Kỳ mẫn cảm.
…
Thẩm Đình An chống hai tay lên mép giường, như một con báo săn bò lên.
Chiếc đuôi có lông đen mượt như có như không lướt qua đôi chân dưới váy ngủ của tôi.
Hơi thở nóng rực của anh phả bên cổ, khiến tôi khẽ run lên.
“Lam Y…”
Giọng anh khàn đến đáng sợ, mang theo khát vọng khiến tim người ta run rẩy.
…
Nỗi đau cuộn lên trong mắt anh khiến tim tôi khẽ nhói.
Tôi đưa tay, đầu ngón tay run run chạm lên trán anh:
“…Nóng quá, em đi lấy t.h.u.ố.c hạ sốt.”
Vừa định đứng dậy, cổ tay đã bị anh siết c.h.ặ.t.
“Thuốc hạ sốt vô dụng.”
“…Em mới có tác dụng.”
Giây tiếp theo, bóng anh hoàn toàn phủ xuống.
Đôi môi nóng bỏng mang theo lực không thể cưỡng lại ép xuống môi tôi.
Hơi thở hỗn loạn, nóng rực, trong chớp mắt cuốn đi toàn bộ suy nghĩ và hô hấp của tôi.
…
Toàn thân tôi cứng đờ.
Ngón tay siết c.h.ặ.t ga giường.
Ban ngày anh rõ ràng lạnh nhạt với tôi như vậy.
Nhưng trong kỳ mẫn cảm anh lại quỳ phục trước tôi, cầu xin sự gần gũi.
….
Nhưng đây… không phải con người thật của anh.
Tại sao mỗi lần anh đến kỳ mẫn cảm, tôi lại phải trở thành công cụ xoa dịu?
Tôi dùng sức đẩy anh ra.
Mở ngăn tủ đầu giường, lấy món đồ đã chuẩn bị sẵn ném trước mặt anh.
May mà tôi có dự tính trước.
Để tránh bị anh làm loạn trong kỳ mẫn cảm, tôi đã mua sẵn một món đồ thay thế.
Thẩm Đình An nhìn món đồ silicon màu hồng, hai mắt đỏ ngầu.
Tôi lắp bắp:
“Nếu anh không chịu nổi thì… dùng cái này đi. Cấu tạo cũng gần giống… còn có thể làm ấm…”
“Chu Lam Y, em…”
Anh nghiến răng.
Tôi tưởng giây tiếp theo anh sẽ bóp nát đầu tôi.
Nhưng không.
Thứ anh bóp nát là món đồ tôi mua.
“…Không cần!”
“Không thích thì trả lại cũng được mà… bóp nát làm gì, đắt lắm đó…”
Thẩm Đình An đột ngột lùi ra.
Âm thanh xương cốt giãn nở vang lên.
Bộ đồ ngủ trên người anh bị cơ bắp căng rách.
…
Dưới làn da trơn mịn, lớp lông đen bóng theo đường cơ thể dần hiện ra, nhanh ch.óng phủ kín toàn thân.
Gương mặt tuấn mỹ nhưng đau đớn kia đang bị sự sắc bén của dã thú thay thế.
Anh quỳ xuống đất, lưng cong lên, nhấp nhô dữ dội.
Ánh mắt lưu luyến dừng lại trên mặt tôi một giây.
Sau đó anh bật lên, phá cửa sổ lao ra ngoài.
…
Gió đêm ập vào, cuốn rèm cửa bay loạn.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng hơi thở vẫn chưa ổn định của tôi.
…
Sáng sớm vừa tỉnh dậy, tôi đã ngửi thấy mùi cháo bí đỏ nấu kê.
Chẳng lẽ Thẩm Đình An quay về rồi?
Tôi vội chạy vào bếp rồi đứng sững.
Thẩm Mộ Chu đứng trên ghế, bưng đĩa bánh bao vừa hấp xong.
Bên cạnh là nồi cháo bí đỏ sôi lục bục, tỏa hương thơm.
“Thức rồi à? Đây là bữa sáng con làm cho mẹ và ba.”
Tôi nhìn mấy cái bánh bao hình heo nhỏ mà há hốc miệng:
“Con làm à?”
“Vâng! Ba nói đàn ông phải biết nấu ăn mới cưới được vợ.”
Tôi cúi đầu xoa mái tóc mềm của nó:
“Giỏi lắm con trai.”
Thẩm Mộ Chu cười tít mắt, nhìn về phía phòng:
“Ba đâu rồi? Chưa dậy à?”
“Ba con… đi công tác rồi, chắc vài ngày nữa mới về.”
“Hả? Ba con kỳ mẫn cảm mà còn đi công tác à? Trước đây đến kỳ, ba toàn tự nhốt mình trong phòng kín.”
Tôi sững người:
“Phòng kín?”
“Bên trong toàn là ảnh và đồ của mẹ. Trước đây cô nói đem đồ của mẹ đi vứt, ba còn nổi giận rất lớn.”
Tôi chỉ gặp cô của Thẩm Mộ Chu đúng một lần trong đám cưới.
Đó là em gái ruột của Thẩm Đình An.
Đó là người luôn tôn sùng huyết thống thú nhân thuần chủng nên từ đầu đã không ưa tôi.
Thẩm Mộ Chu nghiêng đầu suy nghĩ một lúc.
“Con nghe cô nói, ông nội đã sớm chọn cho ba một đối tượng liên hôn có độ phù hợp gen 100%, nhưng ba không đồng ý, còn cãi nhau với ông.”
Tôi càng khó hiểu.
Người phù hợp gen 100% với anh… không phải là tôi sao?
Chẳng phải anh cưới tôi vì chúng tôi phù hợp gen, nên tôi có thể giúp anh vượt qua kỳ mẫn cảm sao?
“Thú nhân phù hợp gen 100% đó… vậy tại sao ba con không đồng ý?”
Thẩm Mộ Chu đảo mắt:
“Còn cần hỏi à? Vì ba thích mẹ đó.”
Tôi càng lúc càng mơ hồ.
Thế giới của thú nhân… tôi thật sự không hiểu.
Những ngày Thẩm Đình An không ở đây, cuộc sống của tôi và Thẩm Mộ Chu lên xuống thất thường.
Chaporia
Bình Luận (0)