22

Trời mưa rồi.

Lúc tỉnh lại, đã về đến nhà.

Tôi không mở mắt, Lục Yến cũng không gọi tôi dậy.

Anh vòng tay ôm lấy eo tôi rồi bế lên.

Lồng ngực anh ấm nóng, còn mang theo một chút hơi nước.

Tôi không nhịn được hé mắt ra một khe nhỏ.

Lặng lẽ nhìn anh, vô cớ lại nhớ tới anh của thời cấp ba.

Trong nhà ăn, trên sân thể thao, thậm chí cả những lần lướt qua nhau ở cửa hàng tạp hóa.

Tất cả đều được tôi ghi nhớ trong lòng suốt rất nhiều năm.

Có lẽ ánh mắt tôi quá mức mãnh liệt, như thể xuyên qua anh để nhìn một người khác.

Lục Yến đột ngột dừng bước.

Anh cúi mắt xuống.

“Em đang nhìn ai?”

Mặt tôi đỏ ửng, lẩm bẩm nói: “Người em thích.”

Đầu ngón tay đặt nơi eo tôi siết chặt trong thoáng chốc.

Ánh mắt Lục Yến lạnh đi, có lẽ anh đã nhớ tới bức thư tình lần trước tôi đi tìm.

Anh đặt tôi xuống giường, bóp lấy cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào anh.

“Giang Hà.”

“Ừm.”

“Em nhìn cho rõ.” Anh trầm giọng, “Tôi không phải người đó.”

23

Ký ức sau cơn say đứt quãng chẳng liền mạch.

Lục Yến dậy sớm hơn tôi nửa tiếng.

Người thì đi rửa mặt, người thì thay quần áo.

Không ai chủ động nói trước câu nào.

Vô duyên vô cớ lại như đang chiến tranh lạnh vậy.

Tôi lên tiếng hỏi chuyện chính: “Tối qua tài liệu bị giao nhầm thì sao đây, có quan trọng không?”

Lục Yến đang thắt cà vạt, dưới ánh nắng sớm, gương mặt ấy lại càng đẹp hơn vài phần.

Có những người, chỉ cần đứng ở đó thôi, cũng đã có thể cung cấp giá trị cảm xúc.

Anh nói: “Phương án tuyên truyền dự án, không sao.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lục Yến liếc tôi một cái: “Không còn gì khác để nói nữa à?”

Nghĩ tới chuyện tối qua vì hiểu lầm mà làm ra tình cảnh xấu hổ như vậy.

Tôi lắc đầu định rời đi: “Hết rồi.”

Lúc lướt qua nhau, cánh tay tôi bị nắm lại trong thoáng chốc.

Anh thở dài nói: “Trong thời kỳ hôn nhân, tôi không thể nào làm chuyện gì có lỗi với em được.”

Tôi phản ứng mất mấy giây, chỉ sợ anh lôi chuyện tôi gọi nam người mẫu ra nói, bèn đáp: “Biết rồi, em xuống lầu trước đây.”

Nhưng Lục Yến lại không buông, tưởng là tôi vẫn còn giận: “Thật đấy, không có bạn gái.”

Ánh mắt anh đen sâu.

Giọng điệu dỗ dành người khác.

Suy nghĩ của tôi chậm lại, đột nhiên có hơi ghen tị với cô gái từng chiếm trọn thời thanh xuân của anh.

Người này ôn nhu cũng dịu dàng, ấm áp cũng biết tiết chế.

Yêu đương với anh, chắc hẳn là một chuyện khiến người ta vui đến nở hoa trong lòng.

“Anh đang giải thích với em à?”

Lục Yến khựng lại, dường như chính anh cũng muốn hỏi: “Em thấy thế nào?”

“…”

Hai người nhìn nhau không nói.

Anh vẫn đang nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì.

Tôi đứng cũng không yên, bèn hỏi lại như vậy: “Anh đang nghĩ gì?”

Lục Yến tựa vào tủ quần áo, khóe môi khẽ nhếch lên trong thoáng chốc: “Đang nghĩ, có phải em cứ say vào là thích hôn lung tung người khác không.”

“?”

24

Tối qua tôi không hôn anh đâu nhỉ.

Chủ quản bộ phận Triệu Văn như thể biết được chuyện gì ghê gớm lắm.

Hôm nay còn hỏi han đủ điều, mang hai cốc đồ nóng tới xin lỗi tôi.

Tôi chẳng muốn để ý đến ông ta, nghĩ suốt cả ngày vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc tôi đã hôn Lục Yến vào lúc nào.

Tối đó, có một buổi tiệc ăn uống.

Đối tác mời khách.

Tôi có tham gia dự án, đương nhiên cũng nằm trong danh sách được mời.

Lục Yến tới muộn.

Vừa khéo ngồi ngay bên cạnh tôi.

Triệu Văn thấy gió liền bẻ lái, nhân lúc uống rượu mà kéo gần quan hệ với tôi.

Đối tác trêu ông ta có phải để ý tôi rồi không, mà nhiệt tình như vậy.

Triệu Văn lắc đầu lia lịa, liếc nhìn Lục Yến một cái: “Tiểu Giang có bạn trai rồi.”

Tôi sững người, không muốn bị hiểu lầm sâu hơn, bèn giải thích: “Không có, tôi độc thân.”

Lời vừa dứt.

Bàn ăn im lặng nửa giây.

Sau đó lại tiếp tục cười nói rôm rả.

Đối tác vội giảng hòa: “Người trẻ bây giờ lo sự nghiệp, kết hôn đều muộn, nhưng Lục tổng thì phải tranh thủ đi thôi, sắp ba mươi rồi còn gì, hôm nào tôi giới thiệu con gái tôi cho cậu làm quen nhé.”

Từ đầu đến cuối Lục Yến không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ cười cười nói: “Xin lỗi, tôi kết hôn rồi.”

25

Trong nháy mắt, có người kinh ngạc, có người ngơ ngác.

Triệu Văn thuộc kiểu thứ hai, ánh mắt nhìn tôi biến hóa đủ kiểu.

Cuối cùng chuyển thành khinh miệt.

Kết hôn hợp đồng, chúng tôi ngầm hiểu ý nhau là không công khai ra ngoài.

Bây giờ, có gì đó không đúng lắm.

Nhưng lại không nói rõ được rốt cuộc là chỗ nào không đúng.

Tôi lén liếc người bên cạnh một cái, rồi dùng điện thoại nhắn tin cho anh.

【Lục tổng, anh có ý gì vậy.】

Màn hình sáng lên, Lục Yến nhìn điện thoại một cái.

Nhưng lại chẳng có ý định mở ra xem.

Tôi sốt ruột đến mức lấy đầu gối khẽ chạm vào anh.

Cuối cùng Lục Yến cũng đại phát từ bi mà trả lời tôi.

【Không muốn làm quen con gái ông ta.】

Thì ra là vậy.

Tôi cụp mắt xuống, 【Được rồi.】

Giây tiếp theo, điện thoại bật ra tin nhắn mới.

Lục Yến nói, 【Tôi đã có vợ, người độc thân đừng nói chuyện với tôi.】

Người đâu mà kỳ cục.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...