“Chàng nói cái gì?”

“Ta nói nàng đó!” Thái tử cao giọng thét, “Ta đáng nhẽ nên nghe lời phụ hoàng từ sớm, sớm cùng nàng viên phòng. Chính là mấy cái thứ giáo lý độc lập, tự cường chết tiệt gì đó của nàng, đã triệt để làm lỡ dở ta rồi!”

Gương mặt Đích tỷ trắng bệch rồi lại đỏ bừng, đỏ bừng rồi lại trắng bệch.

“Chàng trách ta? Tự bản thân chàng quản không nổi nửa thân dưới, ngủ với cả nha hoàn bồi giá, còn có mặt mũi mà oán trách ta?”

“Câm miệng!”

Thái tử vung ra một bạt tai.

Chát một tiếng chói tai.

Tất thảy mọi người đều kinh động.

Đích tỷ bụm mặt, thẫn thờ ngay tại chỗ.

Tròng mắt trừng lớn.

Nàng ta từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, chẳng ai dám đụng đến một ngón tay của nàng ta.

Bây giờ Thái tử ngay trước mặt một viện người, giáng xuống nàng ta một bạt tai.

Đích mẫu lao tới, chắn cản trước mặt Đích tỷ.

“Thái tử điện hạ, sao ngài có thể động thủ đánh người?”

Thái tử cười lạnh: “Động thủ? Bổn cung còn hận không thể lập tức hưu thê!”

8

Bệ hạ lặng thinh không lên tiếng.

Hoàng hậu đứng bàng quan cạnh bên, nét mặt hỉ nộ không rõ.

Phụ thân thu mình nơi góc khuất, gục đầu, bặt vô âm tín.

Đích mẫu mấp máy môi, tựa hồ muốn nói gì đó, lại nuốt nghẹn vào trong.

Bà ta cầu cứu nhìn bệ hạ, bệ hạ phớt lờ.

Hướng mắt sang Hoàng hậu, Hoàng hậu liền ngoảnh mặt quay đi.

Sắc diện của Đích mẫu, chuyển từ tái nhợt sang xanh xám, từ xanh xám hóa xám tro.

Ta lẳng lặng nhìn bà ta.

Cái người nữ nhân từng một tay che trời tại Hầu phủ, nay đứng chôn chân nơi đó, hệt như một trò hề.

Bà ta răn dạy nữ nhi cự tuyệt nam nhân, cự tuyệt hoài thai sinh nở.

Nhưng cái thiên hạ này, vốn dĩ là nam nhân định đoạt cơ mà.

Mớ đại đạo lý thuộc lòng của bà ta, dưới chân hoàng quyền, chẳng bằng một cái rắm.

Đích tỷ che khuôn mặt in lằn ngón tay, lệ nóng tuôn trào.

Nàng ta xuyên thấu qua song cửa sổ, vượt qua đám đông hướng mắt về phía ta.

Khóe mắt nàng ta đỏ rực, bờ môi run rẩy bần bật.

Ta dửng dưng nhìn lại, tuyệt nhiên không nói nửa lời.

Môi nàng ta mấp máy, tựa như muốn truyền đạt điều gì.

Thế nhưng chẳng thốt nổi câu nào.

Thái tử lại lần nữa lên tiếng, thanh âm nhũn đi, thấm đẫm ý vị cầu khẩn:

“Phụ hoàng, chuyện sắc phong Hoàng thái tôn, thực sự không thể suy xét thêm nữa sao?”

Bệ hạ nhìn chằm chằm kẻ đang đứng trước mặt.

“Trẫm hỏi ngươi, trong vòng một năm, ngươi rốt cuộc có thể sinh hạ đích tử hay không?”

Thái tử sững sờ câm nín.

Ngài ta há miệng bàng hoàng, rồi lại ngậm chặt.

Đảo mắt nhìn Đích tỷ.

Đích tỷ lập tức quay mặt đi nơi khác.

Thái tử siết chặt nắm đấm, khớp xương trắng bệch.

“Nhi thần…”

“Có thể hay là không?”

Thái tử trầm mặc rất lâu.

“Nhi thần… không dám đảm bảo.”

Bệ hạ buông một tiếng cười lạnh.

“Vậy thì không cần nói thêm gì nữa.”

Ngài quay người hướng mắt về phía sản phòng, thanh âm cao vút lên:

“Truyền chỉ ý của Trẫm, trưởng tử của Nhị hoàng tử là Cố Thừa An, tức khắc sắc phong Hoàng thái tôn. Đợi khi thành niên, kế thừa đại thống.

Thái tử nhũn gối, sụp quỳ xuống đất.

“Phụ hoàng——”

“Lui xuống.”

Thái tử cứng đờ người không nhúc nhích.

Cứ thế quỳ rạp dưới đất, bờ vai không ngừng run rẩy.

Đích tỷ đứng phía sau ngài ta, ôm mặt khóc nức nở, nước mắt rỉ qua từng kẽ tay.

Đích mẫu vịn lấy thân hình lảo đảo của Đích tỷ, nét mặt tỏ rõ biểu tình mà ta chưa từng chứng kiến.

Không phải phẫn nộ.

Không phải không cam tâm.

Mà là khiếp đảm.

Cuối cùng, bà ta cũng biết sợ rồi.

Ta ngả người lên gối mềm, bình thản thưởng thức thảy sự tình.

Lòng dạ đập liên hồi.

Nhưng trên mặt lại tuyệt nhiên không bộc lộ mảy may.

Nhị hoàng tử bước vào, hạ thân ngồi xuống mép giường, nắm lấy tay ta.

“Nàng nghe thấy cả rồi?”

Ta khẽ gật đầu.

“Nhi tử của chúng ta, là Hoàng thái tôn rồi.”

Viền mắt ngài ấy phiếm hồng.

“Mạnh Thiển Thiển, nàng làm được rồi.”

Ta lắc đầu.

“Là chúng ta làm được rồi.”

Ngài ấy ôm trọn ta vào lồng ngực.

Ta nép mặt vào bờ vai ngài ấy, tĩnh lặng phóng tầm mắt ra bên ngoài.

Ta bỗng dưng nhớ tới những lời Đích mẫu từng nói.

“Nữ tử cả đời này duy nhất có thể dựa dẫm chỉ có chính bản thân.”

“Thay vì nương tựa nam nhân mà sống, chi bằng đánh đổ cái chế độ thối nát này tự mình làm hoàng đế.”

Nói thật bùi tai làm sao.

Đáng tiếc nữ nhi của bà ta, đến ngay cả một người nam nhân cũng nắm không xong.

Ngay cả một hài tử cũng chẳng thể hạ sinh.

Đến ngay cả cái ngôi vị Thái tử phi, cũng sắp sửa giữ không nổi nữa rồi.

Những thứ đạo lý treo cửa miệng của bà ta, chẳng thể cứu vãn được bất kỳ kẻ nào.

Ta rũ mi, vỗ về khuôn mặt bé nhỏ của nhi tử.

Thằng bé đang say giấc nồng, hoàn toàn không hay biết bên ngoài đã xảy ra chuyện tày đình gì.

“Hài tử ngoan.” Giọng ta êm ái tựa gió thoảng, “Nương của con cả đời bị người ta giẫm đạp ròng rã mười bảy năm trời. Kể từ hôm nay, đã đến lúc chúng ta chà đạp lên bọn họ rồi.”

9

Mãn nguyệt yến được lo liệu vô cùng náo nhiệt, trong đình viện bày chật kín ba mươi mâm cỗ.

Bệ hạ ngự bút đích thân đề bốn chữ “Phúc trạch miên trường”, treo trang trọng giữa chính sảnh.

Đích mẫu không tới dự.

Đích tỷ cũng bặt tăm.

Ta lại càng nhàn rỗi thanh tịnh.

Mới mớm sữa được một nửa, bên ngoài bỗng chốc im phăng phắc.

Sự im lặng ấy đầy quỷ dị, không phải vì cung kính, mà là sợ hãi đến cực điểm.

Ta giao hài tử cho nhũ mẫu, đẩy cửa bước ra.

Toàn thể người trong viện nương đều quỳ rạp dưới đất.

Một thái giám tay dâng thánh chỉ minh hoàng đứng nghễu nghện trước cửa. Thấy ta bước ra, lập tức bẩm báo:

“Nhị hoàng tử phi, tiếp chỉ thôi.”

Ta vội vã quỳ xuống bái lĩnh.

Thái giám trải thẳng thánh chỉ, dõng dạc xướng lên một đoạn dài đằng đẵng. Ta chỉ lọt tai vỏn vẹn dăm ba câu.

“Thái tử phi Mạnh thị, bản tính đố kỵ, tàn sát hoàng tự, tội ác tày trời không thể dung thứ…”

“Phế Thái tử Cố Thừa Càn, biếm làm thứ nhân, cấm túc tại Tông Nhân phủ…”

“Nhị hoàng tử Cố Hoài An, nhân hiếu cung kiệm, tức khắc sắc phong làm Thái tử…”

Ta hoàn toàn ngây ngốc.

Não bộ ong ong ù tai.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...