Thẩm Đình An nghiến răng:

“Anh đã nói rồi, ai cũng không được động vào cô ấy. Cô ấy là giới hạn của anh!”

“Anh à! Em chỉ vì gia tộc thôi! Dư Na là báo đen thuần chủng, độ phù hợp gen với anh đã được kiểm chứng là 100%! Là tổ hợp hoàn hảo hiếm có! Cô ta có thể sinh ra hậu duệ mạnh nhất, củng cố địa vị nhà họ Thẩm, như vậy thì có gì sai?!”

“Thẩm Mộ Chu do Chu Lam Y sinh ra, đến bài kiểm tra tiểu học còn không đạt, trí tuệ có vấn đề nghiêm trọng, đó là thứ anh muốn sao?!”

Nghe giọng này.. là Thẩm Nhã Vi.

Còn cái tên Dư Na mà cô ta nhắc đến, tôi lần đầu nghe.

Nhưng cũng hiểu ra.

Đó chính là đối tượng liên hôn của Thẩm Đình An.

“Đủ rồi. Chuyện nhà anh chưa đến lượt em đ.á.n.h giá. Dám nói xấu họ nữa, anh sẽ xé luôn cả em.”

Mắt Thẩm Nhã Vi đỏ hoe:

“Anh đấu không lại nhà họ Dư đâu! Anh đang đi tìm c.h.ế.t đấy!”

Cửa bị đẩy ra.

Thẩm Đình An bước ra ngoài, suýt va phải tôi đang đứng trước cửa.

“Em… định đi đâu?”

Anh lập tức vác tôi lên vai.

Vừa đi vừa dặn quản gia:

“Đưa Thẩm Mộ Chu vào mật thất. Trước khi tôi quay lại, không ai được đến gần.”

“Vâng.”

Tôi giãy giụa đập vào lưng anh:

“Thẩm Đình An! Anh định làm gì?!”

Ngay giây sau sau gáy tôi đau nhói.

Tôi ngất đi.

Tôi tỉnh lại trong mật thất.

Không khí xung quanh thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c sát trùng.

Bác sĩ thú nhân đang thay băng cho Thẩm Mộ Chu.

Ông là một người đàn ông trung niên hiền hậu, có đôi tai sói màu xám.

Tôi ngồi dậy:

“Thẩm Đình An đâu?”

Ông nhìn tôi:

“Tỉnh rồi à? Thẩm tiên sinh ra ngoài rồi. Cô cứ yên tâm chờ ở đây.”

“Ông có biết gì không? Dư Na rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại ra tay với mẹ con tôi?”

Ông xử lý băng gạc, do dự một chút rồi nói:

“Từ ngày cô và Thẩm tiên sinh kết hôn, Dư Na tiểu thư đã muốn cô biến mất.”

Lưng tôi lạnh toát:

“Cái gì?”

“Chỉ là không ngờ cô m.a.n.g t.h.a.i nhanh như vậy. Họ định chờ cô sinh xong rồi tính tiếp.”

“Không ngờ chưa kịp ra tay thì cô đã chủ động ly hôn. Cô ta nghĩ cô tự rút lui rồi, không còn uy h.i.ế.p, nên cũng lười tốn công.”

“Sau khi ly hôn, Thẩm tiên sinh vẫn tìm cô. Dư Na cảm thấy không trừ khử cô thì anh ấy sẽ không bao giờ từ bỏ, nên mới thuê người chặn cô.”

Tay chân tôi lạnh buốt.

Chương 5

Hóa ra những năm tháng tưởng như bình yên lại ẩn giấu sát cơ như vậy.

Bác sĩ thu dọn hòm t.h.u.ố.

c, như nhớ ra điều gì rồi thở dài.

“Thẩm tiên sinh… thật ra cũng không dễ dàng.”

“Thú nhân nếu kết hợp với đối tượng có gen phù hợp, kỳ mẫn cảm sẽ không còn đau đớn.”

“Nhưng nếu bạn đời không phải người phù hợp gen, thì kỳ mẫn cảm sẽ cực kỳ khó chịu, cần sự xoa dịu của bạn đời mới vượt qua được.”

“Nhưng… chúng tôi không phải phù hợp gen sao?”

Tôi nhớ Thẩm Đình An từng nói, độ phù hợp gen giữa chúng tôi là 100%.

Tại sao anh vẫn đau đớn như vậy?

Bác sĩ cười nhẹ, nụ cười có chút phức tạp:

“Thẩm phu nhân, cô và Thẩm tiên sinh là hai loài khác nhau. Vốn dĩ không tồn tại chuyện phù hợp gen.”

“Anh ấy chọn cô, ngay từ lần đầu tiên… đã là lựa chọn đi ngược bản năng.”

Trời đất của tôi như sụp đổ.

Vậy nên câu nói ngày đó…

“Phù hợp gen 100% nhưng tôi không yêu cô ấy” – Không phải nói tôi.

Mà là… Dư Na.

“Không có cách nào giảm bớt đau đớn kỳ mẫn cảm của anh ấy sao?”

Bác sĩ đẩy kính:

“Có t.h.u.ố.c đặc trị, có thể ức chế bản năng do kết hợp khác loài.”

“Nhưng tác dụng phụ là… sẽ dần quên đi đối phương.”

“Vậy anh ấy…”

“Chưa từng dùng.”

Bác sĩ lắc đầu, giọng đầy bất lực xen lẫn kính phục.

“Mỗi lần đến kỳ mẫn cảm, anh ấy đều tự chịu đựng.”

“Lúc đau nhất, sẽ trốn vào căn mật thất này.”

“Anh ấy nói… quên cô còn đáng sợ hơn cái c.h.ế.t.”

“Đau… ít nhất còn chứng minh anh ấy vẫn nhớ, vẫn yêu.”

Tôi đột nhiên bật cười.

Cười cho những hiểu lầm suốt bao năm.

Rõ ràng ngay từ lần đầu gặp mặt chúng tôi đã nhận định đối phương là người sẽ đi cùng cả đời.

Vậy mà…

Lại vòng vo đến mức này.

Đúng lúc đó bên ngoài vang lên tiếng va đập nặng nề.

Cánh cửa kim loại kiên cố bị x.é to.ạc một khe.

Một nhóm thú nhân mặc đồng phục xông vào, ánh mắt lạnh lẽo.

“Chu Lam Y, Thẩm Mộ Chu.”

“Phụng lệnh tòa án thú nhân triệu tập, lập tức theo chúng tôi!”

Đây là lần đầu tiên tôi đến tòa án của thế giới thú nhân.

Trong đại điện bằng đá thô ráp, treo cao biểu tượng móng vuốt và nanh nhọn.

Tôi ôm c.h.ặ.t Thẩm Mộ Chu, bị dẫn đến vị trí bị cáo.

Dưới khán đài, đủ loại thú nhân nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò, dò xét, khinh miệt, cảm giác cứ như kim châm vào người.

Rồi tôi nhìn thấy Thẩm Đình An.

Anh bị hai vệ binh cao lớn áp giải, đứng ở phía đối diện.

Áo sơ mi trắng rách nát, lộ ra làn da săn chắc cùng những vết thương mới, có chỗ sâu đến thấy cả xương.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...