Cô ta nuốt nước bọt, trái tim như muốn nhảy xổ ra khỏi lồng ngực, cuống cuồng tụt xuống giường túm lấy tay anh.

“Anh đừng hiểu lầm, đàn anh, em chỉ đang nói đùa với bạn thôi, không phải thật đâu, em…”

Nguyễn Đông Đình rũ mắt, nhìn cô gái mặt mũi sưng vù.

Đột nhiên trong đầu xẹt qua những lời Tang Tri Dư đã nói.

“Nguyễn Đông Đình, tôi cho anh hay, nếu là tôi đích thân ra tay, tôi còn chẳng chừa cho cô ta cơ hội thoi thóp đó đâu.”

Anh mất khống chế bật cười gằn.

Bây giờ thực sự muốn tự vả mình một cái, ngu xuẩn tột cùng, mù quáng thê thảm!

Ôn Mạn Mạn sợ hãi thở gấp.

Cô ta hoảng loạn chống chế: “Đàn anh, anh thực sự hiểu lầm rồi, em… A!”

Lời còn chưa dứt, người đàn bà đáng thương đã bị Nguyễn Đông Đình không chút lưu tình hất văng xuống sàn nhà.

“Không ngờ cú vấp ngã đau nhất của Nguyễn Đông Đình tôi, lại là ở chỗ cô. Ôn Mạn Mạn, cô khá lắm.”

Cô ả dưới sàn nước mắt rơi lả chả.

“Không phải đâu đàn anh, anh nghe em giải thích, em không muốn phá hoại hai người, rõ ràng anh có thích em, sao anh không dám nhìn thẳng vào tình cảm của chính mình cơ chứ!”

Nguyễn Đông Đình buông tiếng cười khinh bỉ.

“Thích cô? Cô tưởng mình là cái thá gì? Chẳng qua cũng chỉ là một con chó vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại mà thôi.”

“Ôn Mạn Mạn, cô sẽ phải trả giá đắt cho những gì mình đã làm.”

Ôn Mạn Mạn hoảng hồn bạt vía.

Còn chưa kịp định thần, đã nghe thấy những lời phán quyết tuyệt tình của người đàn ông.

“Tôi sẽ trục xuất cô khỏi Hong Kong, Đại học Hong Kong cũng sẽ đồng thời ra quyết định đuổi học cô.”

Ôn Mạn Mạn trừng lớn hai mắt, cả người rã rời tuyệt vọng, triệt để ngã quỵ trên mặt sàn, đôi mắt trở nên trống rỗng.

Sau đó khóc lóc thảm thiết.

Nguyễn Đông Đình bỏ mặc, anh phái người xử lý Ôn Mạn Mạn với tốc độ nhanh nhất.

Ngồi trong văn phòng, lơ đãng nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận ly hôn.

Ở phía bên kia, tại tập đoàn Tang thị.

Trợ lý đẩy cửa bước vào.

“Đại tiểu thư, chị từng nói chuyện về Ôn Mạn Mạn đừng báo cáo với chị nữa, nhưng chuyện này, tôi thấy chị cần được biết.”

Tôi ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu: “Nói đi.”

Trợ lý nhanh nhảu báo cáo.

“Ôn Mạn Mạn bị Đại học Hong Kong đuổi học rồi, là do anh Nguyễn ra tay.”

Tôi ngạc nhiên nhướng mày, tỏ vẻ hứng thú: “Sao lại thế?”

“Nghe nói là vì vụ Ôn Mạn Mạn tự biên tự diễn màn kịch bị thương bị anh Nguyễn phát hiện, cho nên không những Đại học Hong Kong đuổi học cô ta, mà anh Nguyễn còn ra lệnh trong vòng ba ngày, phải trục xuất cô ta khỏi Hong Kong.”

Tôi bật cười mỉa mai.

“Hừ…”

Còn tưởng tình sâu nghĩa nặng, có thể chống lại muôn vàn trắc trở chứ.

Trợ lý bắt một cuộc điện thoại, sau đó do dự nhìn tôi: “Đại tiểu thư, anh Nguyễn lại đến nữa rồi.”

Tôi lạnh lùng buông một câu: “Không gặp.”

Tôi ngỡ rằng, thái độ của mình đã rành rành và dứt khoát lắm rồi.

Cũng đinh ninh người như Nguyễn Đông Đình sẽ không làm ra mấy trò bám riết không buông hèn mọn.

Nhưng trớ trêu thay, lúc tan làm.

Liền nhìn thấy người đàn ông từng có phong thái thanh phong minh nguyệt bậc nhất Hong Kong đang đứng thẫn thờ cạnh xe tôi.

Tàn thuốc dưới chân vương vãi một gạt rồi lại một gạt.

Thấy tôi, anh vội vã dụi đi điếu thuốc, khua tay xua khói, cất giọng khàn đặc.

“Tri Dư.”

Tôi mím môi: “Ký xong giấy rồi à?”

Trong mắt anh xẹt qua tia hoảng loạn và mất mát: “Anh chưa ký, anh đến để xin lỗi em.”

“Anh biết chuyện Ôn Mạn Mạn bị thương là do cô ta tự dàn dựng rồi, hôm đó là do anh chưa điều tra kỹ càng đã nổi cáu với em, là lỗi của anh.”

“Anh cũng đã nhận ra những hành vi vượt quá giới hạn của mình, Tri Dư, xin em hãy cho anh thêm một cơ hội.”

Anh thấp thỏm nhìn tôi.

Thái tử gia của Hong Kong, gần như phải dùng giọng điệu thấp hèn cầu xin tôi.

“Chúng ta, có thể không ly hôn được không?”

Nghe vậy, trong lòng tôi chẳng mảy may dao động, chỉ cảm thấy nực cười và phiền phức.

Từ trước đến nay tôi không ít lần cảnh cáo anh, mắt tôi không chứa nổi hạt cát.

Là tự anh hết lần này đến lần khác đạp lên giới hạn của tôi.

Bây giờ làm vậy là có ý gì?

Tang Tri Dư tôi đây, là loại người gọi dạ bảo vâng, thích thì kéo đến chán thì xua đi sao?

Nghĩ vậy, ánh mắt tôi triệt để lạnh lẽo.

“Không thể,” tôi khoanh tay trước ngực, ánh mắt chán ghét, “Có ý nghĩa gì không?”

“Tôi đã nói rất rõ ràng rồi.”

Hơi thở anh gấp gáp thêm vài phần: “Có ý nghĩa chứ, Tri Dư, chúng ta bên nhau bảy năm, cuộc sống của anh đâu đâu cũng là hình bóng em.”

“Cho nên anh không thể sống thiếu em.”

Những lời này vào lúc này, đã chẳng thể gợi lên bất cứ gợn sóng nào trong lòng tôi.

“Nhưng tôi có thể sống thiếu anh mà.”

Cơ thể anh loạng choạng, tôi nói tiếp: “Cho nên bất kể anh có muốn hay không, cuộc hôn nhân này tôi ly chắc rồi.”

Tôi đẩy anh ra. Ngồi vào xe, khoảnh khắc khởi động máy liền hạ cửa kính xuống.

“Đúng lúc, tôi cũng muốn xem xem đội ngũ pháp chế của Tang thị và Nguyễn thị, bên nào lợi hại hơn.”

Dứt lời, đạp chân ga, phóng xe vút đi.

Chương 8

8.

Ba ngày sau, trợ lý báo lại với tôi, Nguyễn Đông Đình vẫn nhất quyết không chịu ký giấy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...