Không biết có phải thái độ nghiêm túc của tôi đã khiến Giang Ký Duật cuối cùng cũng nhận ra chúng tôi đã chia tay rồi hay không.
Anh ta không tìm tôi nữa.
Ngược lại là Lâm Hủ, cô ấy thần thần bí bí hẹn tôi ra ngoài, nói muốn cho tôi 1 bất ngờ.
Còn đặc biệt dặn dò, bảo tôi trang điểm xong xuôi, mặc một bộ quần áo thật đẹp.
Tôi chọn 1 chiếc váy liền của hãng Ralph Lauren.
Khi đến nơi, tôi thấy Lâm Hủ vẫy tay chào tôi một cách vui vẻ.
Bên cạnh còn có 1 người đứng đó.
“Học trưởng Mạnh Hành!”
Tôi bước nhanh tới, chào hỏi anh ấy.
Đồng thời nháy mắt muốn hỏi Lâm Hủ xem chuyện này là thế nào, sao học trưởng Mạnh Hành lại ở đây.
Học trưởng Mạnh Hành là đàn anh cùng khoa với chúng tôi, cũng là nhân vật nổi tiếng trong trường.
Anh ấy không chỉ đẹp trai, thành tích tốt, mà gia thế cũng tốt.
Ở trường đã thu phục được vô số fan hâm mộ cả nam lẫn nữ.
Chỉ có điều nghe nói con người anh ấy khá lạnh lùng, không thích giao tiếp với người khác cho lắm.
Không biết tại sao lại đi cùng Lâm Hủ đến đây.
“Đây là bạn trai cậu à?”
Tôi kéo Lâm Hủ sang 1 bên, lặng lẽ hỏi cô ấy.
Lâm Hủ vẻ mặt nghiêm túc.
“Không, đây là bạn trai của cậu.”
Tôi: ?
Thấy vẻ mặt tôi ngơ ngác, Lâm Hủ lúc này mới cười hì hì kể lại tình hình.
“Lần trước tớ không phải nói sẽ tìm cho cậu 1 người đàn ông tốt hơn sao, sau đó tớ liền đăng 1 bài lên vòng bạn bè, tổ chức 1 đợt tuyển người xem mắt, đính kèm ảnh của cậu, ai có ý thì liên hệ, thế là học trưởng Mạnh Hành đã liên hệ với tớ.”
“Còn về lý do tại sao tớ có Wechat của học trưởng Mạnh Hành, trong buổi báo cáo học thuật của lớp tớ lần trước, tớ có câu hỏi muốn hỏi học trưởng, nên đã tiện tay add luôn.”
“A, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là hôm nay chính là buổi xem mắt của cậu, cậu hãy thể hiện cho tốt nhé, tớ rất kỳ vọng vào cậu đấy.”
Tôi: …
Lâm Hủ đúng là 1 quân sư quạt mo không đáng tin cậy!
Bất chấp tôi dùng ánh mắt lên án như thế nào, Lâm Hủ vẫn giả vờ không thấy.
Cô ấy đưa cho chúng tôi 2 tấm vé vào cổng công viên giải trí, sau đó chào Mạnh Hành, rồi quay đầu bước đi không ngoảnh lại.
Tôi lúng túng đến mức ngón chân sắp đào được 2 cái lâu đài.
Học trưởng Mạnh Hành dường như đã nhìn ra.
Anh đưa cho tôi 1 chai nước, khẽ cười nói:
“Em cũng đừng quá căng thẳng, cứ coi như đi chơi với bạn bè bình thường thôi, trước đây em đã từng đến đây chưa?”
Thái độ của anh rất tự nhiên.
Giống hệt như con người anh vậy, dễ gần, dịu dàng.
Tôi cũng từ từ thả lỏng lại.
Tôi đoán học trưởng Mạnh Hành có lẽ có chuyện muốn tìm tôi.
Nên mới tiện thể tìm Lâm Hủ hẹn tôi ra.
Nếu không, với danh tiếng và gia thế của anh.
Muốn tìm bạn gái kiểu gì mà chẳng được.
Cần gì phải đến xem mắt với tôi?
Nghĩ đến đây tôi lại càng thoải mái hơn.
Vừa chọn những trò mình thích để chơi, vừa chờ học trưởng Mạnh Hành lên tiếng.
Học trưởng Mạnh Hành rất trầm tĩnh.
Và cũng rất chu đáo.
Tôi thích chơi mấy trò cảm giác mạnh.
Nhưng mặc váy thì có chút bất tiện.
Học trưởng Mạnh Hành liền cởi áo khoác ngoài ra che lên chân tôi.
Điều này khiến tôi nhớ lại, trước đây tôi cũng từng cùng Giang Ký Duật đến công viên giải trí.
Khi tôi muốn chơi những trò này, anh ta sẽ nhíu mày chỉ trích tôi.
“Mấy trò này nguy hiểm lắm!”
“Em mặc váy không tiện đâu, hay là đừng đi nữa!”
Con người với con người thực sự rất khác nhau.
Trong đầu vừa nghĩ đến Giang Ký Duật, thì ở ngoài đời thực tôi dường như cũng nghe thấy giọng nói của anh ta.
Tôi quay đầu lại, liền nhìn thấy Giang Nghiên đang khoác tay Giang Ký Duật.
Ngay khoảnh khắc này.
Bọn họ cũng vừa vặn nhìn về phía tôi.
Tôi: …
Sau khi Giang Ký Duật nhìn thấy tôi, sắc mặt liền thay đổi.
Lại nhìn thấy học trưởng Mạnh Hành ở phía sau tôi, anh ta cau mày, đi về phía tôi.
“Kiều Diệc Nhiễm, em đang làm gì ở đây?”
Anh ta chất vấn tôi.
Giọng điệu kìm nén, lại mang theo sự đuối lý mà mạnh miệng giống như đang bắt gian.
Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào.
“Hẹn hò.”
Học trưởng Mạnh Hành ở phía sau đã lên tiếng.
“Cậu là ai? Có chuyện gì sao?”
Học trưởng Mạnh Hành bước lên 1 bước.
Anh đột nhiên đan 10 ngón tay đan xen vào tay tôi.
Tôi giật mình, nhưng không hề giãy ra.
Tay anh rất lớn, rất ấm áp.
Sự chú ý của tôi bất giác dồn hết vào đó, đến cả Giang Ký Duật cũng không có thời gian để ý tới.
Giang Ký Duật trong nháy mắt đỏ bừng 2 mắt.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, cao giọng.
“Chúng ta mới chia tay chưa đầy 1 tháng, em đã nhanh chóng tìm người đàn ông khác rồi!?”
Tôi kỳ lạ nhìn anh ta.
“Nếu không thì sao? Chẳng lẽ tôi còn phải thủ thân như ngọc vì anh ư?”
Trong lòng tôi chỉ nghĩ đến việc đốp chát lại Giang Ký Duật.
Không nhận ra rằng, lời nói của mình tương đương với việc gián tiếp thừa nhận mối quan hệ giữa tôi và học trưởng Mạnh Hành.
Bây giờ phản ứng lại, cơ thể cứng đờ.
Lén lút nhìn về phía học trưởng Mạnh Hành.
Lại phát hiện khóe môi anh đang cong lên, không có chút ý tứ nào là bị xúc phạm.
Lúc này Giang Nghiên cũng chạy tới.
Cô ta thấy 3 người chúng tôi đối đầu gay gắt như vậy, trong mắt lóe lên 1 tia phức tạp.
Cô ta khuyên Giang Ký Duật: “Anh Ký Duật, chúng ta về thôi.”
Giang Ký Duật không quan tâm đến cô ta.
Anh ta giống như bị kích thích gì đó.
Nhìn vào bàn tay đang đan chặt của tôi và học trưởng Mạnh Hành, lại nhìn vào vẻ mặt của chúng tôi.
Đột nhiên vội vã nói: “Không thể nào! Các người đang lừa tôi đúng không?”
Anh ta giống như muốn xác nhận, lại giống như đang thuyết phục bản thân.
“Em trước đây với Mạnh Hành căn bản không hề thân thiết, làm sao có thể quen nhau nhanh như vậy được, chắc chắn là 2 người tình cờ đi chơi, thấy tôi nên mới nói dối là đang quen nhau đúng không?”
Tôi chột dạ.
Anh ta thế mà lại nói đúng.
Nhưng khí thế thì không thể yếu đi được.
Tôi lớn tiếng hét lên: “Ai nói vậy? Anh ấy chính là bạn trai của tôi!”
Sắc mặt Giang Ký Duật trở nên trắng bệch.
Trên khuôn mặt của học trưởng Mạnh Hành không nhìn ra biểu cảm gì.
Anh chỉ ôm lấy vai tôi nhạt nhẽo nói: “Đi thôi.”
Không thèm đoái hoài gì đến bọn họ nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)