Người trong mộng của anh, lại là ai đây.
28
Thời gian làm việc của tôi và Lục Yến không giống nhau.
Hôm sau đương nhiên không cùng đến công ty.
Vừa tới chỗ làm, tôi đã luôn cảm thấy có người đang lén nhìn mình.
Hỏi đồng nghiệp thân thiết mới biết, sáng nay trong công ty đã truyền khắp chuyện tôi chen chân vào cuộc hôn nhân của sếp.
Không cần nghĩ cũng biết là ai truyền.
Chưa kịp đi tìm ông ta, Triệu Văn đã tìm tới trước, nặng nề quăng một tập tài liệu tới.
“Tự cô xem đi, nếu cấp trên không phát hiện kịp, công ty sẽ phải bồi thường bao nhiêu tiền vì cô hả?”
“Bản số liệu này không phải tôi làm.”
“Không phải cô làm thì ai làm, nghĩ cho kỹ đi, lát nữa phải giải thích với quản lý thế nào.”
Tôi mờ mịt trong chốc lát, thậm chí còn tự hoài nghi bản thân.
Chăm chú xem tài liệu một lúc, tôi ngẩng đầu lên.
“Đây là dự án do chính tay ông phụ trách, bây giờ xảy ra vấn đề lại đẩy lên đầu tôi, chủ quản Triệu, như vậy không hợp lắm nhỉ.”
Triệu Văn cười lạnh, từ trên xuống dưới đánh giá tôi: “Cô vào công ty được bao lâu đâu, vậy mà nhìn không ra còn thích sếp, đi làm tình nhân cho người ta, giờ làm đến mức sinh ra cảm giác ưu việt rồi phải không?”
Giọng ông ta không nhỏ.
Thu hút không ít ánh mắt xung quanh nhìn sang.
Tôi không muốn đồng nghiệp biết chuyện mình đã kết hôn, bởi vì đến lúc ly hôn rồi sẽ rất khó giải thích.
Lúc này chỉ có thể không thừa nhận: “Ai nói tôi thích anh ấy, tôi với Lục tổng không có quan hệ gì cả.”
Tôi nói: “Còn cái nồi của dự án này, cho dù có làm ầm tới trước mặt Lục tổng, tôi cũng không thể nào gánh thay ông được!”
Lời vừa dứt.
Giây tiếp theo.
“Đang nói chuyện gì vậy.”
Giọng nói quá đỗi quen thuộc.
Lục Yến đang đứng ngay ở cửa văn phòng.
Tôi lập tức căng thẳng.
Anh tới từ lúc nào, đã nghe được bao nhiêu rồi.
Triệu Văn là người phản ứng trước, cười gượng kiểu bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh: “Lục tổng, tôi với đồng nghiệp đang đùa thôi mà.”
Lục Yến đi tới, tùy ý lật lật tập tài liệu có vấn đề kia.
“Tôi với Giang tiểu thư đúng là không có quan hệ gì,” anh không nhìn tôi, “lát nữa mở họp bỏ phiếu.”
—— Bỏ phiếu cắt giảm nhân sự.
29
Triệu Văn sau lưng có rất nhiều trò vặt vãnh.
Bóc lột thực tập sinh.
Cướp công lao của đồng nghiệp.
Từ lâu đã nổi tiếng xấu rồi.
Thế nên tới lúc buổi chiều ông ta thu dọn đồ đạc rời khỏi công ty, người xung quanh ngay cả một câu an ủi xã giao cũng không có.
Hôm đó, tâm trạng tôi khỏi phải nói là thoải mái thế nào.
Tính tính ngày tháng, hôm nay là ngày phải về nhà cũ.
Do dự vài giây, tôi vẫn nhắn tin.
【Hôm nay về chỗ mẹ à?】
Đầu bên kia trả lời rất nhanh, 【Ừm.】
【Vậy tan làm anh đợi em đi cùng nhé.】
【Chúng ta có quan hệ gì, tôi vì sao phải đợi em?】
【…】
Người này còn khá thù dai nữa.
Tôi nhìn mấy chữ ấy, vô cớ lại nếm ra chút ý tứ khác.
Vừa định gõ chữ.
“Xin hỏi Lục Yến có ở công ty không ạ?”
Giọng nói mảnh mai.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Tôi nhận ra cô ta.
Bạn gái cũ của Lục Yến thời cấp ba.
30
Lễ tân giải thích với cô ta rằng không có hẹn trước thì không thể lên lầu.
Tôi thấy chuyện này chẳng liên quan tới mình, bèn định rời đi.
Ai ngờ Tề Tư Na lại gọi tôi lại.
Cô ta đi tới, khóe môi cong cong: “Tôi biết cô, tối hôm đó cô đã lên xe của Lục Yến.”
Gương mặt cô ta đầy vẻ dịu dàng: “Quan hệ của hai người tốt lắm sao?”
Người ta vẫn nói, thích một người là không giấu được.
Hồi đại học, vừa hay Lục Yến có một cơ sở dự án đặt ở đại học A.
Lại còn có liên quan đến chuyên ngành của tôi.
Thỉnh thoảng cũng gặp anh mấy lần.
Có bạn nhìn ra gì đó, buôn chuyện hỏi tôi có phải thích Lục Yến không.
Tôi là kiểu người kín đáo như vậy, không thể nào thẳng thắn thừa nhận, phản ứng đầu tiên bao giờ cũng là phủ nhận.
Giờ phút này tôi im lặng, rồi hỏi: “Cô tìm anh ấy có việc gấp gì sao?”
Tề Tư Na có chút ngại ngùng: “Cũng không phải việc gì gấp.”
“Chắc anh ấy vẫn còn giận tôi, nên tôi chỉ đành tới công ty tìm anh ấy thôi.”
“Cô hẳn là biết chứ, là anh ấy theo đuổi tôi trước, chúng tôi từng yêu nhau hai lần, tôi là bạn gái cũ duy nhất của anh ấy.”
Tôi đương nhiên là biết, hai người này chia tay vào lúc sắp tốt nghiệp cấp ba, lên đại học lại quay lại với nhau, yêu xa chưa được bao lâu thì lại chia tay.
Nhưng, có ai hỏi cô đâu?
Tôi chợt phản ứng lại, cô ta là cố ý, không chỉ nói cho tôi nghe, mà còn nói cho cả công ty nghe.
Tôi vẫn bình thản như không: “Ừm, tôi đi làm việc trước đây.”
Tề Tư Na lại gọi tôi lại: “Phiền cô chuyển lời với Lục Yến một tiếng, nói là tôi đang đợi anh ấy ở đây.”
“…”
Chaporia
Bình Luận (0)