35
Lục Yến từ lâu đã hết cáu rồi.
Anh ngồi ở một bên.
Nhìn người trên giường thật lâu.
Cuối cùng mới đứng dậy.
Ánh mắt đang rủ xuống của anh vô tình dừng lại nơi khe hở của tủ đầu giường, chỗ có một phong thư màu hồng.
Chính là lá thư mà cô nhóc này vẫn tìm, thư tình.
Anh cúi người nhặt nó lên thật chậm.
Là trạng thái đã bị mở ra.
Lén đọc thư của người khác đúng là rất không biết xấu hổ.
Nhưng anh vốn chẳng phải kiểu người cần mặt mũi.
Anh thật muốn xem thử, thằng nhóc kia rốt cuộc tốt đến mức nào.
Đập vào mắt là dòng đầu tiên.
—— Bạn học Lục Yến lớp 12/1, chào cậu.
36
Lá thư tình này, tôi đã suy nghĩ rất lâu mới viết xong.
Đáng tiếc là sau kỳ thi đại học, Lục Yến không đến dự buổi họp lớp cũng không tham gia bữa liên hoan, từ đó không còn xuất hiện ở trường nữa.
Thế nên tôi cũng không gửi đi được.
Tôi đã viết thế này.
—— Bạn học Lục Yến lớp 12/1, chào cậu.
Tớ là Giang Hà lớp 10/3.
Chắc cậu không quen tớ đâu.
Nhưng tớ đã quen cậu từ lâu rồi.
Từ trên bục phát biểu của lễ khai giảng.
Cậu nói sau này cậu sẽ theo đuổi lĩnh vực phát triển trí tuệ nhân tạo.
Thầy giáo hỏi sau này nếu trí tuệ nhân tạo thay thế con người, người bình thường không kiếm được cơm ăn thì phải làm sao, như vậy đâu phải chuyện tốt.
Cậu nói, cậu có năng lực, sẽ mở công ty ở nhiều lĩnh vực, để nhiều người hơn có thể được ăn no.
Cậu biết không.
Tớ muốn trở thành một người giống như cậu.
Tớ thích cậu như vậy.
Thẳng thắn quá nhỉ, cậu đừng cười tớ nhé.
Nghe nói cậu sắp sang Mỹ học đại học rồi.
Tớ cũng ngại làm phiền cậu.
Cũng không dám chủ động làm quen với cậu.
Hy vọng mọi chuyện của cậu đều thuận lợi, học hành thành công, bình an vô sự.
Mặc dù thành tích của tớ bây giờ lúc lên lúc xuống.
Nhưng tớ sẽ cố gắng đuổi theo bước chân của cậu!
Còn nữa.
Dáng vẻ cậu mặc đồng phục học sinh, đẹp hơn người khác gấp một vạn lần!
…
37
Lúc tôi tỉnh dậy.
Sốt đã hạ rồi.
Ngoài phòng khách, có tiếng người nói chuyện.
Là em gái của Lục Yến.
Vừa du học về, tiền tiêu vặt không đủ, chạy tới tìm anh trai xin tiền.
Trên bàn ăn.
Lục Yến đưa tay thăm thử trán tôi, thấy yên tâm rồi mới nói: “Anh đã xin nghỉ giúp em rồi, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày đi.”
Tôi gật đầu, lại phát hiện vành tai anh hơi đỏ: “Anh sao thế?”
Lục Yến nhìn tôi, dường như đột nhiên thất thần: “Em nói gì?”
Bên cạnh, cô em gái khó chịu thay tôi trả lời: “Chị dâu nói, chị ấy muốn tiêu tiền anh kiếm được.”
Tôi sững người: “Em không…”
Nhìn kỹ đi, có người sắp xòe đuôi công rồi đấy.
Lục Yến đưa một tấm thẻ sang: “Không giới hạn mức, cứ quẹt đi.”
“…”
Có lẽ với tư cách một người chồng, anh không hẳn là quá chu đáo.
Nhưng dáng vẻ anh đưa thẻ ra, lại thật sự chu đáo đến lạ.
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, cô em gái ghé sát tai tôi: “Chị dâu ba, số tiền này chị phải chia cho em một nửa đấy.”
“…”
38
Khoảng thời gian đó, vừa hay là dịp kỷ niệm thành lập công ty.
Không ít đối tác tặng hoa tặng quà.
Quà đều được gửi tới chỗ Lục Yến.
Chắc là nhiều quá, không để hết được.
Lục Yến bèn trực tiếp bảo người mang sang chỗ tôi.
Tôi cũng chẳng giả vờ khách sáo, nhận hết toàn bộ, đồ không lấy thì phí.
Quan hệ của hai chúng tôi ở công ty cũng bị đồn thổi đến sôi sục.
Thậm chí còn có người nói, vì bị Lục tổng làm quá dữ nên tôi bị thương mới phải xin nghỉ.
Tin đồn nhiều quá, tôi cũng lười chẳng buồn nói gì nữa.
Hôm đó là sinh nhật bà Lục.
Lại một lần nữa trở về nhà cũ.
Trên xe.
Chaporia
Bình Luận (0)