương, là muốn ta biết nàng có năng lực quản gia hơn hẳn Liên nhi.”
Nói đoạn hắn còn định đưa tay kéo tay ta:
“Tâm tư của nàng ta hoàn toàn hiểu được, hôm nay ta sẽ đáp ứng nàng.”
“Nàng và Liên nhi cùng nhập phủ, tuy trên danh nghĩa là bình thê, nhưng sau này ta sẽ khuyên mẫu thân giao phó quyền quản gia cho nàng.”
“Sau khi thành hôn, hễ ra ngoài dự tiệc ta tuyệt đối sẽ không như phụ thân nàng, ta sẽ đặt một bát nước giữ cho công bằng, để nàng và Liên nhi được sủng ái như nhau…”
Những lời này lọt vào tai khiến ta buồn nôn tột độ, liên tục lùi lại hai bước, nghiêm mặt nói:
“Tiêu Tướng quân! Dù ta không biết cái miệng ngươi lần nào cũng bảo ta cướp công rốt cuộc là cướp công gì.”
“Nhưng ngày hôm đó ta đã nói rất rõ ràng.”
“Hôn ước của ta và ngươi đã đứt đoạn, mong Tướng quân tự trọng đừng dây dưa lôi thôi nữa!”
Tiêu Hành cau mày chặt:
“Ôn Thanh Nghiên! Ở đây không có ai, nàng còn định diễn kịch đến bao giờ!”
“Nàng bất quá chỉ là nữ nhi của một tên quan tam phẩm! Gả cao vào Tướng quân phủ ta đã là phúc phận mấy đời nhà nàng tu được!”
“Nay mẫu thân nàng lại hòa ly với phụ thân nàng, xem còn ai thèm chọn nàng làm chính thê nữa!”
“Nàng và Liên nhi là tỷ muội! Sau này Nga Hoàng Nữ Anh cùng hầu một chồng thì có gì không tốt!”
“Ồ, ta biết rồi…”
“Nàng ghen tuông vì ta đã có da thịt thân mật với Liên nhi trước, lạnh nhạt với nàng chứ gì.”
Vừa nói hắn vừa ép sát từng bước, thế mà lại có ý đồ phi lễ với ta:
“Đúng lúc hôm nay là sinh thần nàng, bây giờ ta sẽ bù đắp coi như tặng lễ vật sinh thần cho nàng, thấy sao hả~”
Hơi thở của hắn phả vào mặt khiến ta buồn nôn trận này đến trận khác,
Ngay lúc hắn sấn tới, ta hạ giọng nói:
“Tiêu Hành, ngươi chắc chắn nơi này không có ai sao?”
Ta “vô tình” đụng mở cánh cửa phía sau lưng.
Cảnh tượng bên trong hiện rõ mồn một – một căn phòng chật ních các phu nhân quyền quý của kinh thành.
Trong đó thậm chí có cả nương của Tiêu Hành!
Ta cố ý kéo nương ra cổng nghênh đón Hoàng Hậu nương nương. Chuyện Hoàng Hậu và nương là tỷ muội kim lan khăn tay không cần ta nói, tự nhiên sẽ lọt vào tai các vị phu nhân.
Chức Tuần diêm sử tam phẩm béo bở mang ra so với Trung cung Hoàng Hậu, bên nào nặng bên nào nhẹ, trong lòng mọi người tự có cân đo đong đếm.
Ta cố ý dụ Tiêu Hành đến đây, may thay hắn quả nhiên “không phụ sự kỳ vọng”.
Lúc này ta “lê hoa đái vũ” khóc lóc, vội vàng nấp sau lưng Hoàng Hậu và mẫu thân.
“Thanh Nghiên chỉ muốn đến thỉnh an các vị phu nhân, ai ngờ Tiêu Tướng quân lại…”
Lần này không cần Hoàng Hậu lên tiếng, các vị phu nhân đã “trượng nghĩa thẳng ngôn”, thi nhau châm chọc Tiêu mẫu:
“Quận chúa quả là dạy dỗ con cái có phương pháp.”
“Người ta là cô nương gia không cam tâm tình nguyện, thế mà lại muốn gạo nấu thành cơm! Nam bắt nữ hiếp, lẽ nào đây là quy củ của Tướng quân phủ?”
“Đường đường là Tướng quân không để tâm vào việc bảo vệ gia quốc, lại đi tơ tưởng chuyện nhị nữ thị nhất phu! Thi vị tố xan, thẹn với Hoàng ân!”
Tiêu mẫu vốn là người chưa bao giờ cúi đầu trước người khác, lúc này đối mặt với những lời mỉa mai cay độc, sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng.
Đứng bật dậy giáng một cái tát vào mặt Tiêu Hành:
“Đồ nghịch tử! Uống vài chén rượu vào liền mờ mắt lú lẫn rồi sao!”
“Còn không mau xin lỗi Ôn cô nương!”
Kiếp trước ta gả vào Tướng quân phủ, Tiêu mẫu không ít lần dùng thân phận mẹ chồng để o ép ta, nhưng lúc này ta đâu phải con dâu của Tướng quân phủ, bà ta làm gì có tư cách bắt ta chịu nửa phần uất ức.
Dù trong lòng Tiêu Hành có muôn vàn không cam tâm, cũng đành cắn răng cúi đầu chắp tay:
“Mong Ôn cô nương lượng thứ!”
“Là ta hồ đồ lỗ mãng, nhất thời quên mất cô nương chưa qua cửa.”
Tiêu mẫu không muốn mất mặt thêm trước đám đông, đành mặt dày tự tìm lối thoát cho mình:
“Nghịch tử! Còn không mau theo ta về chuẩn bị sính lễ!”
“Đến ngày đại hôn phải phong phong quang quang rước Ôn cô nương vào cửa!”
“Đến lúc đó có hiểu lầm gì, hai vợ chồng son các ngươi đóng cửa bảo nhau, kiểu gì chẳng giải thích rõ ràng!”
Những lời này lọt vào tai khiến các vị phu nhân không khỏi bịt miệng cười thầm.
Khi hai mẹ con bọn họ lên xe, Ôn Liên Nhi nếm đủ ánh mắt khinh bỉ trong viện cũng lúi cúi muốn lên theo, nhưng lại bị Tiêu mẫu đang sôi máu quát thẳng vào mặt:
“Liên nhi cô nương! Cô và nhi tử của ta còn chưa thành hôn!”
“Làm sao có thể ngồi chung xe ngựa của Tướng quân phủ ta cùng tiến cùng xuất!”
“Thứ do tiểu nương nuôi dạy quả nhiên không có chút quy củ nào!”
Ôn Liên Nhi hai mắt rưng rưng, nhưng Tiêu Hành cũng không dám trái ý mẫu thân, chỉ đành khuyên ả nhẫn nại đợi thêm hai ngày.
Ôn Liên Nhi muốn sai người báo tin cho Ôn gia phái xe ngựa đến đón, hùng hổ chỉ tay vào mặt hạ nhân:
“Lũ các ngươi mù hết rồi sao?! Ta là Nhị tiểu thư Ôn gia đấy!”
“Còn không mau chuẩn bị xe ngựa cho ta!”
Nhưng đây là trạch viện của mẫu thân ta.
Hạ nhân cứng mềm không ăn, bật lại:
“Tiểu thư nhà ta đã hòa ly với Ôn lão gia! Nay trạch viện này mang họ Trương!”
“Tiểu thư nhà ta chỉ có một cô nương là Thanh Nghiên tiểu thư, lòi đâu ra Nhị tiểu thư nào!”
“Ôn tiểu thư muốn ra oai thì cút về Ôn gia mà ra oai!”
Chaporia
Bình Luận (0)