31
Tâm trạng vui vẻ ban nãy của tôi lại trở nên tệ đi rồi.
Ngay cả khi nhìn tin nhắn cuối cùng Lục Yến gửi tới.
Tôi cũng cảm thấy anh đang mỉa mai tôi.
Đến giờ tan làm.
Tôi cố ý kéo dài thời gian.
Không ngờ, lại đụng ngay Lục Yến trong thang máy.
Khắp công ty đều là mắt.
Theo bản năng, tôi lùi xa anh một chút.
Ra khỏi thang máy rồi vẫn giữ khoảng cách với anh.
Lục Yến không diễn nổi nữa: “Giang Hà.”
“Hả?”
“Tôi là thứ gì không thể để người khác nhìn thấy sao?”
32
Anh làm gì mà tự vật hóa bản thân vậy.
Khóe môi tôi khẽ động: “Bạn gái cũ của anh đang đợi anh đấy.”
Lục Yến như không nghe thấy, hình như thật sự đang tức giận: “Em quậy cái gì vậy.”
“Em…”
Tôi còn chưa nói hết lời.
Tề Tư Na đã gọi tên anh ở phía không xa.
Tôi đứng ở đây có vẻ hơi thừa thãi.
Không ngờ, cổ tay lại bị nắm lấy.
Lục Yến kéo tôi đi lướt qua cô ta.
Cả người anh càng thêm lạnh lùng.
Tôi giống như một món trang sức treo bên hông, bị anh kéo đi.
Tôi cuống quýt nhìn quanh: “Lục Yến, sẽ bị người khác nhìn thấy đấy, anh điên rồi à.”
Bước chân Lục Yến không hề dừng lại: “Đúng là tôi điên không nhẹ.”
Mãi đến bãi đỗ xe.
Tề Tư Na cũng đuổi theo tới nơi, đỏ hoe mắt nhìn lướt qua bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi, giọng nói mang theo âm mũi: “Điện thoại không nghe, tin nhắn không trả lời, bây giờ lại còn… anh không cần cố ý chọc tức em đâu, em sẽ không bỏ cuộc.”
Lục Yến nghe mà bật cười.
Tề Tư Na lại nhanh chóng thu dọn cảm xúc, “Xin lỗi, tôi hơi say xe, có thể phiền cô ngồi ghế sau được không?”
“…”
Cô ta dịu dàng nhìn tôi mà nói câu đó.
Dịu dàng đến mức tôi cũng sắp yêu cô ta luôn rồi.
Không đợi tôi kịp nói gì, người đã bị nhét vào ghế phụ lái.
Làm tôi trông càng thêm yếu thế.
Lục Yến đóng cửa xe, đồng thời liếc Tề Tư Na một cái.
“Say xe thì đừng đi xe.”
“…”
33
Suốt đường đi không ai nói gì.
Đèn đỏ.
Lục Yến dừng xe.
“Tôi không biết cô ấy sẽ tới công ty.”
Tôi ừ một tiếng.
Lục Yến nhíu mày, chờ hai giây, “Không còn gì muốn hỏi nữa à?”
Tôi nghĩ một chút, chuyện của hai người họ, thực ra tôi cũng nghe nói không ít.
Lúc năm nhất đại học Lục Yến quay lại với Tề Tư Na, tôi mới học lớp mười một.
Khi đó tôi từng nghe người quen biết anh nói.
Sinh nhật Tề Tư Na, anh một mình bay về nước, không nói với bất kỳ ai.
Chắc là muốn tạo bất ngờ, nhưng lại bắt gặp Tề Tư Na đi xem phim với người khác rồi mới trở về.
“Không có.” Tôi nói.
Lục Yến nghẹn một hơi trong lòng, như thể bị tôi chọc cho tức không nhẹ: “Nói chuyện của em đi.”
“Chuyện gì?”
“Còn liên lạc với vị đàn anh kia không?”
Anh đang nói tới vị đàn anh tôi thầm yêu.
Tôi cố đè khóe môi đang muốn bật cười xuống: “Có liên lạc.”
Đèn xanh sáng lên.
Một chiếc xe lao vút đi như mũi tên.
Mang theo cả cơn bực bội.
34
Ngày hôm sau Lục Yến phải họp.
Nhà cũ lại cách công ty rất xa, nên chúng tôi không ở lại qua đêm.
Trên đường về, tinh thần tôi bỗng nhiên không được tốt lắm.
Sợ lạnh, lại buồn ngủ.
Về tới nhà mới phát hiện mình bị sốt.
Cảm mạo đến nhanh thật.
Tôi nhìn anh vắt khô khăn rồi đặt lên trán tôi.
Những đường gân xanh nổi nhẹ trên mu bàn tay anh, thật khiến người ta dễ liên tưởng lung tung.
Tôi dời mắt đi, cả người càng nóng hơn: “Cảm ơn.”
Lục Yến sờ sờ lòng bàn tay tôi: “Khó chịu lắm à?”
Tôi lắc đầu: “Cũng ổn.”
Lục Yến không nói gì, nhìn tôi rồi lại hỏi: “Người đó tốt đến thế sao?”
Chủ đề chuyển quá nhanh.
Đầu óc tôi chậm chạp, cơn buồn ngủ ập tới, khóe môi cong lên: “Ừm, anh ấy tốt lắm.”
“…”
Chaporia
Bình Luận (0)