26
Bữa cơm đó tôi ăn vô cùng im lặng.
Kết thúc xong tôi đi vào nhà vệ sinh một chuyến.
Nửa đường lại gặp bạn học cấp ba.
Hai người sóng vai đi tới cửa khách sạn, cười nói với nhau một lúc khá lâu.
Chiếc xe sang bên đường như thể chờ đến mất kiên nhẫn rồi.
Khẽ bấm còi một tiếng.
Tôi cuối cùng cũng tạm biệt bạn cũ.
Nhanh chóng chui vào trong xe.
Lục Yến nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, nhàn nhạt nói: “Vui thế à?”
Tôi đang nhắn tin với bạn thân, bảo là gặp được cậu bạn nam mà hồi cấp ba cô ấy từng thích.
Lúc này chỉ qua loa gật đầu: “Ừm, bạn học cấp ba của em.”
“Là người em viết thư tình cho à?”
Đầu ngón tay tôi khựng lại: “Không phải anh ấy, sao thế?”
Lục Yến không có biểu cảm gì: “Ngoại tình là vi phạm hợp đồng, em biết chứ.”
Tôi lại gật đầu: “Biết mà.”
Lục Yến không nói gì nữa.
Im lặng thật lâu.
Giữa chừng.
Anh đột nhiên hỏi: “Em gả cho tôi, là vì tôi trông giống người em thích sao?”
Da đầu tôi tê rần, nói giống cũng không đúng, nói không giống cũng không đúng.
Tôi nảy ra một ý nghĩ rất táo bạo: “Lục Yến.”
“Gì.”
“Có phải anh ghen rồi không?”
Lục Yến giống như vừa nghe thấy chuyện gì thú vị lắm.
“Chỉ hỏi bừa thôi.”
Anh không nhìn tôi, ánh mắt rơi ra ngoài cửa sổ.
Giọng điệu tùy ý.
Mọi thứ đều không cần nói cũng hiểu.
Tôi thấy mình đúng là tự rước nhục vào thân.
Buổi tối.
Chung giường chung gối, yên ổn vô sự.
Bây giờ tôi rất yên tâm với Lục Yến.
Lúc mơ màng sắp ngủ.
Có người đưa tay xoa xoa má tôi.
Tôi cau mày mở mắt.
Lục Yến chống người lên.
Hỏi: “Tôi không hiểu, vì sao em nói chuyện với cậu ta lại vui như vậy.”
“…”
27
Tôi có hơi không hiểu nổi.
“Anh sao vậy?”
Thần sắc Lục Yến có chút bực bội.
Chưa tới mấy giây, anh đã tắt đèn.
“Không có gì, ngủ đi.”
Đêm dài lắm mộng.
Đêm đó, tôi lại mơ thấy Lục Yến.
Mơ thấy lần đầu tiên chúng tôi có giao điểm với nhau.
Kỳ thi cuối kỳ, lớp tôi là phòng thi của anh.
Anh ngồi đúng chỗ của tôi.
Tôi cố tình để quyển sách có viết tên mình trên mặt bàn.
Chờ thi xong, tôi vội vàng chạy ngay về lớp.
Quả nhiên, anh đã giúp tôi cất sách vào trong ngăn bàn.
Anh hẳn là đã biết tên tôi rồi nhỉ.
Trong lớp rất ồn ào.
Lục Yến trông như vừa mới ngủ dậy, chân mày khóe mắt đều mang vẻ lười biếng, chậm rãi đứng lên.
Không biết anh có nhìn tôi hay không.
Anh hỏi: “Em để thứ gì ở đây vậy, thơm thế.”
Tôi nhớ ra: “Túi thơm ngải diệp.”
Tôi ngẩn ra trong thoáng chốc, dạo này tôi ngủ không ngon, trưa nào cũng dùng túi thơm này để dễ ngủ, lúc này vội vàng nói: “Là loại giúp ngủ ngon ấy, không ảnh hưởng đến anh thi chứ?”
Lục Yến cười một cái, đưa tay xoa xoa gáy đang cứng lại: “Không sao.”
Nói xong, bạn ở cửa đã gọi anh đi rồi.
Lướt qua nhau, lặng lẽ không tiếng động.
Trong đầu tôi lặp đi lặp lại mãi câu anh vừa nói.
Trong tầm mắt là gương mặt nghiêng của anh trên hành lang, đang cười nói với bạn bè.
Như thể cảm nhận được ánh nhìn ấy, anh nghiêng mắt nhìn sang.
Tôi hoảng hốt cúi đầu xuống.
Bên tai, tiếng trò chuyện đứt quãng truyền tới.
Có người hỏi: “Tề Tư Na cũng thi xong rồi chứ, sao anh Lục không đi đợi cô ấy, cẩn thận lại ầm lên đấy, đến lúc đó cậu lại chẳng biết làm sao.”
Giọng Lục Yến rất nhẹ: “Chia tay rồi.”
“Tôi đi, ai nói trước thế?”
“…”
Âm thanh dần xa.
Tôi bẩm sinh không phải kiểu người chủ động và nhiệt tình.
Mẹ nói, nếu một chàng trai thích con, cậu ấy sẽ chủ động.
Đời người còn rất dài.
Khi ấy, việc học quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Rất nhiều chuyện đều chẳng đáng để nhắc tới.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, vừa mới mưa xong, mùi ẩm tanh của gạch nền hòa lẫn với hương hoa nhài.
Chỉ cảm thấy mơ hồ nhạt nhẽo, nghẹn nơi ngực đến phát buồn bực.
Lúc tỉnh lại, trời vẫn chưa sáng.
Bên tai là tiếng hít thở đều đều.
Người ở trong mơ còn chưa từng nói được mấy câu với tôi.
Giờ đây lại đang ngủ ở ngay bên cạnh tôi.
Tôi khẽ nghiêng đầu, mượn chút ánh sáng lờ mờ nhìn đường nét gò má của người đàn ông.
Chaporia
Bình Luận (0)