“Vết hằn của nhẫn cưới vẫn còn kìa.” Cô chỉ vào ngón áp út của tôi, “Với lại, lúc nói chuyện, anh luôn theo phản xạ cố gắng giải thích cho những quyết định của mình, giống như đang phải báo cáo với ai đó vậy.”
Tôi dở khóc dở cười. “Năng lực quan sát của cô cũng đỉnh quá rồi đấy.”
“Nghề Giám đốc sản phẩm mà, ăn bám vào cái này đấy.” Cô uống một ngụm cà phê, “Yên tâm, tôi không phải thợ săn đầu người, cũng chẳng phải bà mối.”
Về sau, vì dự án chung nên chúng tôi thường xuyên tăng ca, họp hành, tranh luận. Có những lúc cô ấy cố chấp muốn chết, vì màu của một cái nút bấm mà có thể đôi co với tôi nửa tiếng. Nhưng mỗi lần cãi xong, cô ấy đều mua cho tôi một ly trà sữa, tiện tay gửi một cái meme kèm dòng chữ “Thương nhau lắm cắn nhau đau”.
Có lần tăng ca muộn, dưới tầng chỉ còn lại hai chúng tôi. Cô ấy nhìn xấp hồ sơ tài liệu trên bàn tôi, tiện miệng hỏi.
“Đây là gì thế?”
“Nợ cũ.” Tôi đáp.
“Thế sao anh vẫn giữ?” Cô thắc mắc, “Chuyện qua rồi cơ mà?”
Tôi im lặng một lát. “Có lẽ là sợ bản thân quên mất.”
“Quên cái gì?”
“Quên mình lúc trước từng ngu ngốc đến mức nào.”
Cô ấy nghĩ một chút, bỗng nhiên bật cười. “Thế cũng tốt.”
“Tốt ở đâu?”
“Chứng tỏ anh vẫn dám tin người.” Cô ấy nói, “Đáng sợ nhất là tự nhốt mình lại, không bao giờ dám bước thêm một bước nào nữa.”
Tối hôm đó về nhà, lần đầu tiên tôi lấy xấp chứng cứ dày cộm đó ra, lật xem từng tờ một. Sổ đỏ của Trương Quế Chi, thông báo học bổng của Trương Lỗi, lịch sử chuyển khoản, ảnh chụp màn hình Wechat, phán quyết của tòa án…
Nhìn mãi, nhìn mãi, tôi bỗng cảm thấy những thứ này dường như chỉ là một kịch bản phim đã hết hạn sử dụng.
Sự tức giận, cam chịu, uất ức… không còn cứa vào tim như dao cắt nữa, mà chỉ còn là một nỗi đau âm ỉ. Ngày hôm sau, tôi gom tất cả chỗ tài liệu đó vào một thùng các-tông, dán nhãn, nhét vào góc sâu nhất của phòng chứa đồ. Đó không phải là chạy trốn, mà là một lời tạm biệt.
Ba tháng sau, căn nhà được bán đi.
Sau khi trừ đi nợ ngân hàng và các khoản thuế phí, số tiền chuyển vào tài khoản là một con số không quá nhiều nhưng cũng không ít. Tôi rút một phần đưa cho bố mẹ, giúp ông bà cải tạo lại căn hộ trong khu chung cư cũ đã ở hai mươi năm nay: lắp thang máy, thay cửa chống trộm. Nhìn bố mẹ đi quanh phòng khách mới sửa xong, miệng lẩm nhẩm “Sàn nhà sáng ghê”, “Sơn tường trắng thật”, tôi chợt thấy, tiền phải tiêu vào những nơi như thế này mới đúng.
Số tiền còn lại, tôi không vội mua nhà ngay, mà thuê một căn hộ nhỏ có hai phòng ngủ gần công ty, ánh sáng tốt, dưới lầu là chợ và trạm tàu điện ngầm.
Ngày chuyển nhà, Vương Minh và Lão Châu qua giúp tôi cả một ngày.
“Người anh em, nhà này một mình cậu ở thì hơi rộng đấy.” Vương Minh ngồi bệt xuống đất thở hổn hển, “Hay là mau mau tìm bạn gái đi, khỏi thấy trống trải.”
“Đóng xong tiền nhà đã rồi tính.” Tôi cười, “Biết đâu có ngày công ty sa thải, tôi còn phải bấu víu vào căn nhà này cầm cự nửa năm.”
“Đừng có nói gở.” Lão Châu đưa cho tôi một lon bia, “Với trình độ của cậu, đi đâu mà chẳng kiếm được bát cơm.”
Buổi tối, ba chúng tôi ngồi quây vòng tròn trong phòng khách nhà mới, dưới đất bày la liệt đồ ăn gọi về và bia. Ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ dần dần bật sáng, nhìn từ trên cao xuống giống như một dải ngân hà đang trôi.
“Cậu nói xem có lạ không.” Vương Minh uống say, bắt đầu cảm thán, “Hồi đại học ba thằng mình, có ai ngờ cậu lại lấy vợ sớm nhất, rồi lại ly hôn sớm nhất.”
“Cậu bớt lôi chuyện này ra làm chủ đề buôn dưa lê đi.” Tôi đá cậu ta một cái.
“Tôi nói thật đấy.” Cậu ta cười, “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trạng thái của cậu bây giờ tốt hơn trước nhiều.”
“Về mặt nào?”
“Hồi trước cứ nhắc đến chuyện nhà là mặt cậu tỏ rõ vẻ mệt mỏi.” Cậu ta huơ tay, “Bây giờ nhắc đến nhà, ít ra mắt cậu còn sáng lên.”
Tôi ngớ người. “Có lẽ vì lần này… là do chính tôi chọn.”
Tối hôm đó, tôi uống hơi nhiều, nằm lăn ra sàn ngủ quên mất. Nửa đêm tỉnh lại, đèn đường ngoài cửa sổ đã tắt quá nửa, chỉ còn sót lại vài ngọn đèn đang leo lắt. Tôi nằm đó, nghe văng vẳng tiếng xe cộ đằng xa, lòng thấy bình yên đến lạ.
Ngày hôm sau đi làm, Cố Tuyết đi ngang qua chỗ tôi, đột nhiên dừng lại.
“Nghe nói anh mới chuyển nhà.” Cô ấy nói, “Gần công ty lắm à?”
“Ai bảo cô?” Tôi hỏi.
“Vương Minh chứ ai, miệng cậu ta như cái loa rè ấy.” Cô liếc xéo một cái, “Hôm trước uống say, livestream cảnh anh dọn nhà trong nhóm chat kìa.”
“Cái thằng ranh này.” Tôi nghiến răng, “Lần tới phải bắt cậu ta bao chầu mới được.”
“Thế anh có khao không?” Cô ấy cười, “Dọn đến tổ ấm mới thì phải ăn mừng chứ.”
“Khao.” Tôi gật đầu, “Nhưng tôi nấu, cô phải rửa bát.”
“Chơi luôn.” Cô ấy sảng khoái đồng ý, “Nhưng cảnh cáo anh trước, sức ăn của tôi khủng lắm đấy.”
Sau đó, cô ấy đến thật.
Hôm đó tôi tự mình xuống bếp nấu vài món, tay nghề không tính là xuất sắc, nhưng ít ra cũng nuốt trôi. Cô ấy ăn rất ngon miệng, vừa ăn vừa khen, bảo nếu không biết tôi từng ly hôn, khéo lại tưởng tôi là ông chồng hoàn mỹ bước ra từ trong tiểu thuyết ngôn tình.
Tôi bị cô ấy chọc cười.
Ăn xong, chúng tôi ra ban công ngồi uống trà, ngoài cửa sổ là cảnh đêm của thành phố, gió thổi vào mang theo chút hơi ẩm.
“Bây giờ anh còn hận vợ cũ không?” Cô bỗng hỏi.
“Không.” Tôi ngẫm nghĩ một lát, “Nói thật, đôi lúc tôi còn thấy biết ơn cô ấy.”
“Biết ơn?”
“Biết ơn vì cô ấy đã cho tôi biết, trong hôn nhân điều quan trọng nhất không phải là tiền, cũng chẳng phải là ai đối xử tốt với ai, mà là ranh giới.”
“Ranh giới.” Cố Tuyết khẽ lặp lại từ này, “Từ này nghe chuyên nghiệp thật.”
“Thì chẳng phải cô bảo tôi là một thằng mọt công nghệ sao.” Tôi cười, “Bọn tôi quan tâm nhất là ranh giới mà.”
“Thế sau này anh còn định kết hôn nữa không?”
“Sẽ.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, “Miễn là gặp được một người sẵn sàng cùng tôi gìn giữ ranh giới đó.”
“Vậy anh có yêu cầu gì với nửa kia không?” Cô nghiêng đầu nhìn tôi, trong mắt ánh lên chút tò mò.
Tôi suy nghĩ một lát.
“Đừng coi tôi là cái máy rút tiền.” Tôi nói, “Và cũng đừng coi bản thân là nạn nhân.”
Cô ấy ngẩn ra, rồi lập tức bật cười. “Yêu cầu này của anh, nghe thì có vẻ dễ, nhưng thực ra khó lắm đấy.”
“Bởi vậy tôi mới nói là cứ thuận theo tự nhiên.” Tôi nâng chén trà lên, “Bây giờ thế này cũng rất ổn, có công việc, có bố mẹ, có vài người bạn thân để nhậu nhẹt.
”
“Và có cả một người đồng nghiệp thỉnh thoảng sang ăn chực như tôi nữa.” Cô ấy bổ sung.
“Có cả cô.” Tôi thừa nhận.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra rằng, nơi chốn nương tựa của tình cảm, không nhất thiết phải ngay lập tức áp đặt lên một con người cụ thể nào. Đôi khi, nó chỉ là một trạng thái, một trạng thái mà bạn rốt cuộc cũng học được cách tự chịu trách nhiệm cho chính mình.
Thời gian thấm thoắt trôi, tin tức về Trương Vy ngày một thưa dần.
Thỉnh thoảng tôi có nghe Lão Châu kể lại, cô ta đã đổi việc, chuyển sang làm cho một công ty quảng cáo khác, hình như làm ăn cũng khá khẩm. Trương Lỗi thuận lợi xuất ngoại, trên trang cá nhân suốt ngày khoe cảnh đường phố và thư viện nước ngoài, thỉnh thoảng còn xuất hiện thêm vài người bạn học ngoại quốc.
Về sau, lại nghe kể Trương Quế Chi chém gió với mấy bà hàng xóm trong khu, kể lể trước đây con rể ngoan ngoãn, biết kiếm tiền ra sao. Có người vặn lại hỏi sao không biết giữ ông con rể tốt như thế, bà ta trợn mắt lên bảo đàn ông có tiền sinh tật, ly hôn là chuyện sớm muộn.
Khi những lời này đến tai tôi, tôi chỉ cười cho qua chuyện. Bà ta thích nói gì thì nói, đó là quyền tự do của bà ta.
Sự tự do của tôi, là rốt cuộc đã không còn phải bận tâm đến lời bà ta nữa.
Một buổi chiều cuối tuần, tôi đưa bố mẹ đến Tiền Đường Tân Khu xem nhà.
Không phải là kiểu nhà hào nhoáng lố bịch như Châu Giang Nhất Hiệu, mà là một khu chung cư mới xây bình thường. Khoảng cách giữa các tòa nhà rộng rãi, phủ xanh rất đẹp, bên cạnh có quy hoạch trường tiểu học và công viên.
Nhân viên môi giới dẫn chúng tôi tham quan nhà mẫu, nhiệt tình giới thiệu các tiện ích đi kèm.
“Căn hộ này có tổng giá khoảng 300 vạn, trả trước 90 vạn, trả góp trong vòng 20 năm, mỗi tháng khoảng hơn 1 vạn một chút.”
Bố tôi hơi lưỡng lự. “Con trai à, hay là đợi thêm một thời gian nữa xem sao. Con mới ly hôn, giờ mua nhà, áp lực lớn quá.”
“Áp lực thì lúc nào cũng có.” Tôi mỉm cười, “Nhưng căn nhà này là mua cho bố mẹ.”
Mẹ tôi sững lại. “Mua cho bọn ta?”
“Vâng.” Tôi gật đầu, “Căn nhà cũ kia tuy đã cải tạo lại, nhưng dẫu sao cũng không có thang máy, sau này bố mẹ có tuổi, leo cầu thang không tiện. Chỗ này có thang máy, có bệnh viện, có chợ, bố mẹ ở cũng an tâm hơn.”
Bố tôi nhíu mày. “Thế còn con, con ở đâu?”
“Chỗ con đang thuê tốt lắm.” Tôi nói, “Gần công ty, đi lại tiện lợi. Sau này nếu có nhu cầu thì tính tiếp.”
Thực ra trong lòng tôi hiểu rất rõ, căn nhà này, cũng là tôi để dành cho bản thân mình trong tương lai. Chỉ là cái ngày tương lai ấy khi nào sẽ đến, và ai sẽ là người cùng tôi bước qua cánh cửa này, tôi không vội đi tìm câu trả lời.
Hoàn thành thủ tục mua bán xong bước ra khỏi phòng kinh doanh, trời đã tối mịt. Ánh đèn màu trên quảng trường lần lượt sáng lên, hệt như một dải ngân hà bé nhỏ.
Bố tôi đứng đó, nhìn tòa nhà vừa đặt cọc xong, gương mặt chất chứa đầy cảm xúc phức tạp.
“Con trai.” Bố đột nhiên lên tiếng, “Ngày xưa con nằng nặc đòi lấy Vy Vy, bố đã cản con. Sau này con nhất quyết đòi ly hôn, bố cũng cản con.”
“Con biết.” Tôi cười, “Bố mẹ đều muốn tốt cho con.”
“Kết quả là lần nào con cũng không nghe.” Bố thở dài.
“Vậy bây giờ bố còn muốn cản con nữa không?” Tôi hỏi.
Ông im lặng một lát, rồi lắc đầu. “Không cản nữa.” Bố vỗ vai tôi, “Bây giờ con làm việc, đã chững chạc hơn trước nhiều rồi.”
“Bởi vì con đã từng vấp ngã mà.” Tôi nói.
“Vấp ngã cũng tốt.” Bố gật đầu, “Chỉ cần nhớ cách đứng dậy là được.”
Trên đường lái xe về nhà, cảnh vật ngoài cửa sổ là những dải đèn vụt trôi qua vùn vụt.
Tôi nhớ lại từng cột mốc trên chặng đường đã qua. Lần đầu tiên lôi điện thoại ra, chuyển tiền cho bố mẹ vợ với niềm tự hào kiêu hãnh. Lần đầu tiên bị mẹ vợ chỉ thẳng mặt chửi mắng dưới lầu với nỗi uất ức tột cùng. Lần đầu tiên ngồi trong văn phòng luật sư ký tên ly hôn với sự dứt khoát lạnh lùng. Lần đầu tiên một mình uống rượu trong căn nhà mới với cảm giác cô đơn trống trải.
Chúng giống như những mảnh ghép, ghép lại thành tôi của ngày hôm nay.
Cố Tuyết nhắn đến một tin WeChat. “Nghe Vương Minh nói, anh vừa mua nhà cho hai bác à?”
Tôi trả lời. “Rốt cuộc cậu ta là bạn của chúng ta, hay là một cái máy phát tán tin đồn vậy?”
“Đương nhiên là máy phát tán tin đồn rồi.” Cô gửi một icon cười lớn, “Nhưng nói thật nhé, anh làm thế này ngầu lắm đấy.”
“Ngầu chỗ nào?”
“Người ta thì toàn mua nhà cho mình trước, rồi mới nghĩ đến bố mẹ.” Cô ấy nhắn, “Còn anh thì làm ngược lại.”
“Bởi vì trải nghiệm mua nhà cho người khác của tôi trước đây không mấy vui vẻ.” Tôi nhắn lại, “Nên lần này tôi muốn đảo ngược trình tự một chút.”
Bên kia im lặng vài giây, rồi một dòng chữ hiện lên: “Vậy sau này lúc anh mua nhà cho bản thân, nhớ rủ tôi đi xem cùng nhé.”
Tôi sững lại một chút, rồi mỉm cười gõ phím. “Được, đến lúc đó cô chịu trách nhiệm chọn rèm cửa.”
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra, hóa ra mình đã có thể thoải mái buông hai từ “sau này”. Không phải là kiểu “sau này nhất định sẽ thế nào” viển vông, mà là một “sau này có thể cùng nhau làm chút gì đó” chứa đầy những hình ảnh thật cụ thể.
Màn đêm buông xuống, những âm thanh huyên náo của thành phố dần lùi xa, trong xe chỉ còn tiếng nhạc khe khẽ vang lên.
Lời bài hát là một đoạn ca từ đã cũ.
“Bông hoa nhỏ màu vàng của câu chuyện, đã bay bay từ năm tôi chào đời…”
Nghe bài hát, tôi bỗng nhớ về mình của bốn năm trước. Nhớ về một người đàn ông từng dốc cạn sức mình vì thứ tình yêu hão huyền, vung tiền như nước vì cái gọi là tình thân, để rồi cuối cùng phát hiện ra mình chỉ là một chuỗi con số trong túi kẻ khác.
Nếu có thể nói một câu với người đàn ông ấy, chắc tôi sẽ nói: “Đừng sợ, chịu thiệt thòi một lần, không có nghĩa là cả đời này anh đều phải chịu thiệt thòi.”
Gió sông len qua khe cửa kính lùa vào, mang theo chút hơi lạnh.
Tôi vươn tay đóng cửa sổ, nắm chặt vô lăng, đạp chân ga. Chiếc xe lướt đi êm ái trên đường trên cao, hòa vào những dải sáng đang nối đuôi nhau chảy về phía xa xăm.
Tôi biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng, cũng chẳng thể nào mãi mãi bình yên không gợn sóng.
Nhưng ít nhất, lần này, vô lăng đã nằm chắc trong tay tôi.
Còn tương lai sẽ gặp ai, sẽ bước vào một cuộc sống như thế nào, hãy để thời gian trả lời.
Còn tôi, tôi chỉ cần chịu trách nhiệm sống cho ra sống một cuộc đời, một cuộc đời không bao giờ phải làm máy rút tiền cho kẻ khác thêm một lần nào nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)