Cố chấp cho rằng tôi và anh ta vẫn còn tương lai.
Tôi lắc đầu, cảm thấy thật phiền phức, chán ghét những chuyện treo lơ lửng không dứt khoát và những kẻ bám riết lấy không buông.
Trợ lý nhớ ra điều gì, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
“Đúng rồi Đại tiểu thư, bên hải quan truyền tin về, Ôn Mạn Mạn lúc chuẩn bị rời khỏi Hong Kong đột nhiên bỏ trốn, bây giờ không ai biết đang lẩn trốn ở đâu, tôi nghĩ dạo này ra ngoài chị nên mang theo vệ sĩ thì hơn.”
“Cái loại người này một khi bị dồn đến đường cùng, không biết chừng sẽ làm ra chuyện điên rồ gì.”
Tay đang ký tài liệu của tôi khựng lại, ngẩng đầu cau mày.
“Được, tôi biết rồi, cậu ra ngoài đi.”
Thế mà lại bỏ trốn, ở Hong Kong tội bắt cóc giết người đâu đơn giản chỉ là ngồi tù.
Cô ta mang danh thạc sĩ, chưa từng tìm hiểu luật pháp Hong Kong sao?
Tôi cười khẩy, quăng chuyện của cô ta ra sau đầu.
Nhưng đúng là cầu được ước thấy, lúc tan làm, tôi vừa xuống đến bãi đậu xe, đang định gọi điện thoại cho vệ sĩ.
Liền bị ai đó từ phía sau dùng chiếc khăn tẩm thuốc mê bịt chặt mũi miệng.
Sau một phen giằng co, toàn thân tôi bủn rủn, mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, tôi bị tạt cho một gáo nước lạnh buốt, tiết trời tháng mười hai, lạnh đến mức khiến người ta run lẩy bẩy.
Tôi nhận ra mình đang bị trói chặt tay chân, không thể nhúc nhích.
Liếc mắt nhìn quanh, căn phòng tối đen như mực.
“Ôn Mạn Mạn.”
Tôi lạnh lùng mở lời, trái lại chẳng hoảng hốt chút nào, chỉ cảm thấy khinh miệt.
Vừa gọi dứt lời, cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt mở ra.
Đèn đóm sáng rực.
Tôi nhướng mày ngạc nhiên, nhìn thấy một Ôn Mạn Mạn quần áo lấm lem, nhếch nhác mang theo vẻ tàn độc tuyệt vọng.
“Sao chị biết là tôi?”
Tôi cười khẩy: “Ở Hong Kong này, kẻ dám bắt cóc tôi chỉ có một loại người, đó là đồ ngu.”
Sắc mặt cô ta cứng đờ, bị sự khinh bỉ trong mắt tôi chọc cho phát điên.
Xông lên vung tay tát tôi một cái nổ đom đóm mắt.
“Đồ tiện nhân! Bây giờ tao là dao thớt mày là cá thịt, lấy tư cách gì mà khinh thường tao!”
Tôi nghiêng đầu, một nửa mặt nóng ran đau rát, trong miệng nếm được mùi máu tanh.
Nhưng trong mắt không hề để lộ lấy nửa điểm hoảng sợ.
“Lấy tư cách gì à?”
“Dựa vào việc cuộc đời của cái loại ngu dốt như cô, phen này thực sự tiêu tùng rồi chứ sao.”
Cô ta sợ hãi rùng mình, ngay lập tức cơn thịnh nộ bùng lên dữ dội.
“Tang Tri Dư, cuộc đời của tao đã bị các người hủy hoại rồi! Mày có biết tao phải đổ bao nhiêu mồ hôi công sức mới bước được chân vào khuôn viên Đại học Hong Kong không, tao phải ngày đêm vùi đầu học hành mới thi đỗ được cao học ở đó!”
“Đám người có tiền các người, chỉ cần nhẹ bẫng một cái là dễ dàng tước đoạt đi mọi thứ của tao! Dựa vào đâu chứ!”
Cô ta vừa gào thét, hốc mắt đỏ ngầu, chẳng khác nào một con thú hoang mất kiểm soát.
Tôi thong thả đáp lời.
“Nếu đã cực khổ như vậy, sao còn đâm đầu vào mấy cái bàng môn tà đạo? Cô tưởng bám lấy Nguyễn Đông Đình là có thể kê cao gối ngủ yên, từ nay một bước lên mây sao?”
Sắc mặt cô ta sượng cứng, tôi tiếp tục bồi thêm.
“Cô sai rồi, cho dù tôi và anh ta có ly hôn, cho dù hai người có yêu nhau muốn chết, cô cũng tuyệt đối không có cửa bước chân vào nhà họ Nguyễn, những gia tộc như chúng tôi, hôn nhân trước nay chưa bao giờ do mình tự quyết, cô nghĩ anh ta sẽ vì phản kháng sự sắp xếp mà chọn cô?”
“Người thừa kế do nhà họ Nguyễn bồi dưỡng, đâu chỉ có mình anh ta.”
“Cô đoán xem anh ta sẽ chọn quyền thừa kế, hay là chọn cô? Hoặc là xem, khi anh ta tay trắng không quyền thế, cô sẽ vứt áo ra đi hay là thề nguyện không rời?”
Hơi thở Ôn Mạn Mạn dồn dập và run rẩy.
Cô ta lảo đảo lùi lại, chưa từng nghĩ đến những vấn đề này.
Mà một kẻ như cô ta cũng làm gì đủ tầm để mà nghĩ tới.
Nước mắt cô ta lập tức tuôn trào, cùng lúc đó văng vẳng tiếng còi cảnh sát hú vang bên ngoài.
Ôn Mạn Mạn nở nụ cười tuyệt vọng.
Rồi ngất lịm đi trong chớp mắt.
Tôi được cứu ra ngoài, Nguyễn Đông Đình nhìn nửa bên mặt sưng đỏ của tôi, sự áy náy tràn ngập trong ánh mắt.
“Xin lỗi em, tất cả là tại anh.”
Tôi đón lấy túi chườm đá từ tay trợ lý, dửng dưng đáp lời.
“Vậy thì mau chóng ký giấy đi, tôi không muốn dây dưa nữa.”
Cơ thể anh cứng đờ, ánh mắt tăm tối xám xịt, hồi lâu mới khó nhọc nặn ra được một câu từ cuống họng: “Được, anh ký…”
Giấy đã ký, thủ tục ly hôn tiến hành vô cùng suôn sẻ.
Đã thế này, tôi cũng chẳng cần thiết phải nán lại chi nhánh Hong Kong làm gì, liền đặt vé máy bay về Bắc Kinh.
Ngày tôi rời đi, Nguyễn Đông Đình đã đến.
Dưới mắt anh quầng thâm đen sì, trong mắt vằn vện tơ máu, dáng vẻ tựa như đã thức trắng suốt nhiều ngày đêm.
“Tri Dư, xin lỗi em, bảo trọng nhé.”
Tôi mỉm cười gật đầu.
“Tất nhiên rồi, cuộc đời của Tang Tri Dư tôi đây, trước nay vẫn luôn chói lọi. Có anh hay không có anh, vẫn lộng lẫy y như vậy.”
Dứt lời tôi quay lưng bước đi không ngoảnh lại.
Bước lên một hành trình còn rực rỡ hơn phía trước.
Chaporia
Bình Luận (0)