Anh ta nói, anh ta biết sai rồi.
Anh ta nói, muốn bắt đầu lại.
Thật là chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
Gương đã vỡ, dù dán lại vẫn còn vết nứt.
Lòng người đã chết, dù có hâm nóng thế nào cũng không ấm lại được.
Khương Phong, anh ta chưa bao giờ hiểu điều đó.
Anh ta nghĩ mọi thứ đều có thể làm lại từ đầu.
Anh ta nghĩ tôi vẫn là người phụ nữ sẽ vì anh ta mà rơi nước mắt, mà đau lòng.
Anh ta không biết.
Từ khoảnh khắc tôi cầm giấy chứng nhận ly hôn, bước ra khỏi Cục Dân Chính.
Anh ta đã bị tôi xóa hoàn toàn khỏi cuộc đời mình.
Ngay cả thùng rác cũng không có.
12
Cuộc sống rất nhanh lại trở về bình yên.
Khương Phong giống như một viên sỏi nhỏ bị ném xuống hồ.
Dù có gợn lên vài vòng sóng, nhưng mặt hồ rất nhanh lại trở về như cũ.
Anh ta không xuất hiện nữa.
Sự giáo dục ở đồn cảnh sát và bản cam kết kia rõ ràng đã có tác dụng.
Hoặc cũng có thể, sự nhục nhã công khai hôm đó đã khiến anh ta hoàn toàn mất dũng khí đến tìm tôi lần nữa.
Dù là nguyên nhân nào, kết quả đều tốt.
Thế giới của tôi lại yên tĩnh trở lại.
Camera trước cửa trung thành ghi lại từng ngày sinh hoạt.
Nhân viên giao hàng, shipper đồ ăn, con chó nhà hàng xóm.
Tất cả đều bình thường.
Thời gian trôi qua, thoáng cái đã đến cuối năm.
Công ty tổ chức tiệc tất niên.
Vì thành tích nổi bật năm nay, tôi nhận được khoản thưởng cuối năm lớn nhất.
Còn được bình chọn là nhân viên xuất sắc của năm.
Đứng trên bục nhận thưởng, nhìn ánh mắt ngưỡng mộ và chúc mừng của đồng nghiệp dưới khán đài.
Tôi bỗng có chút cảm khái.
Một năm trước vào thời điểm này.
Tôi còn vì Khương Phong không về nhà ăn Tết mà cãi nhau với anh ta.
Còn dốc hết tâm sức lo liệu mọi thứ cho cái gia đình của anh ta.
Mà một năm sau.
Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, tự mình đội vương miện cho chính mình.
Cảm giác này thật tốt.
Sau tiệc tất niên, phòng ban tổ chức đi hát karaoke.
Tôi hiếm khi tham gia những hoạt động như vậy, nhưng hôm đó tâm trạng tốt nên cũng đi theo.
Trong phòng riêng rất náo nhiệt.
Mọi người uống rượu, hát hò, chơi trò chơi.
Một đồng nghiệp nam bình thường quan hệ với tôi khá tốt, cầm ly rượu ngồi xuống bên cạnh tôi.
Anh ta tên Lý Triết, là trụ cột kỹ thuật của tổ bên cạnh.
Ngoại hình sạch sẽ sáng sủa, tính cách cũng ôn hòa.
“Trần Hi, chúc mừng cô nhé.”
Anh ta mỉm cười nói với tôi.
“Cảm ơn.”
Tôi cũng cười nhẹ.
“Hôm nay cô rất đẹp.”
Anh ta nói.
Ánh đèn hơi tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh ta.
Nhưng có thể cảm nhận được ánh mắt anh ta rất chân thành.
“Cảm ơn.”
Tôi lại nói lời cảm ơn.
Trong lòng không dấy lên chút gợn sóng nào.
Hơn nửa năm sau khi ly hôn.
Thực ra xung quanh tôi cũng từng xuất hiện vài người khác giới bày tỏ thiện ý.
Có người là đồng nghiệp, có người do bạn bè giới thiệu.
Nhưng tôi đều lịch sự từ chối.
Không phải tôi còn sợ hôn nhân.
Cũng không phải còn lưu luyến Khương Phong.
Chỉ đơn giản là tôi cảm thấy.
Trạng thái sống hiện tại của tôi rất tốt.
Tôi không cần một người khác đến chia sẻ không gian và thời gian của mình.
Một mình tôi cũng có thể sống những ngày tháng rực rỡ.
“Tôi nghe nói…”
Lý Triết do dự một chút rồi vẫn mở lời.
“Trước đây cô… đã trải qua vài chuyện không vui.”
“Đều đã qua rồi.”
Tôi nhàn nhạt nói.
Không muốn nhắc lại những chuyện cũ đó.
“Ừm.”
Lý Triết gật đầu.
“Cô rất dũng cảm, cũng rất mạnh mẽ.”
“Tôi rất khâm phục cô.”
Giọng anh ta rất nghiêm túc.
Tôi nhìn anh ta một cái.
Trong mắt anh ta, tôi thấy sự ngưỡng mộ.
Chứ không phải thương hại, hay tò mò.
Điều đó khiến tôi có thêm chút thiện cảm với anh ta.
Nhưng cũng chỉ đến vậy.
Chúng tôi lại nói thêm vài câu.
Rồi anh ta bị đồng nghiệp khác kéo đi uống rượu.
Tôi một mình ngồi trong góc, uống nước trái cây, nhìn mọi người náo nhiệt.
Bỗng cảm thấy, cuộc sống như thế này thật tốt.
Có đồng nghiệp cùng chí hướng, có bạn bè tri kỷ.
Có sự nghiệp mình yêu thích, có căn nhà thuộc về mình.
Tôi không còn là vợ của ai, con dâu của ai.
Tôi là chính tôi.
Trần Hi.
Một cá thể độc lập, tự do, trọn vẹn.
Khoảng hơn mười một giờ tối.
Tôi cảm thấy hơi mệt nên rời đi sớm.
Bước ra khỏi KTV, gió lạnh thổi tới, men rượu tỉnh đi phân nửa.
Tôi gọi một chiếc xe công nghệ.
Trong lúc chờ xe, tôi nhìn thấy dưới cột đèn cách đó không xa.
Có một người đứng đó.
Một người phụ nữ.
Mặc một chiếc váy mỏng manh, run rẩy trong gió lạnh.
Cô ta trang điểm rất đậm.
Nhưng vẫn không che nổi vẻ tiều tụy và mệt mỏi trên gương mặt.
Cô ta dường như đang đợi ai đó.
Liên tục nhìn điện thoại, rồi lo lắng nhìn về phía ngã rẽ.
Một chiếc Mercedes màu đen dừng lại trước mặt cô ta.
Cửa kính hạ xuống.
Một người đàn ông trung niên bụng phệ, đầu hói thò đầu ra.
Ông ta nói với người phụ nữ kia vài câu gì đó.
Trên mặt cô ta lập tức chất đầy nụ cười lấy lòng.
Cô ta mở cửa xe, ngồi vào.
Chiếc Mercedes nhanh chóng hòa vào dòng xe, biến mất trong màn đêm.
Tôi nhìn về hướng chiếc xe biến mất, sững người.
Bởi vì, tôi nhận ra người phụ nữ đó.
Là Lâm Duyệt.
Lâm Duyệt — người từng hào nhoáng xinh đẹp, từng nói yêu Khương Phong hơn tất cả.
Giờ đây, cô ta trở thành phụ thuộc của một người đàn ông khác.
Dùng cơ thể trẻ trung của mình để đổi lấy cuộc sống vật chất mà cô ta muốn.
Trong mắt cô ta không còn vẻ ngây thơ vô tội như trước nữa.
Chỉ còn đầy dục vọng và toan tính.
Tôi không biết cô ta có còn nhớ không.
Ở huyện Bình An xa xôi kia, vẫn còn một đôi con trai con gái đang đợi cô ta.
Có lẽ cô ta đã quên từ lâu.
Hoặc có lẽ cô ta vốn chẳng hề quan tâm.
Giống như khi xưa, cô ta không chút do dự xen vào cuộc hôn nhân của tôi.
Cuộc đời cô ta, lựa chọn của cô ta.
Đều không còn liên quan đến tôi.
Xe công nghệ đến rồi.
Tôi mở cửa xe, ngồi vào.
Chiếc xe chạy êm trên con đường về nhà.
Ngoài cửa sổ là ánh đèn neon của thành phố, rực rỡ mà mê ly.
Tôi chợt nhớ đến một câu nói.
Mọi món quà của số phận, đều đã được âm thầm niêm yết giá.
Khương Phong vì cái gọi là nối dõi tông đường, đã trả giá bằng gia đình, sự nghiệp và lòng tự trọng.
Lâm Duyệt vì cái gọi là vinh hoa phú quý, đã trả giá bằng tuổi trẻ, cơ thể và tư cách làm mẹ.
Trương Lan vì cái gọi là hương hỏa gia tộc, đã trả giá bằng tình mẫu tử và sự bình yên lúc tuổi già.
Mỗi người trong họ đều có được thứ mình muốn.
Cũng mất đi những thứ quý giá hơn.
Còn tôi thì sao?
Tôi mất năm năm thanh xuân.
Mất một cuộc hôn nhân thất bại.
Nhưng tôi có được một con người mới mẻ, tốt đẹp hơn.
Và một tương lai hoàn toàn mới, đầy vô hạn khả năng.
Xe dừng lại dưới lầu nhà tôi.
Tôi trả tiền, xuống xe.
Ngẩng đầu lên, thấy trong cửa sổ nhà mình ánh đèn ấm áp hắt ra.
Đó là ngọn đèn tôi để lại cho chính mình trước khi đi.
Khoảnh khắc đó, lòng tôi vô cùng an yên và mãn nguyện.
Tôi biết.
Đây chính là hạnh phúc mà tôi mong muốn.
Không phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Chỉ trung thành với chính mình.
Con đường phía trước còn rất dài.
Nhưng tôi sẽ từng bước đi vững vàng và thong dong.
Bởi vì tôi xứng đáng.
Xứng đáng với mọi điều tốt đẹp trên đời này.
13
Khi tiếng chuông năm mới vang lên, tôi đang một mình cuộn tròn trên sofa.
Trên tivi là chương trình đón giao thừa náo nhiệt.
Ngoài cửa sổ là pháo hoa nổ rực rỡ nối tiếp nhau.
Tôi rót cho mình một ly rượu vang, nâng ly chúc mừng năm mới.
Điện thoại đầy ắp tin nhắn chúc phúc.
Chu Kỳ gửi cho tôi một bao lì xì thật lớn, kèm lời nhắn: “Chúc nữ hoàng của tôi năm mới bách độc bất xâm, đào hoa nở rộ!”
Tôi cười nhận lấy, gửi lại cô ấy một bao còn lớn hơn.
Lý Triết cũng gửi tin nhắn.
Chỉ một câu đơn giản: “Trần Hi, chúc mừng năm mới, mong năm mới của cô mọi việc thuận lợi.”
Không hoa mỹ, nhưng khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Tôi trả lời một câu: “Cùng vui.”
Năm nay là cái Tết yên tĩnh nhất tôi có trong năm năm qua.
Không cần vất vả chuẩn bị bữa cơm tất niên.
Không cần gượng cười tiếp đón họ hàng.
Không cần đối phó với áp lực giục sinh con.
Chỉ có tôi và khoảng thời gian hoàn toàn thuộc về mình.
Tôi không biết Khương Phong và các con anh ta đã đón năm mới thế nào.
Ở trong căn hầm tối tăm kia, nghe tiếng cười nói của người khác sao?
Hay cuối cùng Trương Lan mềm lòng, cho họ về căn nhà vốn không còn thuộc về tôi, ăn một bữa cơm đoàn viên gượng gạo?
Tôi không tìm hiểu.
Vì tất cả đã không còn liên quan đến tôi.
Sau kỳ nghỉ Tết, tôi quay lại công ty.
Mọi thứ lại đi vào quỹ đạo.
Tần suất tiếp xúc giữa tôi và Lý Triết dần nhiều hơn.
Một dự án chúng tôi phụ trách vừa hay cần hai phòng ban phối hợp.
Chúng tôi trở thành đầu mối liên lạc của nhau.
Mỗi ngày đều phải họp, thảo luận phương án, trao đổi tiến độ.
Anh ấy là một đối tác công việc rất tốt.
Tư duy rõ ràng, logic chặt chẽ, lại rất kiên nhẫn.
Làm việc cùng anh ấy rất thoải mái.
Có lúc họp xong sớm, chúng tôi cùng xuống pantry pha một ly cà phê.
Chúng tôi nói về công việc, về xu hướng ngành, thỉnh thoảng cũng trò chuyện nhẹ nhàng.
Ví dụ như bộ phim mới ra rạp, hoặc một hiệu sách mới mở.
Anh ấy rất hiểu biết, cũng rất hài hước.
Luôn tìm được chủ đề thú vị.
Tôi phát hiện, trò chuyện với anh ấy là một việc rất dễ chịu.
Nụ cười trên mặt tôi cũng dần nhiều hơn.
Chu Kỳ nhanh chóng nhận ra sự thay đổi của tôi.
“Có chuyện gì đó nha, Trần Hi.”
Cô ấy nháy mắt nhìn tôi.
“Dạo này trông cậu tâm trạng tốt lắm.”
“Với Lý Triết tiến triển đến đâu rồi?”
“Đừng nói bậy.”
Tôi liếc cô ấy một cái.
“Chỉ là đồng nghiệp bình thường.”
“Đồng nghiệp bình thường mà ngày nào cũng mang bữa sáng cho cậu à?”
Chu Kỳ nói trúng tim đen.
Đúng vậy, gần đây Lý Triết luôn “tiện đường” mua cho tôi một phần sandwich và latte ở quán cà phê dưới lầu.
Anh ấy nói mình cũng mua, chỉ tiện tay thôi.
Tôi từng từ chối hai lần, nhưng anh ấy kiên trì.
Sau đó tôi cũng không từ chối nữa.
Chỉ là buổi chiều sẽ mời lại anh ấy một ly trà sữa hoặc một phần bánh ngọt.
“Thấy chưa, có qua có lại rồi đó.”
Chu Kỳ tỏ vẻ “tớ biết ngay mà”.
“Hi Hi, tớ nói cho cậu nghe, Lý Triết là người tốt đó.”
“Tớ nhờ người hỏi thăm rồi, cao thủ kỹ thuật, nhân phẩm cũng tốt, chưa từng quen mấy cô gái linh tinh.”
“Quan trọng nhất là ánh mắt anh ấy nhìn cậu là sự ngưỡng mộ, không phải thứ gì khác.”
“Cậu có thể thử tiếp xúc xem.”
“Cậu xứng đáng với người tốt hơn.”
Nghe lời Chu Kỳ nói, lòng tôi khẽ rung động.
Tôi thật sự… xứng đáng với người tốt hơn sao?
Sau khi trải qua một cuộc hôn nhân thất bại như thế.
Đã từng có lúc tôi nghĩ, có lẽ mình sẽ không bao giờ mở lòng với bất kỳ ai nữa.
Chính Khương Phong và Lâm Duyệt khiến tôi nảy sinh sự hoài nghi sâu sắc về bản tính con người.
Nhưng sự xuất hiện của Lý Triết giống như một làn gió xuân ấm áp.
Thổi tan những ám ảnh mờ tối trong lòng tôi.
Anh ấy khiến tôi nhìn thấy rằng trên thế giới này, ngoài ích kỷ và phản bội.
Còn có sự tôn trọng và thiện ý thuần túy.
Chiều hôm đó, một mốc quan trọng của dự án, chúng tôi hoàn thành trước thời hạn.
Mọi người đều rất vui.
Lý Triết bước đến bên bàn làm việc của tôi.
“Tối nay cô có rảnh không?”
Anh ấy hỏi.
“Để chúc mừng dự án thắng lợi lớn, tôi muốn mời cô ăn một bữa.”
Giọng anh ấy rất tự nhiên, như đang hẹn một người bạn bình thường.
Tôi nhìn vào đôi mắt trong trẻo của anh ấy.
Trong đó không có dò xét, cũng không có dục vọng.
Chỉ có sự chân thành và mong đợi.
Tôi do dự một lát.
Rồi tôi nghe thấy chính giọng mình.
“Được chứ.”
Tôi mỉm cười trả lời.
Ánh nắng chiếu qua khe rèm cửa, vừa vặn rơi xuống chậu cây xanh trước mặt tôi.
Chậu trầu bà ấy vừa nhú lên những mầm non xanh biếc.
Tràn đầy sức sống và hy vọng.
14
Chúng tôi hẹn nhau ở một nhà hàng Âu gần công ty.
Không gian rất yên tĩnh, phát nhạc jazz nhẹ nhàng.
Lý Triết rất lịch thiệp.
Anh ấy kéo ghế cho tôi, đợi tôi ngồi xuống rồi mới ngồi đối diện.
Anh ấy không như nhiều người đàn ông khác, tự ý gọi món cho tôi.
Mà đưa thực đơn cho tôi, để tôi chọn món mình thích.
Chaporia
Bình Luận (0)