Sau khi cách xa bọn Giang Ký Duật, tôi buông bàn tay đang nắm chặt học trưởng Mạnh Hành ra.
Xin lỗi anh.
“Xin lỗi học trưởng, em trong lúc tình thế cấp bách, tự ý nói anh là bạn trai em.”
“Nếu sau này gây ảnh hưởng không tốt đến anh, em nhất định sẽ đính chính lại.”
Tôi rất thành khẩn.
Dù sao thì cũng không biết Giang Ký Duật và Giang Nghiên 2 người họ có đem chuyện hôm nay rêu rao ra ngoài hay không.
Học trưởng Mạnh Hành trong trường rất có danh tiếng.
Nếu gây ra hiểu lầm không đáng có thì không hay rồi.
Càng nghĩ như vậy, tôi càng chột dạ.
Kết quả không ngờ tới, học trưởng Mạnh Hành đột ngột cúi người xuống.
Ánh mắt ngang tầm với tôi.
Anh khẽ cười:
“Em không cần xin lỗi, vốn dĩ anh cũng hẹn hò với em với mục đích tiến tới hẹn hò mà, em có thể nói với người khác anh là bạn trai em, anh rất vui.”
Tôi có chút ngẩn ngơ.
“Hả?”
Nhớ lại lời Lâm Hủ đã nói.
Cô ấy đăng bài tuyển người xem mắt trên vòng bạn bè, học trưởng Mạnh Hành đã liên hệ với cô ấy.
Vậy nên học trưởng Mạnh Hành không phải là có chuyện muốn nói với cô ấy.
Mà thực sự đơn thuần là đến xem mắt?
Nhưng… tại sao chứ.
Học trưởng Mạnh Hành nhìn vào mắt tôi.
Khẽ cười 1 cái.
“Có thể em quên rồi, trước đây chúng ta đã từng gặp nhau, từ rất lâu trước đây anh đã có hảo cảm với em rồi.”
“Là… khi nào vậy ạ?”
Tôi lúng túng.
Tôi thực sự đã quên rồi.
Học trưởng Mạnh Hành lại không nói nhiều.
Anh chỉ hỏi tôi:
“Đã như vậy, em có bằng lòng thử quen với anh không?”
Ánh mắt của anh rất chân thành.
Lại ẩn giấu 1 chút căng thẳng và thấp thỏm.
Tôi vô thức bị ánh mắt ấy mê hoặc.
Nhưng tôi vẫn từ chối anh.
Không vì điều gì khác.
Kiếp trước bị Giang Ký Duật làm tổn thương quá sâu.
Tôi không có cách nào có thể dễ dàng bắt đầu lại 1 mối quan hệ thân mật.
Học trưởng Mạnh Hành bị từ chối cũng không tức giận.
Anh chỉ mỉm cười ôn hòa.
“Không sao.”
Chaporia
Bình Luận (0)