Dọc đường, tâm trí Nguyễn Đông Đình rối bời, trong đầu chẳng còn bất cứ ý niệm nào khác ngoài một suy nghĩ.
Tang Tri Dư thực sự muốn ly hôn với anh…
Tại sao, chuyện của Ôn Mạn Mạn chẳng phải đã giải thích rõ ràng rồi sao!
Bàn tay nắm vô lăng của anh từ từ siết chặt, túa mồ hôi lạnh.
Chân ga đạp sát sàn.
Tiếng phanh gấp xé toạc không gian, anh đỗ xịch trước cửa nhà chính rồi đi nhanh vào trong.
Liền nhìn thấy sắc mặt tối sầm của ông nội.
Cùng với bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn ba chữ Tang Tri Dư đặt rành rành trước mặt ông…
Chương 6
6.
“Ông nội,” Nguyễn Đông Đình cất tiếng gọi, lồng ngực trống rỗng, “Tri Dư đâu ạ?”
Ông nội Nguyễn đứng dậy, gõ cây ba-toong xuống sàn nhà rầm rầm.
“Tri Dư?” Ông hừ lạnh.
“Lúc trước làm cái gì rồi?! Bây giờ người ta nằng nặc đòi ly hôn với cháu đấy! Cháu muốn chọc tức chết cái thân già này mới cam lòng phải không!”
Nguyễn Đông Đình ép bản thân phải bình tĩnh lại.
“Chúng cháu sẽ không ly hôn, giữa cháu và cô ấy có chút hiểu lầm, có thể giải thích rõ ràng.”
Ông cụ ném thẳng tập thỏa thuận ly hôn vào người anh.
“Phân chia tài sản rành rọt thế này, các dự án hợp tác với họ Tang đình chỉ toàn diện, tập đoàn họ Tang tung đòn sát thủ kiểu tự sát cướp đi một phần ba dự án của nhà họ Nguyễn, xé rách mặt nhau khó coi như thế, cháu nói cho ông nghe, đường lui nằm ở đâu!”
“Nguyễn Đông Đình cháu còn có thể giải thích được cái gì!”
Từng lời chất vấn giáng thẳng xuống người đàn ông đang mang vẻ mặt xám xịt.
Nguyễn Đông Đình cảm thấy xấp tài liệu kia nặng ngàn cân.
Đập trúng khiến cơ thể anh lảo đảo, đầu óc trống rỗng.
“Chuyện này sao có thể…”
Ông nội tức đến đỏ bừng mặt tía tai.
“Nguyễn Đông Đình, ông cho cháu hay, nhà họ Nguyễn không chỉ có một mình cháu là người thừa kế.”
“Không dỗ được Tri Dư về, cháu cũng lập tức cút xéo cho ông!”
Nói xong, ông chống gậy, được quản gia dìu về phòng nghỉ.
Nguyễn Đông Đình đứng sững giữa phòng khách, cơ thể cứng đờ như tạc tượng, sắc mặt trắng bệch.
Anh biết ông nội đang cảnh cáo anh.
Nhưng anh cũng hiểu rõ, điều khiến anh bận tâm nhất, hoảng loạn nhất lúc này, là đánh mất Tang Tri Dư…
Anh nhặt bản thỏa thuận ly hôn trên mặt đất lên, lật đến phần chữ ký ở trang cuối.
Nhìn thấy ba chữ Tang Tri Dư ký sắc sảo rồng bay phượng múa.
Những ngón tay anh từ từ siết chặt, bóp nhàu tờ giấy đến mức phát ra những tiếng sột soạt gãy gập.
Anh thậm chí có thể mường tượng ra, lúc Tang Tri Dư đặt bút ký tên, cô đã dứt khoát và tuyệt tình đến nhường nào.
Đúng lúc này, tiếng nhạc chuông con thỏ vui nhộn lại cất lên.
Anh sầm mặt, cảm giác chói tai tột độ.
Quăng mạnh điện thoại xuống sàn nhà, đoạn nhạc đó mới triệt để tắt lịm.
Quản gia ở bên cạnh mang đến một chiếc điện thoại mới, lắp sim đưa cho anh.
Nguyễn Đông Đình thậm chí không cần mở danh bạ, một cách tự nhiên bấm ngay dãy số quen thuộc nằm lòng.
Cho đến khoảnh khắc này anh mới bàng hoàng nhận ra.
Từng giọt từng giọt thuộc về Tang Tri Dư trong suốt bảy năm qua đã ăn sâu vào máu thịt.
Nếu rút ra, sẽ đau đớn đến sống dở chết dở.
Anh nhắm mắt lại, tĩnh lặng chờ đợi đầu dây bên kia bắt máy.
Nhưng thứ truyền tới, chỉ là giọng nữ tổng đài lạnh băng.
Sắc mặt anh trắng bệch từng chút một, lao nhanh ra ngoài chạy thẳng đến tập đoàn Tang thị.
Ở đầu bên kia, tôi liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn làm việc, đổ chuông rồi tắt, từ đầu đến cuối tôi không hề bắt máy.
Chưa đầy một lát sau, trợ lý đặc biệt đẩy cửa bước vào.
“Đại tiểu thư, cô… anh Nguyễn đang đợi ở ngoài, muốn gặp chị.”
Tôi cong môi cười nhạt: “Cho anh ta vào.”
Vừa dứt lời, bóng dáng hớt hải chẳng còn chút phong độ thanh phong minh nguyệt thường ngày xuất hiện.
Ánh mắt anh khóa chặt trên người tôi, giọng nói cất lên khàn đặc khôn tả.
“Vì sao lại ly hôn?”
Tôi biếng nhác nhấc mí mắt: “Anh đến hỏi tôi à? Anh nên tự hỏi bản thân mình đã làm những cái gì thì đúng hơn.”
Không có tâm trạng vòng vo dây dưa với anh ta, tôi liền hạ lệnh đuổi khách.
“Nếu không phải mang thỏa thuận ly hôn đã ký đến, thì xin mời anh Nguyễn đi cho, khi nào ký xong, chúng ta trực tiếp gặp nhau ở Cục Dân chính.”
“Tất nhiên, anh cũng có thể không ký, tôi nộp đơn khởi kiện là được.”
Cơ thể người đàn ông lảo đảo, đồng tử co rụt lại.
“Tri Dư, nhất thiết phải thế này sao? Anh không muốn ly hôn.”
Tôi cau mày nhìn sang, vẻ khó hiểu.
“Không ly hôn? Không ly hôn thì sao anh có thể ở bên cạnh cô em Mạn Mạn của anh được?”
Nguyễn Đông Đình vội vàng mở lời, giọng điệu khàn khàn.
“Ôn Mạn Mạn? Tri Dư, anh và cô ấy thực sự không có gì cả! Càng không xảy ra bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn!”
Tôi lẳng lặng nhìn thẳng vào anh.
“Được, vậy để tôi nói cho anh biết, không phải cứ lên giường với nhau mới gọi là vượt quá giới hạn.”
Hơi thở anh run rẩy, tôi nói tiếp.
“Từ lần đầu tiên phát hiện khuy măng sét của anh đổi sang kiểu có hoa văn, tôi đã biết có vấn đề rồi.”
“Nhưng chỉ cần chưa ầm ĩ lên mặt báo, chưa ảnh hưởng đến mối quan hệ liên hôn, tôi có thể không đi tìm cô ta, coi như không nhìn thấy.”
“Nhưng Nguyễn Đông Đình này, chuyện cái nhạc chuông điện thoại của anh, kẻ có mắt đều nhìn ra được mờ ám.”
“Anh có biết tôi phải bỏ công thu xếp với bao nhiêu bên truyền thông! Phải dọn bao nhiêu cái mớ bòng bong cho anh không!”
Cơ thể người đàn ông cứng đờ, trong mắt chất đầy vẻ hoang mang.
“Anh… anh không biết, anh tưởng chỉ là một cái nhạc chuông thôi, sẽ chẳng làm sao cả.”
Tôi bật cười khẩy.
“Đó là bởi vì, anh đang dung túng cho cô ta hết lần này đến lần khác bước qua giới hạn.”
“Một người như anh mà lại không biết hành vi của mình là không ổn sao? Anh thừa biết, thế nhưng anh vẫn tiếp tay chiều chuộng cô ta.”
“Nên đã đến bước đường này rồi, dây dưa nữa cũng vô vị, mau chóng ký giấy đi.”
Sau đó gọi trợ lý.
“Tiễn khách.”
Nguyễn Đông Đình nhìn đăm đăm vào người phụ nữ máu lạnh trước mặt, trái tim co thắt từng cơn đau nhói.
Anh thậm chí không biết mình bước ra khỏi tập đoàn Tang thị bằng cách nào.
Chỉ thấy lùng bùng bên tai dường như chẳng nghe rõ được gì nữa.
Theo bản năng anh lái xe đến bệnh viện, muốn tìm Ôn Mạn Mạn nói cho rõ ràng, bảo cô ta đích thân đi giải thích với Tang Tri Dư.
Đi đến cửa, vừa định vặn tay nắm, liền nghe thấy tiếng cười cợt giỡn hớt truyền ra từ bên trong.
“Đúng thế, họ sắp ly hôn rồi! Tao chính tai nghe thấy mà.”
“Không sao đâu, chịu đau chút cũng đáng, không tự biên tự diễn màn kịch này, sao thúc đẩy họ ly hôn nhanh được?”
“Hơn nữa tao đã nhìn ra từ lâu rồi, hai người họ có yêu thương gì nhau đâu, đã thế thì tao làm vậy có lỗi gì chứ?”
Bước chân Nguyễn Đông Đình sững lại.
Ánh mắt tối sầm xuống, trở nên sắc lạnh khôn tả, rồi đột nhiên bật cười.
Anh sống đến ba mươi tuổi đầu, thế mà lại bị một con nhóc hỉ mũi chưa sạch trêu đùa xoay như chong chóng…
Sau đó anh hầm hầm đẩy tung cửa, dọa Ôn Mạn Mạn giật mình làm rớt điện thoại xuống đất.
Cô ta nhìn người đàn ông mặt mũi âm u ngoài cửa, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Chương 7
7.
“Đàn, đàn anh…”
Chaporia
Bình Luận (0)